Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 152: Cố Khải Phương
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:47:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Khải Phương chút kích động nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
Lực đạo lớn đến mức Chu Vân Thư cũng giật .
Cố Khải Phương vội vàng áy náy buông tay, giải thích: “Xin , sự cho phép mạo đến nhà. mà, thực sự quá tò mò về cô.”
“Tò mò về cháu ạ?” Chu Vân Thư nghi hoặc bà: “Cô về cháu từ thế ạ?”
“Xưởng Dược phẩm Quân đội!”
Bà , Chu Vân Thư liền hiểu .
Đơn t.h.u.ố.c “Cấp Cứu Đan” hình như là giao cho Xưởng Dược phẩm Quân đội.
Xưởng Dược phẩm Quân đội và Bệnh viện Quân đội sự liên kết với , Cố Khải Phương đến cô thì cũng gì lạ.
Có điều, thái độ của bà, hẳn là thiện cảm với cô, cùng Trang Như Cẩm đến đây?
Chu Vân Thư một lòng học tập khỏi cửa, rằng ở Kinh thị nhiều gặp cô, chỉ là cửa.
Cố Khải Phương cùng Trang Như Cẩm đến, cũng là vì còn cái cớ nào khác.
Hai còn định giao lưu sâu hơn, nhưng Trang Như Cẩm mất kiên nhẫn.
“Khải Phương, chị chút việc hỏi đồng chí Chu, thể để chị chuyện với cô vài câu ?”
Cố Khải Phương tuy thích chị dâu nhiều toan tính lắm, nhưng nể mặt cả, ngày thường chung đụng vẫn giữ cho bà vài phần thể diện.
Bèn gật đầu với Chu Vân Thư, một câu “Lát nữa chúng chuyện ”, lui ngoài .
Thấy Cố Khải Phương , Trang Như Cẩm liền vội vàng hỏi: “Đồng chí Tiểu Chu , chuyện đề nghị với cô đó, cô suy nghĩ thế nào ?”
Chu Vân Thư giả vờ hiểu: “Suy nghĩ chuyện gì ạ?”
Trang Như Cẩm bực bội nhíu mày: “Chính là chuyện bảo cô về huyện An lánh một thời gian , cô suy nghĩ thế nào ?”
“Dì Trang, điểm cháu nghĩ mãi thông. Cháu về huyện An trốn , những đó chẳng đều chạy tìm Quân trưởng Cố , thế thì Quân trưởng Cố chẳng càng phiền hơn ?”
“Sao thế . Nếu cô về huyện An , chúng cứ thẳng với những đó là cô ở Kinh thị nữa, bảo họ tự nghĩ cách hỏi cô. Những đó cũng thể ai nấy đều đuổi tới huyện An hỏi cô , thời gian lâu dần, tự nhiên họ sẽ bỏ cuộc thôi.”
“Thật ạ?”
“Đương nhiên .” Trang Như Cẩm vẻ mặt đầy cam đoan.
Chu Vân Thư rũ mắt xuống, che vẻ chế giễu trong đáy mắt.
Nếu là thật sự chờ cứu mạng, kiêng dè chút cách .
Đây căn bản là phương pháp trị ngọn trị gốc.
Tuy rõ bà cố tình đẩy cô là vì cái gì, nhưng chỉ cần để bà như ý, âm mưu tự khắc sẽ tan vỡ.
“Dì Trang, cháu nghĩ , vẫn thể tự bỏ , ném rắc rối cho dì và Quân trưởng Cố .”
Chu Vân Thư giả vờ suy tư một chút, : “Thế , nếu hỏi nữa, cứ với họ là đợi Lý xưởng trưởng bình phục, cháu tự nhiên sẽ trả lời họ, bảo họ kiên nhẫn đợi thêm.”
Trang Như Cẩm lập tức cuống lên, giọng cũng cao thêm vài phần.
“Trả lời, cô định trả lời họ thế nào?”
Chu Vân Thư nhíu mày, bất mãn : “Cái thì cần dì Trang lo lắng, nhưng cháu thể đảm bảo, tuyệt đối sẽ liên lụy đến Cố gia .”
Trang Như Cẩm thấy cô vẻ giận , vội an ủi: “Đồng chí Tiểu Chu, chỉ là quá sốt ruột thôi, ý quát cô . cô nghĩ cho kỹ, những đó tuyệt đối dễ đuổi như .”
“Dì Trang yên tâm, tự cháu sẽ giải quyết thỏa.”
Lời đến nước , Trang Như Cẩm khuyên nữa, đành ngậm miệng.
Còn về các thủ đoạn uy h.i.ế.p dụ dỗ khác, bà chẳng dám dùng chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-152-co-khai-phuong.html.]
Hôm đó bà đến tìm Chu Vân Thư, kết quả hôm Chu Vân Thư gặp Cố lão gia t.ử.
Làm Trang Như Cẩm sợ c.h.ế.t khiếp, lo Chu Vân Thư mách lẻo với Cố lão gia t.ử, dám đến hỏi.
Nghe ngóng hai ngày, thấy Cố lão gia t.ử tìm bà chuyện, bà mới dám cổ động Cố Khải Phương cùng đến.
Bây giờ thấy Cố Khải Phương dường như cũng thích Chu Vân Thư, bà càng dám gì.
Chỉ đành gượng : “Vậy cô thử xem . Nếu giải quyết , cô vẫn thể cân nhắc đề nghị của đấy.”
“Cháu , cảm ơn dì Trang nhắc nhở!”
Trang Như Cẩm thể ở thêm nữa, bước chân vội vã rời .
Đợi bà , Cố Khải Phương mới phòng.
Không nhịn hỏi Chu Vân Thư: “Chị khó cô chứ?”
Chu Vân Thư lắc đầu: “Không ạ.”
“Vậy thì . Nếu chị dám khó cô, cô cứ với , nhất định sẽ khiến chị thành thật.”
Chu Vân Thư mỉm , tự tin : “Bác sĩ Cố yên tâm, bà còn khó cháu .”
“Vậy là . , hôm nay đến tìm cô, là nhờ vả, mời cô đến dự án ‘Cấp Cứu Đan’ giúp đỡ.”
Vừa cái , Chu Vân Thư lập tức lắc đầu.
Về phương diện y d.ư.ợ.c, cô thực sự thiên phú gì.
Có kho dữ liệu đầy đủ của hệ thống và sự đào tạo chuyên nghiệp hỗ trợ mà cũng chỉ học trình độ nửa vời, dám đến mặt các đại lão chuyên ngành để nghiên cứu.
Đó chẳng là tự vạch áo cho xem lưng ?
Cố Khải Phương khó hiểu: “Tại ?”
“Về phương diện y d.ư.ợ.c, cháu thực sự thiên phú.”
“ công thức ‘Cấp Cứu Đan’ là do cô cung cấp mà. Chúng dùng công thức cô cung cấp, ‘Cấp Cứu Đan’, hiệu quả quả thực . Bây giờ chính là nâng cao hiệu quả thêm một bước…”
“Bác sĩ Cố, cái cháu thực sự giỏi. Những công thức, t.h.u.ố.c men đó, cháu đều là dựa theo một cuốn cổ y thư tình cờ mà chế tạo thôi.”
Cố Khải Phương trừng lớn mắt, kinh ngạc cô.
“Đồng chí Chu, cô quá đ.á.n.h giá thấp bản ? Có thể dựa theo một cuốn cổ y thư mà tự học thành tài, phục dựng t.h.u.ố.c men, thế còn đủ thiên phú ?”
Lời Chu Vân Thư đáp thế nào.
Nói dối một câu, dùng hàng trăm ngàn lời dối khác để lấp l.i.ế.m, cảm giác cô nếm trải .
Để tránh Cố Khải Phương tiếp tục thuyết phục , cô vội vàng tung đòn sát thủ.
“Bác sĩ Cố, đây chính là cuốn cổ y thư đó. Hay là cô mang về nghiên cứu ạ? Các cô là trong nghề, chắc chắn giỏi hơn cháu.”
Chu Vân Thư đưa cho Cố Khải Phương một cuốn sách đóng dây cũ kỹ, bìa sách rách nát gần hết.
Cuốn sách đóng dây là Chu Vân Thư nhờ hệ thống giúp, tốn mười vạn kinh nghiệm, chính là để những lúc then chốt thế lấp lỗ hổng trong lời dối của cô.
Bên trong ghi chép công thức của tất cả các loại t.h.u.ố.c cô lấy hiện tại, bao gồm t.h.u.ố.c gây mê, t.h.u.ố.c mê, Cấp Cứu Đan, Tiểu Hoàn Đan, Dưỡng Sinh Hoàn, Hồi Nguyên Đan, v. v., cũng như một công thức t.h.u.ố.c cầm m.á.u, Kiện Thể Hoàn mà tương lai thể sẽ lấy dùng.
Đương nhiên để phù hợp với thực tế, nguyên liệu trong các công thức đều chọn dùng những sản vật tồn tại hoặc từng tồn tại hành tinh .
Cố Khải Phương nhận lấy cuốn “cổ y thư” nhét cứng tay, ngẩn một chút, mới do dự : “Vậy xem nhé?”
Chu Vân Thư khích lệ bà: “Cô cứ xem thoải mái ạ!”
Cố Khải Phương như bắt chí bảo mở , chẳng còn màng đến việc tranh luận với Chu Vân Thư nữa, bắt đầu chăm chú .