Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 168: Nhân Viên Ngoài Biên Chế
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:47:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Vân Thư gì, Ôn Kỳ Tu tiếp tục : “Thực , mời cô gia nhập Đội hành động đặc biệt của chúng , trở thành nhân viên ngoài biên chế của Đội hành động đặc biệt?”
“Nhân viên ngoài biên chế?”
“, cụ thể chúng gặp mặt chuyện chi tiết, ?”
Chu Vân Thư tuy quân tịch kỷ luật nghiêm minh trói buộc, nhưng nghĩ tìm hiểu một chút cũng chuyện gì, bèn đồng ý.
Buổi tối, Ôn Kỳ Tu dẫn theo một chiến sĩ nhỏ, lái xe đón Chu Vân Thư ngoài.
Xe rẽ trái rẽ trong thành phố, một cái sân nhỏ canh phòng nghiêm ngặt.
Vốn tưởng chỉ là chuyện riêng với Ôn Kỳ Tu là , nào ngờ trong phòng, mới phát hiện bên trong ba đang đợi.
Tuy bọn họ thấy cô đều tươi , nhưng bọn họ đối diện cô, dáng vẻ như tam đường hội thẩm, khiến Chu Vân Thư trong nháy mắt tê da đầu.
Nếu sự tin tưởng nhất định đối với Ôn Kỳ Tu, cô thật sự hận thể vắt chân lên cổ mà chạy.
Cố nén xuống, ở giữa trong ba đối diện liền mở miệng .
“Chào đồng chí Chu, chúng là tổ thẩm hạch của Đội hành động đặc biệt. Về trách nhiệm và nghĩa vụ cũng như phúc lợi đãi ngộ khi cô gia nhập thành viên ngoài biên chế của Đội hành động đặc biệt, chúng cần…”
“Khoan !” Chu Vân Thư nhịn cắt ngang lời đối phương.
Cô nhớ cô đến là điều kiện , mới cân nhắc gia nhập , bây giờ trực tiếp tiến khâu thẩm hạch ?
Không nhịn nghi hoặc về phía Ôn Kỳ Tu bên cạnh: “Đội trưởng Ôn!”
Ôn Kỳ Tu vội ho khan một tiếng, che giấu sự chột của .
“Cái cô cứ thử xem, nếu hài lòng, chúng còn thể bàn . Thực sự , cô cũng thể từ chối!”
Có trải nghiệm lừa đó, Chu Vân Thư nhịn xác nhận với một : “Anh chắc chắn nếu hài lòng điều kiện, thể từ chối?”
Ôn Kỳ Tu lập tức đảm bảo: “Chắc chắn. Nghe xong, nếu cô kiên quyết gia nhập, sẽ đưa cô rời .”
Có sự đảm bảo của , Chu Vân Thư mới sang với nhân viên thẩm hạch: “Xin , mời tiếp tục!”
Nghe xong trách nhiệm và nghĩa vụ nhân viên thẩm hạch , còn đãi ngộ, Chu Vân Thư trong nháy mắt tức giận nữa.
Bởi vì đãi ngộ Đội hành động đặc biệt đưa thực sự là quá .
Không chỉ cho đủ tự do trong công việc, ngay cả phúc lợi đãi ngộ đều là cấp bậc tiểu đội trưởng, nghĩa vụ duy nhất chính là t.h.u.ố.c men và v.ũ k.h.í v. v... cô nghiên cứu thích hợp dùng cho quân đội, cần ưu tiên cung cấp cho Đội hành động đặc biệt.
Đương nhiên, điều khiến Chu Vân Thư hài lòng nhất là.
Đội hành động đặc biệt bằng lòng xây dựng cho cô một phòng thí nghiệm độc lập, cho phép cô tự do nghiên cứu t.h.u.ố.c men, v.ũ k.h.í v. v... nhiều thứ vốn hạn chế.
Chỉ là những thứ nghiên cứu ở phòng nghiên cứu của tiểu đội, cần nộp lên tiểu đội, tự lén nghiên cứu, thì tính trong đó.
Vừa cưỡng chế bao nhiêu nghiên cứu, cũng yêu cầu nộp lên bao nhiêu thành quả, chỉ yêu cầu thành quả của cô ưu tiên cung cấp cho quân bộ.
Đãi ngộ như , độ tự do lớn như thế , Chu Vân Thư khó động lòng a.
Còn một điểm quan trọng là.
Gia nhập tiểu đội hành động đặc biệt, một tin tức bảo mật trong đội, cô thể quanh minh chính đại ngóng.
Sau cô thể hiểu rõ hơn hành tung và nhiệm vụ của Cố Dung Xuyên, bảo đảm an cho ở mức độ lớn hơn.
Nói tóm , lợi lớn hơn hại nhiều.
Chỉ suy nghĩ một chút, cô liền sảng khoái : “Điều kiện hài lòng.”
Ôn Kỳ Tu dậy, vui vẻ : “Vậy hoan nghênh đồng chí Chu gia nhập Đội hành động đặc biệt của chúng !”
Những nhân viên khác trong phòng, bao gồm cả tổ thẩm hạch cũng nhao nhao bày tỏ hoan nghênh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-168-nhan-vien-ngoai-bien-che.html.]
Rất nhanh, Ôn Kỳ Tu liền đưa cô xong các loại khảo hạch, kiểm tra cần thiết khi nhập chức.
Kết quả ngay tại chỗ, xác định vấn đề, liền trực tiếp xong thủ tục nhập chức.
Chu Vân Thư ngờ trong cái sân nhỏ các bộ phận đầy đủ như , thẩm hạch, kiểm tra, nhập chức đều thể thành ở đây.
Có điều, Cố Dung Xuyên nguyên nhân, cô mới , nơi bộ phận đầy đủ.
Rõ ràng là Ôn Kỳ Tu để cô mau ch.óng gia nhập, chuyển cả tổ hành chính của Đội hành động đặc biệt tới đây.
Làm xong nhập chức, Chu Vân Thư còn phản ứng kịp.
Đợi lên xe, mới phản ứng mục đích của , hỏi Ôn Kỳ Tu: “Bây giờ thể cho , Cố Dung Xuyên xảy chuyện gì chứ?”
Ôn Kỳ Tu ở ghế phụ, lúc nhàn nhã dùng tay gõ lên đùi đ.á.n.h nhịp, miệng phối hợp ngâm nga điệu nhạc.
Có thể thấy , tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Nghe thấy câu hỏi của Chu Vân Thư, mí mắt cũng nâng : “Không chuyện gì lớn, chỉ là trong quá trình nhiệm vụ xảy chút vấn đề, tiểu đội bọn họ đều cách ly điều tra .”
“Chuyện là thế nào?”
“Nhiệm vụ của bọn họ xuất hiện nội gián, dẫn đến đối tượng nhiệm vụ suýt chút nữa t.ử vong. Có điều, cô đối tượng hậu thuẫn, rốt cuộc hữu kinh vô hiểm thành nhiệm vụ.”
Ôn Kỳ Tu nhẹ nhàng, Chu Vân Thư cảm nhận sự hung hiểm trong đó, còn nhịn cảm thấy may mắn vì sự cẩn thận của .
Lúc ở Cảng Thành, cô và Cố Dung Xuyên gặp mai phục, Cố Dung Xuyên vì bảo vệ cô, suýt chút nữa bỏ mạng.
Để cứu , cô liền từ cửa hàng cống hiến đổi một lọ Tiểu Hoàn Đan.
Tiểu Hoàn Đan một lọ ba viên, một viên cho Cố Dung Xuyên ăn cứu mạng.
Còn hai viên, nghĩ nhiệm vụ bọn họ nguy hiểm, cô liền đưa hết Tiểu Hoàn Đan cho Cố Dung Xuyên.
Bây giờ lời của Ôn Kỳ Tu, xem hẳn là Tiểu Hoàn Đan cô tặng giúp đỡ bọn họ.
May mắn qua , Chu Vân Thư nhịn lo lắng tiểu đội Cố Dung Xuyên xảy vấn đề , bèn hỏi: “Bọn họ sẽ chuyện gì chứ?”
Ôn Kỳ Tu giọng điệu nhàn nhã: “Yên tâm, hiềm nghi của tiểu đội bọn họ lớn. Chắc là qua vài ngày nữa, hẳn là thể ngoài .”
Có lời của , Chu Vân Thư lập tức thả trái tim về trong bụng.
“ , t.h.u.ố.c cô đưa cho Cố Dung Xuyên, thể cung cấp một ít cho Đội hành động đặc biệt chúng ? đại diện cho đội, thu mua từ cô.”
Nhắc đến chuyện , đôi mắt vốn đang nheo của Ôn Kỳ Tu trong nháy mắt mở to.
Mắt sáng rực, mong đợi cô.
Tiểu Hoàn Đan chính là t.h.u.ố.c chữa thương hiệu quả còn hơn Cấp Cứu Đan, Ôn Kỳ Tu sẽ , Chu Vân Thư một chút cũng kỳ lạ.
Cấp Cứu Đan chỉ thể giữ mạng, Tiểu Hoàn Đan thể nhanh ch.óng chữa thương, chiến trường thể bảo đảm an tính mạng cho chiến sĩ ở mức độ lớn hơn.
Chỉ là t.h.u.ố.c hệ thống, cô đều dùng lượng lớn điểm cống hiến mới để mua, thể cung cấp lượng lớn cho khác.
“Loại t.h.u.ố.c dùng nguyên liệu đặc biệt quý hiếm, tiêu hao cực lớn. tổng cộng cũng chỉ vài viên, đưa hết cho Cố Dung Xuyên .”
“Vậy cô cần t.h.u.ố.c gì, nghĩ cách kiếm cho cô. Chỉ cần cô bằng lòng , yêu cầu gì cô cứ việc đề xuất!”
“Đại đội trưởng, chế t.h.u.ố.c chuyên ngành của , những loại thần d.ư.ợ.c hiệu quả xuất kỳ đó, tỷ lệ thành công thấp. thể chế vài viên, đều là xem vận may cả.”
Lúc cô ở Cảng Thành, phát hiện một tiệm t.h.u.ố.c bắc, từ trong đó thu mua lượng lớn d.ư.ợ.c liệu đông y.
Những d.ư.ợ.c liệu đó, qua tay cô, chế một loại t.h.u.ố.c thông thường, hiệu quả chỉ hơn thị trường một chút.
Cô tặng một ít cho tiểu đội Cố Dung Xuyên, lượng d.ư.ợ.c liệu khổng lồ còn đều còn tồn trong gian hệ thống.
Lúc lấy cái cớ, thoái thác Ôn Kỳ Tu.