Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 167: Chẳng Lẽ Còn Muốn Ăn Bám
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:47:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ lời cảnh cáo Chu Vân Thư đưa trong cuộc họp tác dụng, chế tạo má phanh , giữa chừng xảy sự cố gì nữa, thuận lợi .
Chu Vân Thư bảo mang má phanh kiểm tra, kiểm tra thông qua là thể trực tiếp dùng lên ô tô.
Ai ngờ kiểm tra má phanh xong, chuyên gia nước S trú tại xưởng liền chạy đến cảnh cáo bọn họ.
“Thiết kế má phanh , chúng mua , các dùng nữa!”
Những mặt đều kinh ngạc trừng lớn mắt: “Sao thể, đồng chí Chu thể đem thiết kế bán ?”
Chu Vân Thư cũng lập tức rõ: “Vị chuyên gia . là thiết kế má phanh , từng giao dịch thiết kế má phanh với ông!”
Lời qua phiên dịch viên dịch , chuyên gia nước S lập tức kinh nghi bất định Chu Vân Thư.
“Cô trẻ như , thể là thiết kế loại má phanh ưu việt thế !”
Nghe thấy sự nghi ngờ của chuyên gia nước S, các nhân viên thiết kế khác trong xưởng, lập tức , thanh minh cho Chu Vân Thư.
“Bản vẽ thiết kế má phanh, chính là do đồng chí Chu Vân Thư đưa . Không cô thiết kế, chẳng lẽ còn là khác giúp cô thiết kế thành? Có thiết kế như , ai sẽ lấy cho khác dùng!”
“ . Chiếc ô tô mẫu mới , đại bộ phận đồ đều là do đồng chí Chu Vân Thư thiết kế. Cô năng lực thiết kế loại má phanh kiểu mới !”
“Nếu đồng chí Chu thiết kế , thể tưởng tượng nổi, trong xưởng còn ai thể thiết kế .”
Thấy đều chắc như đinh đóng cột, chuyên gia nước S cũng khỏi trở nên thiếu tự tin.
Có điều, ông ở Hoa Quốc luôn cao cao tại thượng, cũng sẽ chủ động thỏa hiệp.
“Bất kể má phanh là ai thiết kế, dù bỏ tiền mua , thì đây là thiết kế của nước S chúng ! Người Hoa Quốc các , còn dám lật lọng với nước S chúng ?”
Ông như , quả thực khó các kỹ thuật viên mặt.
Cũng thể vì một cái má phanh, ảnh hưởng đến bang giao hữu nghị hai nước chứ?
Bọn họ gánh nổi trách nhiệm a!
Lúc , Chu Vân Thư , : “Tiên sinh, xin hỏi thiết kế má phanh ông mua từ tay ai?”
Chuyên gia nước S lời nào, chỉ là ánh mắt lảng tránh, hiển nhiên là thiết kế mua lai lịch bất chính.
Chu Vân Thư liền : “ chỉ tìm tên trộm nhỏ ăn cắp thiết kế của . Về phần quyền sở hữu thiết kế má phanh , đến lúc đó tự lãnh đạo cấp chuyện với ông!”
Thấy chuyên gia nước S vẫn là bộ dạng , Chu Vân Thư liền tăng thêm tiền đặt cược: “Ông nếu , chúng chỉ đành coi ông như kẻ trộm cắp thiết kế để xử lý!”
Lời , sắc mặt chuyên gia nước S lập tức đổi.
Ông vội hét lớn: “ trộm, là bán cho !”
“Vậy mời ông giao dịch với ông cho chúng ! Nếu , cho dù ông là chuyên gia đến từ nước S, quy trình cần vẫn .”
Mặc dù chuyên gia nước S ở Hoa Quốc địa vị cao, nhưng Hoa Quốc ngày nay cũng giống Hoa Quốc mấy chục năm , chỉ một mực thỏa hiệp.
Hiện tại Hoa Quốc, thái độ đối ngoại cứng rắn hơn ít.
Chỉ cần phạm tội, cho dù là chuyên gia nước S, cũng thoát khỏi trừng phạt.
Để tránh coi là kẻ trộm cắp, chuyên gia nước S chỉ đành tình nguyện đó.
Hỏi trộm bản thiết kế, Chu Vân Thư liền giao chuyện tiếp theo cho Thẩm Trường Minh xử lý.
Thẩm Trường Minh hổ là nhân vật đến cấp bậc đoàn trưởng, chỉ tốn nửa tiếng, bắt về.
Vì chuyện , ngày hôm triệu tập đại hội xưởng, đem kỹ thuật viên trộm cắp thiết kế điển hình tiến hành tuyên truyền giáo d.ụ.c!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-167-chang-le-con-muon-an-bam.html.]
“… Do trộm cắp thiết kế, bán cho nước khác, tình tiết quá mức tồi tệ, đạt đến tiêu chuẩn phạm tội, trong xưởng thể tự ý xử lý. Chúng báo lên cục cảnh sát và cục an ninh quốc gia!”
“Nếu qua cục an ninh quốc gia phán định, hành vi phản quốc còn đỡ, cùng lắm tống cục cảnh sát, nhốt vài năm. Nếu hành vi phản quốc, chắc hẳn cũng hậu quả!”
“Vì chuyện , trong xưởng cũng tiến hành một cuộc hành động tự kiểm tra. Phòng bảo vệ trong xưởng và ủy ban xưởng liên hợp cùng , thành lập tổ điều tra, rà soát phận bối cảnh và hành vi của từng nhân viên.”
“Một khi phát hiện mầm mống đúng, lập tức xử lý đuổi việc. Đương nhiên, cũng hy vọng giám sát lẫn , tố giác lẫn . Điều tra xác thực, tố giác nhận phần thưởng. Nếu kẻ mang tư thù tố giác sai sự thật, lãng phí nhân lực, cũng sẽ chịu trừng phạt tương ứng!”
Một bộ liên chiêu tung , lập tức đè ép những kẻ giở trò trong xưởng dám ngoi đầu lên nữa.
Dự án do Chu Vân Thư dẫn dắt, cũng thể thuận lợi đẩy nhanh tiến độ!
Đối với việc , Thẩm Trường Minh còn chút hài lòng, thể mượn cơ hội lôi Phó xưởng trưởng Đào Vĩ Đông .
Chu Vân Thư trực tiếp cho một cái xem thường.
Nếu vì thành nhiệm vụ hơn, cô mới lao tâm khổ tứ lập cục, kết quả còn chê đủ!
“Anh một đàn ông to lớn, nghĩ tự nỗ lực, chẳng lẽ còn ăn bám phụ nữ thành?”
Thẩm Trường Minh sờ sờ cằm, khuôn mặt cương trực lộ vài phần vẻ bỉ ổi.
“Cô còn đừng , hâm mộ tên nhóc Cố Dung Xuyên , thể hưởng ít hào quang của cô! Nghe trở về, sắp thăng chức !”
Chu Vân Thư vui mừng khôn xiết: “Cố Dung Xuyên sắp về ?”
Thẩm Trường Minh nhướng mày, trực tiếp phủ nhận: “Cái từng qua nhé.”
Mặc dù là nên, nhưng khi tan , Chu Vân Thư vẫn nhịn gọi một cuộc điện thoại cho Ôn Kỳ Tu, ngóng tin tức của Cố Dung Xuyên.
“Nghe gần đây cô việc ở Kinh đô, khi nào rảnh đến nhà chơi? Chị dâu cô cô là vợ tương lai của Cố Dung Xuyên, tò mò về cô lắm đấy!”
Nhận điện thoại của Chu Vân Thư, Ôn Kỳ Tu tỏ nhiệt tình.
“Đợi Cố Dung Xuyên về, đến lúc đó theo đến nhà thăm và chị dâu!”
Ôn Kỳ Tu xong, khẽ một tiếng, hiểu rõ hỏi: “Cô là hỏi tin tức của Cố Dung Xuyên?”
Bị đoán trúng tâm tư ngay lập tức, Chu Vân Thư chút ngại ngùng: “ về , nên nhịn hỏi thăm một chút.”
“Tin tức cũng linh thông thật.”
Ôn Kỳ Tu cảm thán một câu, là sự im lặng kéo dài.
Ngay khi Chu Vân Thư tưởng rằng sẽ trả lời, đột nhiên mở miệng.
“Cậu quả thực về , điều…”
Nghe giọng điệu của , dường như chuyện gì, Chu Vân Thư nhịn gấp gáp hỏi: “Rốt cuộc xảy chuyện gì ?”
Ôn Kỳ Tu thở dài một : “Tuy cho cô , nhưng theo quy định thể tiết lộ bất kỳ tin tức nào cho cô, trừ khi…”
Mặc dù đối phương là cố ý một nửa giữ một nửa, Chu Vân Thư vẫn nhịn c.ắ.n câu.
“Trừ khi cái gì?”
“Trừ khi cô là của Đội hành động đặc biệt chúng , một tin tức cô sẽ quyền .”
Chu Vân Thư trong nháy mắt nhíu mày, giọng điệu lạnh vài phần: “Đội trưởng Ôn, là đang đùa giỡn đấy ?”
Nghe sự tức giận của cô, Ôn Kỳ Tu lập tức ho khan một tiếng, đoan chính thái độ: “Đồng chí Chu Vân Thư, xin , nếu mạo phạm, mong hãy lượng thứ.”