Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 136: Tôi Muốn Hợp Tác Với Anh

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:47:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Văn Hằng khá đáng tin, mang theo cả trợ lý A Bản của .

Do A Bản dẫn đường, Chu Vân Thư theo xem vài chỗ nhà.

Đa quá lý tưởng.

Không nhà cửa quá tập trung, tính riêng tư đủ.

Thì là vị trí quá trung tâm, phù hợp với mong ẩn nấp của các cô.

A Bản thấy cô đều hài lòng, bèn : “Cô cần căn nhà hẻo lánh một chút, ngược một chỗ. Chỉ điều vị trí lệch, bỏ trống lâu . thường xuyên đến dọn dẹp, chỉ cần thu dọn sơ qua là thể ở. Chu tiểu thư, xem ?”

Chu Vân Thư gật đầu, khách sáo với A Bản: “Vậy phiền .”

A Bản thì cung kính : “Không phiền . Tối qua cô chăm sóc thiếu gia nhà chúng , cũng xứng đáng để đối đãi cung kính nhất!”

A Bản là học sinh nghèo Chu gia tài trợ, là ký hợp đồng từ sớm.

Sau khi nghiệp, liền về Chu gia phục vụ, chịu trách nhiệm lực chăm sóc và bảo vệ Chu Văn Hằng.

Nếu Chu Văn Hằng xảy chuyện, kết cục của , chắc chắn sẽ thê t.h.ả.m hơn nhiều.

Chu Vân Thư rõ tình hình của A Bản, tự nhiên thể hiểu lòng ơn của .

Cô chỉ : “Anh cần như . và Tam thiếu là bạn bè, đây đều là việc nên .”

A Bản gật đầu, lời cảm ơn nữa, chỉ nghiêm túc dẫn đường phía .

Như lời A Bản , vị trí quả thực lệch.

Bọn họ khỏi khu vực thành phố Hồng Kông, men theo đường núi ngoại ô chạy thẳng, chạy gần một tiếng đồng hồ, mới cuối cùng đến nơi.

Nhà là biệt thự tự xây ba tầng, bể bơi, sân vườn đủ cả.

Tuy thứ trông cũng khá sạch sẽ, thu dọn cũng ngăn nắp, nhưng cỏ cây điêu tàn và bên trong trống trải cũng thể thấy , quả thực bỏ trống lâu .

Bọn họ ở, cần quét dọn kỹ càng, và sắm sửa nhiều đồ đạc mới thể ở.

Tuy nhiên, Chu Vân Thư cảm thấy điểm hài lòng nhất là: Xung quanh đều là núi hoang rừng rậm, trong phạm vi ngàn mét đều nhà dân.

Sau nếu cô rời khỏi Hồng Kông, nhà bỏ trống ở đây, cũng dễ cho thuê.

Thuê dọn dẹp bảo dưỡng, chi phí cũng sẽ thấp.

Đang định đổi chỗ khác xem, ai ngờ Báo T.ử xem xong hai mắt sáng rực.

Không nhịn : “Đồng chí Chu, mua căn nhà . Vị trí địa lý ưu việt, chiếm cứ điểm cao. Ba mặt giáp núi, chỉ một con đường, dễ thủ khó công.”

Chu Vân Thư đầy mặt vạch đen.

Cô là mua nhà ở, chứ cái căn cứ.

Tuy nhiên, nghĩ .

Cố Dung Xuyên nhiệm vụ bọn họ phát hiện là nhiệm vụ dài hạn, đến lúc đó đợi bọn họ , lẽ thể để đội ngũ tiếp nhận nhiệm vụ mượn ở nơi .

Thế là cũng đồng ý.

Vị trí nhà lệch, giá cả thị trường khá kém.

Một căn biệt thự chiếm đất gần sáu trăm mét vuông, ba tầng nổi, một tầng hầm, trang trí tinh xảo, bao gồm cả đất đai, chỉ tốn đến mười vạn mua .

Tất nhiên mười vạn đô la Hồng Kông thập niên 70, đối với bình thường mà , cũng chẳng khác gì hiện đại thấy tiền triệu.

Làm xong thủ tục, cũng gần tối, Chu Vân Thư mời Chu Văn Hằng cùng ăn cơm, bày tỏ cảm ơn.

Chu Văn Hằng vui vẻ vô cùng, hai lời liền đồng ý.

Nhà hàng là do A Bản đặt , nhà hàng Pháp, yên tĩnh tao nhã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-136-toi-muon-hop-tac-voi-anh.html.]

Hắn còn chừng mực chia bàn với Chu Vân Thư bọn họ, tự dẫn theo Lý Khánh Hồng và Báo T.ử ăn ở bàn bên cạnh.

Không hổ là xuất cửa cao nhà rộng, sắp xếp chu đáo vẹn .

Chu Vân Thư chạm cốc với Chu Văn Hằng một cái, : “Tam thiếu, tìm hợp tác, hứng thú ?”

Chu Văn Hằng ngậm một ngụm rượu trong miệng, suýt chút nữa sặc.

“Khụ khụ, cô cái gì?”

chỉ tìm hợp tác, đến mức khó tin ?” Chu Vân Thư chút hiểu.

Chu Văn Hằng cuối cùng cũng ho xong, uống ngụm nước, : “Cái là… mấy dự án tìm đến hợp tác kiểu , bình thường đều là tìm cả hai . ngờ cô sẽ tìm hợp tác!”

Chu Vân Thư giật giật khóe miệng.

Cô lẽ nào tìm đối tượng hợp tác hơn ?

thứ nhất là cô với tới nhân vật như , thứ hai là chút chuyện ăn nhỏ của cô, sợ lay chuyển nổi mấy vị đại lão đó nha!

“Trước đây chẳng , nhà đều chê học vấn nghề nghiệp . Anh hợp tác với , chút thành tích, thể khiến nhà với cặp mắt khác xưa!”

cái gì cũng hiểu a!”

“Cái cần hiểu. Có tiền, tự thuê quản lý là .”

Chu Vân Thư vẫy tay với Lý Khánh Hồng, bảo chị đưa túi xách qua.

Sau đó, từ trong túi lấy một tập tài liệu dày cộp, đưa cho Chu Văn Hằng.

Đây là cô nhốt trong phòng cả buổi sáng, tỉ mỉ .

“Cái là bản kế hoạch xây dựng công ty, cầm về. Để nhà , hoặc nhân tài quản lý gia đình thuê cũng , để họ xem xem, cái . Làm thì ngày mai trả lời !”

“Không cần xem, nhân phẩm của cô tự nhiên là tin tưởng. Có điều, cần đầu tư bao nhiêu tiền a, tiền tiêu vặt của nhiều !”

Chu Vân Thư cũng mặc kệ ý kiến của , trực tiếp ném tập tài liệu cho trợ lý của .

Dặn dò : “Anh giúp tìm đáng tin cậy xem xem.”

Sau đó đầu với Chu Văn Hằng: “ bắt đầu từ thiết điện t.ử cỡ nhỏ . Món đầu tiên, chính là cái máy tính nghiên cứu . Thứ chế tạo đơn giản, công dụng rộng rãi, thu hồi vốn cũng nhanh. Tất nhiên, nhược điểm cũng rõ ràng, dễ chép.”

“Giai đoạn đầu định đầu tư một ngàn năm trăm vạn xây xưởng, mua bốn dây chuyền sản xuất. Dốc lực chế tạo loại máy tính vi mô trong hai tháng, đó tung thị trường một thể.”

“Sản xuất xong hai tháng, thì cải tạo dây chuyền sản xuất, chúng sản xuất máy nhạc cầm tay (Walkman)!”

Chu Văn Hằng đến đầu óc mơ hồ: “Máy nhạc cầm tay, là cái gì?”

“Chính là máy phát băng từ cầm tay tiện lợi. Mấy cái trong bản kế hoạch công ty của đều , về xem kỹ là . Dù kế hoạch đại khái của đều ở trong đó , chỉ cần theo quy hoạch của . thể đảm bảo công ty chắc chắn kiếm tiền!”

Năng lực nghiên cứu của cô, cộng thêm trải nghiệm đời , thể cho công ty lớn mạnh!

Tuy nhiên, cô thể ở Hồng Kông kinh doanh công ty lâu dài.

Đến thời gian là về, cho nên việc quản lý kinh doanh công ty , cô giao phó cho của nhà nước, cô chia hoa hồng là .

Tất nhiên, khi cô rời cũng bỏ mặc.

Sau khi về nội địa, cô vẫn thể nghiên cứu một sản phẩm, liên tục ngừng, đưa đến công ty sản xuất tiêu thụ.

Chu Vân Thư bàn luận quá nhiều chuyện quy hoạch xây dựng công ty với Chu Văn Hằng.

Tâm tư của , căn bản đặt ở những thứ .

Tất nhiên, cũng cần tham gia quản lý, cô chỉ thông qua cây cầu là , biến tướng dính chút mép lên con thuyền Chu gia mà thôi.

Lúc quan hệ hai bờ eo biển chút căng thẳng, phận nội địa của cô nhạy cảm, dựa thế gia lâu đời như Chu gia, mới thể phát triển lên , và phát triển vững vàng.

Về phần tính chất của Chu gia, cho dù thương nhân yêu nước, thì với cái bộ dạng nở hoa khắp nơi ở nội địa đời của nó, nghĩ đến cũng sẽ là thương nhân phản quốc gì.

 

Loading...