Hứa Kiều Giãy Giụa Mang Tính Tượng Trưng Vài Cái, Miệng Lớn Tiếng Kêu: “Hoàng Đại Lực! Anh Muốn Làm Gì!”
“Hắc hắc! Làm gì, đương nhiên là em ! Hứa thanh niên trí thức, để Hoàng Đại Lực đây giúp đỡ, thù lao là ! Chi bằng em cứ theo !”
“Các em thanh niên trí thức xuống nông thôn, cũng khi nào mới thể về thành phố, chi bằng ở trong thôn tìm một gả , là con một, cha đều ở xưởng quốc doanh, tiền nhiều lắm! Hai chúng cũng coi như môn đăng hộ đối! Hắc hắc!”
Nói xong cái miệng đầy răng vàng khè liền hôn xuống.
Hứa Kiều thấy thế, giơ hòn đá lên hung hăng đập mạnh đầu : “Anh mơ !”
Đập xong liền chạy thục mạng trong thôn, chạy kêu to: “Cứu mạng với, g.i.ế.c ....... Ưm!”
Lời còn xong Hoàng Đại Lực đuổi theo gắt gao bịt kín miệng: “Mẹ kiếp con xanh nhỏ , ở thôn Bắc Đồng mày dám đập lão t.ử, đừng tưởng mày là con gái xưởng trưởng xưởng quốc doanh thì lão t.ử dám động mày, xem lão t.ử xử lý mày thế nào!”
Nói xong liền kéo cô trong rừng trúc.
“Ưm ưm ưm!”
Hai chân Hứa Kiều liều mạng đạp đất, một bên thò tay sờ con d.a.o nhỏ , trong lúc giãy giụa, cô thấy phía rừng trúc hai bóng quen thuộc đang ở trong bóng tối, thấy cô qua, bọn họ còn ăn ý lùi về một bước.
Là Trần Nhân và Cao Kiệt Sinh! Lại nghĩ tới Hoàng Đại Lực mà thể phận con gái xưởng trưởng của cô, cô thể khẳng định Hoàng Đại Lực tay với cô chính là kiệt tác của hai bọn chúng, còn giống như kiếp giẫm lên cô để trèo lên cao!
Đáng tiếc cô còn là Hứa Kiều của nữa!
Cô sờ con d.a.o nhỏ, trong đầu đang tính toán để hất cái c.h.ế.t của Hoàng Đại Lực lên đầu bọn chúng.
“Dừng tay!” Giây tiếp theo, nương theo một giọng nam quen thuộc vang lên, Hoàng Đại Lực xách bổng lên trung, hung hăng ném sang một bên.
Hứa Kiều đầu , liền chạm một khuôn mặt tuấn tú giống như điêu khắc, góc cạnh rõ ràng, mày rậm mắt sâu, mũi cao thẳng, kiếm mày nhíu đ.á.n.h giá cô, thấy cô , nhấc chân đá Hoàng Đại Lực đang lăn lộn mặt đất một cước: “Súc sinh!”
Nhìn thấy đàn ông kiếp liên lụy cả đời đang mặc áo may ba lỗ, cơ bắp rắn chắc mạnh mẽ giống như một ngọn núi lớn bảo vệ ở phía , mũi Hứa Kiều cay cay, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay buông: “Lục Tùy Phong!”
Nga
Nghe thấy cô gọi tên , Lục Tùy Phong kinh ngạc đầu , định hỏi cô tên , lúc , Hoàng Đại Lực lảo đảo lên trừng mắt : “Lục Tùy Phong, kiếp mày dám quản chuyện bao đồng của lão t.ử! Lão t.ử g.i.ế.c c.h.ế.t mày !”
Nghĩ đến kiếp Hoàng Đại Lực tối nay phát tác bệnh tim c.h.ế.t mới hại Lục Tùy Phong tù ba năm, cô màng đến niềm vui sướng khi gặp , hồn , kéo liền chạy ngoài.
“Mau !”
cô sống trong nhung lụa quen , chạy nhanh, mắt thấy sắp Hoàng Đại Lực đuổi kịp, đáy lòng cô trầm xuống, thầm nghĩ cho dù chạy một con rắn ngáng chân tên sắc lang cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-tieu-kieu-the-cua-dai-tho-han/chuong-3.html.]
Suy nghĩ xẹt qua trong đầu, cô liền cảm giác chiếc vòng ngọc cổ tay càng ngày càng nóng, nương theo một tia sáng trắng lóe qua, định thần , phía quả nhiên thêm một con bạch xà.
Cô ngây !
Chẳng lẽ chiếc vòng biến thành thần khí , cô gì nấy?
Ánh mắt lơ đãng rơi đôi cẩu nam nữ vẫn đang xem kịch vui bên cạnh, cô nảy một ý, liền lấy bọn chúng để kiểm chứng một chút.
Trong lòng cô thầm niệm rắn mau c.ắ.n Trần Nhân và Cao Kiệt Sinh, quả nhiên, con bạch xà giống như ý thức từ bỏ công kích Hoàng Đại Lực, lao về phía Cao Kiệt Sinh.
“A a!!” Trần Nhân giậm chân hét ch.ói tai.
Ánh trăng cây trúc che khuất, Hoàng Đại Lực rõ , thấy tiếng phụ nữ hét ch.ói tai, tưởng là Hứa Kiều, lảo đảo bước chân xông tới một phen túm lấy tóc Trần Nhân đ.á.n.h đập tàn nhẫn.
“Hoàng Đại Lực, buông cô !”
“Là Cao Kiệt Sinh! Không ngờ mày cũng là nhân tình của con xanh , mà còn xúi giục tao tới nhục nó, c.h.ế.t!”
Nhìn thấy ba đối diện đ.á.n.h thành một đoàn, Hứa Kiều thở phào nhẹ nhõm, nắm c.h.ặ.t cánh tay Lục Tùy Phong, bảo giúp khiêng hành lý chạy trong thôn: “Mau !”
Cái nồi cuối cùng cũng hất ngoài , cô tuyệt đối thể để cái c.h.ế.t của Hoàng Đại Lực liên lụy đến nữa!
Tuy nhiên hai mới mười mấy mét, tiếng la hét của ba phía nhanh thu hút sự chú ý của dân làng, cô còn kịp dẫn Lục Tùy Phong , thôn chi thư dẫn theo cán bộ thôn và một đám đông dân làng chạy tới !
“Ở đây xảy chuyện gì !”
Chỉ thấy thôn chi thư Trần Hoành Phát dẫn đầu cầm đèn pin chạy tới, ánh đèn tiên quét qua cô và Lục Tùy Phong vài cái, vội vàng về phía ba vẫn đang đ.á.n.h phía .
“Ba các cái gì ! Đang yên đang lành đ.á.n.h ! Đều dừng tay !”
Hứa Kiều theo tiếng , Hoàng Đại Lực đang sấp n.g.ự.c Trần Nhân, Cao Kiệt Sinh liều mạng đạp lên , Hoàng Đại Lực là vô lực phản kháng là phát bệnh , một chút động tĩnh nào!
Rất , cái nồi Cao Kiệt Sinh gánh chắc ! Gấp gáp rời gì, xem kịch!
“Đi, chúng cũng xem thử.”
Hứa Kiều chỉnh đốn ôm hành lý cũng xán gần, còn mấy bước, lưng liền đụng một cái, một tiếng vang lên: “Ây da! C.h.ế.t mất thôi! Cao Kiệt Sinh! Mày đ.á.n.h c.h.ế.t Đại Lực nhà tao ! Đại Lực! Con !”