Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 151: Quà Gặp Mặt

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:47:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Vân Thư tự tin, : “Cố gia gia, nền tảng để công ty đó tồn tại là kỹ thuật. Kỹ thuật trong tay cháu, cháu lập thêm một công ty nữa thì gì khó !”

“Vậy bản cháu định chiếm bao nhiêu phần trăm trong công ty?”

“Ít nhất là 51% ạ, đảm bảo quyền kiểm soát tuyệt đối của cháu đối với công ty!” Chu Vân Thư .

Cố lão gia t.ử gật đầu: “Được, ông suy nghĩ của cháu . Cụ thể thế nào, ông sẽ giúp cháu đàm phán với cấp .”

Chu Vân Thư ngờ Cố lão gia t.ử đích mặt giúp cô đàm phán, trong lòng vui mừng khôn xiết: “Vậy cháu cảm ơn Cố gia gia nhiều ạ.”

Nói xong chuyện , Cố lão gia t.ử hỏi: “Tiếp theo, về mặt công việc cháu sắp xếp gì ?”

“Cố đại ca mang từ Hồng Kông về một chiếc máy công cụ quân sự bán như phế liệu. Lãnh đội Mã bảo cháu cứ ở Kinh thị , đợi máy công cụ chuyển đến, lẽ sẽ cần cháu lắp ráp và sửa chữa.”

Cố lão gia t.ử gật đầu: “Chuyện ông . Tin tức Dung Xuyên gửi về rằng máy công cụ là do cháu phát hiện, tiền mua cũng là cháu bỏ . Cháu xứng đáng nhận công đầu.”

Chu Vân Thư ngờ Cố Dung Xuyên đẩy phần lớn công lao cho cô, lập tức chút ngượng ngùng.

“Thật hổ thẹn quá. Máy công cụ tuy là cháu phát hiện, nhưng cháu chẳng tốn công sức gì đó cả, là Cố đại ca lo liệu mua và vận chuyển về.”

Cố lão gia t.ử để ý những điều .

“Nghề nào cũng chuyên môn riêng, chuyện hổ thẹn cả. Ngược công việc lắp ráp và sửa chữa , cháu để tâm nhiều hơn đấy.”

“Cố gia gia yên tâm, chuyện cháu nhất định sẽ dốc hết sức .”

Chu Vân Thư ở núi ăn một bữa cơm trưa, mãi đến khi Cố lão gia t.ử cần nghỉ trưa, cô mới cáo từ xuống núi.

Lúc sắp , Cố lão gia t.ử nhét cho cô một phong bao lì xì dày cộp và một cuốn sổ đỏ.

“Đây là sổ đỏ căn nhà cháu đang ở, đợi xuống núi, cứ bảo Tiểu Võ đưa cháu thủ tục sang tên, chuyển sang tên cháu.”

Chu Vân Thư giật .

Căn nhà cô đang ở sát khu gia thuộc quân khu, tính an và các tiện ích mặt đều vô cùng thiện.

Vị trí cũng đắc địa, là căn nhà mua cũng mua .

Căn nhà thế , Chu Vân Thư dám nhận, vội vàng từ chối.

“Cố gia gia, vô công bất thụ lộc, cháu…”

“Đây là quà gặp mặt ông tặng cháu dâu với tư cách là ông nội của Dung Xuyên, từ chối.”

“Món quà ông tặng quý giá quá ạ.”

Không chỉ quý giá, mà còn chu đáo chăm sóc đến tâm trạng và lòng tự trọng của cô.

Phải rằng, sáng nay Trang Như Cẩm còn đến đó loạn.

Tuy cô đáp trả , nhưng rốt cuộc vẫn là ở nhờ nhà khác, chung quy đủ tự tin.

Bây giờ Cố lão gia t.ử sang tên nhà cho cô, rõ là quà gặp mặt ông nội tặng cháu dâu, thế nào cũng là danh chính ngôn thuận.

Trong lòng Chu Vân Thư cảm động: “Chút đồ cháu biếu ông, còn bằng một góc nhỏ của căn nhà .”

“Tặng quà quan trọng đắt rẻ, cái chính là ở tấm lòng. Như lọ Dưỡng Sinh Hoàn cháu tặng ông , ông uống xong thấy sức khỏe lên nhiều lắm.”

Thấy giọng điệu ông giống như đang dối, Chu Vân Thư bèn thăm dò: “Vậy cháu biếu thêm cho ông hai lọ nữa nhé?”

“Ừ, nếu chỗ cháu nhiều thì biếu nhiều hơn một chút cũng .”

Chu Vân Thư khó hiểu.

Một lọ đó tới 100 viên, hai lọ là 200 viên, ông cụ uống hết ?

“Cố gia gia, Dưỡng Sinh Hoàn đó mỗi ngày chỉ uống một viên thôi, ông uống quá liều đấy chứ?”

Chu Vân Thư hỏi thì thôi, cô hỏi, mặt Cố lão gia t.ử lập tức đen sì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-151-qua-gap-mat.html.]

Tiểu Võ lo cô hiểu lầm Cố lão gia t.ử, vội vàng giải thích bên cạnh: “Lãnh đạo uống Dưỡng Sinh Hoàn một thời gian, cảm thấy sức khỏe lên, bèn khoe với Trương thủ trưởng. Trương thủ trưởng cứ khăng khăng tin, cưỡng ép xin một lọ từ chỗ lãnh đạo về dùng thử.”

Không thử thì thôi, thử liền phát hiện hiệu quả của Dưỡng Sinh Hoàn thực sự .

Không chỉ cường kiện thể phách, mà còn thể từ từ tu phục những vết thương cũ lâu năm.

Tướng quân Trương thấy Dưỡng Sinh Hoàn , chia một ít cho những khác tình trạng nghiêm trọng hơn dùng thử, đều giảm bớt đau đớn rõ rệt.

Cứ như , hiệu quả của Dưỡng Sinh Hoàn lan truyền ngoài.

Rất nhiều các loại đau đớn hành hạ đến khổ sở chịu nổi liền đến xin Cố lão gia t.ử.

Cố lão gia t.ử cũng là đau đớn hành hạ, tự nhiên hiểu rõ mùi vị sống bằng c.h.ế.t đó.

Người khác đến cầu xin, ông nỡ cho.

Người cho một ít, chia một ít, t.h.u.ố.c trong tay cứ thế chia hết sạch.

Cố lão gia t.ử uống gần một tháng, cảm thấy rõ rệt những vết thương ngầm để thời chiến tranh khi còn trẻ đỡ hơn nhiều, bệnh cũ cũng giảm nhẹ.

Ông còn đang nghĩ, nếu uống thêm Dưỡng Sinh Hoàn để dưỡng một thời gian nữa, sang năm bệnh cũ sẽ tái phát nữa.

Đến lúc đó, ông thể xuống núi tận hưởng tự do .

Tiếc là t.h.u.ố.c trong tay chia hết, ngại dám xin cô cháu dâu tương lai mới gặp đầu.

Ngượng nghịu mãi, đến khi chính cô nhắc tới, ông mới mượn cớ tấm lòng mà mặt dày mở miệng xin.

Nghe Tiểu Võ giải thích xong, Chu Vân Thư dở dở .

Cô vội vàng an ủi Cố lão gia t.ử đang lúng túng: “Nhà ông cho cháu còn nhận ngay, ông còn khách sáo với cháu gì. Sau gì, ông cứ thẳng với cháu là . Dưỡng Sinh Hoàn cháu còn tám lọ, lát về cháu gửi hết cho ông.”

Nói đến đây, cô dặn dò: “Có điều, Dưỡng Sinh Hoàn chỉ còn mấy lọ đó thôi. Ông tặng khác thì nhất định giữ đủ phần dùng đấy ạ.”

Bản Cố lão gia t.ử cũng đứt t.h.u.ố.c mấy ngày .

Đã nếm trải cảm giác vết thương ngầm tu phục, thể hào phóng đem t.h.u.ố.c của tặng nữa.

Ông lập tức nghiêm mặt : “Cháu yên tâm, ông chắc chắn sẽ đem t.h.u.ố.c tặng lung tung nữa .”

“Vâng, đến lúc đó những tới cầu xin ông, ông kiên quyết đấy nhé.”

Còn về khi Cố lão gia t.ử nhận Dưỡng Sinh Hoàn, sẽ chuyện gì với những khác trong viện điều dưỡng, Chu Vân Thư dám can thiệp nữa.

Buổi chiều, Tiểu Võ quả nhiên đưa cô thủ tục sang tên nhà.

Về đến nhà, cô đưa nốt tám lọ Dưỡng Sinh Hoàn còn cho Tiểu Võ, định ngoài nữa.

Cô định tranh thủ lúc máy công cụ về, gian hệ thống học tập kiến thức về máy công cụ .

Tránh để đến lúc lâm trận sửa chữa, cô chẳng gì.

“Cô chính là đồng chí Chu Vân Thư?” Cố Khải Phương ăn mặc giản dị, tò mò Chu Vân Thư.

Chu Vân Thư yên tĩnh ở nhà học hai ngày, thì thấy một nữ đồng chí trạc tuổi Trang Như Cẩm, nhưng cách ăn mặc và khí chất khác biệt đến sân nhà .

Vì bà cùng Trang Như Cẩm, Chu Vân Thư nhất thời nên dùng thái độ gì để đối đãi, bèn im lặng gật đầu.

là Cố Khải Phương, bác sĩ chủ nhiệm của Bệnh viện Quân đội.”

Chu Vân Thư ngạc nhiên.

Cố Khải Phương, đây chẳng là cô ruột của Cố Dung Xuyên ?

Tuy nhiên, bà mở miệng giới thiệu dùng chức vụ của , rõ ràng là dùng phận để quen với cô.

“Chào cô, bác sĩ Cố.” Chu Vân Thư đưa tay , bắt tay với Cố Khải Phương.

 

Loading...