Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 119: Lạc Lõng

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:46:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sao thể chứ!” Chung Tư Lâm chút suy nghĩ liền lời từ chối.

Đợi phản ứng , biểu cảm lập tức ủ rũ đến cực điểm.

Qua hồi lâu, thấy ông vẫn là bộ dạng thất hồn lạc phách.

Chu Vân Thư nhịn thở dài: “Ông thà mong đợi khác bán cho ông, chi bằng mong đợi nghiên cứu !”

“Cô? Nghiên cứu?”

Chu Vân Thư gật đầu.

“Cô d.ư.ợ.c sĩ ?”

“Tại hạ bất tài, nghề chính là nghiên cứu cơ khí. Mở rộng một chút thì, đồ điện, thiết y tế gì đó cũng thể nghiên cứu một chút.”

Chung Tư Lâm trong nháy mắt cứng đờ: “Cô nghiên cứu cơ khí, nhưng t.h.u.ố.c gây mê ... thể?”

Ông lập tức năng lộn xộn.

Hiển nhiên là đả kích nhẹ.

Hiển nhiên là nhất thời khó thể tin, một nghiên cứu cơ khí đá chéo sân sang d.ư.ợ.c phẩm, còn thể nghiên cứu t.h.u.ố.c gây mê như !

Chu Vân Thư ông từ tuyệt vọng chuyển sang khó tin.

Mặc dù cảm xúc mãnh liệt, nhưng ít nhất là đang chuyển biến theo hướng , bèn yên tâm.

Lý Quốc An còn quan sát ở phòng bệnh chăm sóc đặc biệt hai ba ngày, nhân viên y tế nhắc nhở bọn họ cần trông coi, việc thể .

Có điều, để che giấu cho nhóm Cố Dung Xuyên.

Mấy Chu Vân Thư vẫn tìm một góc ở bệnh viện Khang Nại, đợi nửa ngày, mãi đến chạng vạng tối bọn họ trở về, mới rời khỏi bệnh viện.

Hôm , Cố Dung Xuyên vẫn cần ngoài.

Mấy Chu Vân Thư đành tiếp tục chạy tới bệnh viện, che giấu cho bọn họ.

Có điều, cô học khôn .

Mang theo linh kiện và dụng cụ cần thiết để chế tạo máy tính, lúc xổm ở góc tường chờ đợi, liền thử lắp ráp.

Lý Khánh Hồng thì ở bên cạnh, giúp đưa dụng cụ, trợ thủ.

Chu Vân Thư gặp cái nào đơn giản dễ hiểu, cũng sẽ giảng giải cho cô một chút.

Hai bận rộn, thời gian chờ đợi cũng tính là khó khăn.

Mã Tề Quốc và trưởng khoa Giang còn giúp gì thì nhàn rỗi vô sự.

Chu Vân Thư dứt khoát giao cho bọn họ một nhiệm vụ, bảo bọn họ đại sảnh bệnh viện lật xem tạp chí báo giấy, thu thập thông tin về các công ty công nghệ ở Hồng Kông, đến lúc đó cô cần dùng!

Hai đàn ông nhàn rỗi đến phát hoảng lập tức vui vẻ nhận lời.

Bận rộn lăn lộn hai ngày, cô cuối cùng cũng máy tính vi mô.

Bởi vì nguyên nhân linh kiện, so với dự tính ban đầu to bằng bàn tay thì lớn hơn một chút, nhưng cũng là mức độ thể cầm bằng một tay, mang ngoài tiện lợi.

Thử nghiệm một chút, phím bấm mượt mà, kết quả tính toán hiện ngay lập tức.

Đã là một chiếc máy tính thành công .

Chu Vân Thư khoe thành quả với mấy bọn họ một chút, Lý Khánh Hồng trong nháy mắt kinh thán: “Cái cũng quá dễ dùng !”

Mã Tề Quốc thì cẩn thận từng li từng tí : “Đồng chí Vân Thư, máy tính của cô định xử lý thế nào?”

“Thứ nghiên cứu thể cần linh cơ khẽ động, nhưng mô phỏng thì thật sự đơn giản. Không quá nhiều hàm lượng công nghệ, cầm một mẫu về tháo dỡ, vài ngày là thể .”

Chu Vân Thư trong lòng nghĩ gì, giải thích cho về nhược điểm của sản phẩm , đó cho , phương pháp xử lý mà suy tính kỹ càng.

“Cho nên, tìm một công ty ở Hồng Kông bán thiết kế .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-119-lac-long.html.]

Thứ đơn giản như , bây giờ cô bán, để vài năm nữa, tự nhiên cũng khác nghiên cứu , còn bằng để cô kiếm khoản .

“Đã như , thì đồng chí Chu cứ tự xử lý . Nếu cần giúp đỡ, cũng thể tìm . Chúng ... khụ khụ, cũng ở đây!”

Chu Vân Thư xua tay: “Chuyện nhỏ cần phiền cấp , tự nghĩ cách giải quyết là .”

Có thông tin về các công ty công nghệ mà hai bọn họ thu thập đó, cô chỉnh lý quy nạp một chút, liền chọn vài công ty về đồ điện t.ử, chuẩn tới cửa chào hàng máy tính vi mô của một chút.

Trước khi Cố Dung Xuyên rời , để cho bọn họ một cửa để lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.

Chỉ cần động tĩnh nhỏ một chút, sẽ thu hút sự chú ý của theo dõi.

Thế là, cô liền chuẩn dẫn theo Lý Khánh Hồng, đến mấy công ty cô chọn để thăm hỏi.

Mã Tề Quốc yên tâm để hai đồng chí nữ ngoài một , nhịn đề nghị: “Đồng chí Chu, là đợi các đồng chí Cố trở về, rút một cùng cô nhé?”

Thời gian , nhóm Cố Dung Xuyên ngày nào cũng sớm về khuya, trở về còn một mệt mỏi, Chu Vân Thư còn mặt mũi nào phiền bọn họ.

“Nơi đều là những khu vực phồn hoa, về cũng là bắt xe, sẽ việc gì .”

chỉ hai đồng chí nữ các cô ngoài, cũng quá nguy hiểm một chút. Hay là và đồng chí Giang cùng cô nhé?”

Chu Vân Thư cách ăn mặc “gian khổ mộc mạc” kiểu nội địa của hai , ngoài đó chính là tiêu điểm chú ý của , còn gì đến ẩn nấp?

Lại Lý Khánh Hồng và cách ăn mặc của cô.

Hai dạo phố, dù cũng mua mấy bộ quần áo.

Mặc nổi bật, nhưng ít nhất thể hòa nhập đám đông.

Cân nhắc đến điểm , Chu Vân Thư quả quyết từ chối.

“Đồng chí Mã, đông mục tiêu lớn. và chị Khánh Hồng riêng ngoài càng bắt mắt.”

Thấy cô kiên trì, Mã Tề Quốc cũng dám miễn cưỡng nữa, chỉ đành gật đầu đồng ý.

Sau đó, hai ánh mắt lo lắng của , thông qua cửa nhóm Cố Dung Xuyên để , lặng lẽ lẻn ngoài, đó bắt xe, đến trung tâm thương mại.

Phương pháp trực tiếp tới cửa chào hàng của Chu Vân Thư hiển nhiên là chút quá thô bạo .

Rất nhiều cô đến chào hàng thiết kế, thậm chí còn đợi cô lấy đồ , trực tiếp đuổi cô ngoài.

Có vài hơn chút, thể để cô lấy đồ trưng bày, nhưng đều là chủ , cô để hàng mẫu, đợi ông chủ xem qua trả lời cô.

Chu Vân Thư chỉ một cái hàng mẫu, hơn nữa thứ chép cũng đơn giản, đương nhiên thể để máy tính , chỉ để một bản vẽ thiết kế.

Dạo qua vài công ty, một mua thích hợp nào.

Cô thở dài, nếu ở Hồng Kông hạn chế quá nhiều, trong đầu cô nhiều phương thức tiếp thị hiện đại, đến nỗi như !

Lý Khánh Hồng tưởng cô đả kích, vội khuyên: “Vân Thư, em đừng nản lòng. Đồ em như , bọn họ thấy, là tổn thất của bọn họ.”

“Không , chút trắc trở , em còn để mắt. Đi thôi, tiếp tục!”

Chu Vân Thư c.ắ.n răng, dậy tiếp tục đến nhà tiếp theo chào hàng.

Có điều, lễ tân của công ty quả thực chút mắt ch.ó coi thường khác.

Nhìn thấy Chu Vân Thư hai , ánh mắt khách khí quét qua các cô một lượt từ xuống , mới khách khí hỏi: “Các cô đến gì?”

“Chỗ bản thiết kế...” Chu Vân Thư lập tức định lấy bản thiết kế trong ba lô giới thiệu.

lễ tân cho cô cơ hội mở miệng, phất phất tay, kiên nhẫn : “Đi , đến phỏng vấn cũng mặc chuyên nghiệp một chút. Giống hệt như dân thất nghiệp ngoài xã hội !”

Chu Vân Thư và Lý Khánh Hồng đều theo bản năng cúi đầu quần áo của .

Áo quần , trang phục thường ngày thoải mái.

Quả thực chút lạc lõng với những nhân viên văn phòng tòa nhà văn phòng, mặc đồ công sở !

 

Loading...