“Chúng thuê nửa năm , nếu buôn bán , sẽ gia hạn thêm.”
“Được.”
Bà chủ một ngụm đồng ý, xoay liền lấy một tờ giấy hợp đồng.
Bà cố ý giở chút tâm tư xa, tiền thuê hợp đồng thành tám mươi đồng mỗi tháng.
Bà cũng chủ động chuyện , khi đưa hợp đồng cho hai , liền liên tục thúc giục họ ký tên.
“Ây da, , hợp đồng cũng thứ gì hữu dụng , bên cũng là thành tâm thành ý cho thuê cửa tiệm , hai ký hợp đồng cho ?”
Bà chủ liên tục , nhét cây b.út trong tay tay Hứa Kiều.
“Hai cứ yên tâm , như việc xưa nay coi trọng nhất chính là chữ tín, chắc chắn sẽ giở trò gì trong hợp đồng để hãm hại hai .”
Bà , chút chột liếc con mà cố ý sửa .
Bà sửa cũng quá rõ ràng, hai lướt qua vài cái chắc chắn là —
“Bà chủ, bà bây giờ giở mấy thủ đoạn mờ ám với chúng thì mất . Tiền thuê chúng thỏa thuận đó rõ ràng là năm mươi đồng một tháng, bây giờ bà sửa thành tám mươi đồng cho ?”
Hứa Kiều thấy thái độ ân cần như của bà chủ liền cảm thấy vấn đề, cúi đầu lướt qua hợp đồng, quả nhiên là bắt bẻ của bà .
“Hả?”
Bà chủ giả vờ kinh ngạc như gì.
“Sao thể như ... Chúng bàn bạc đó chẳng là tám mươi đồng một tháng , cho mỗi đều là mức giá , cô nhầm ?”
Bà chủ nửa chữ nhắc đến vấn đề của , liên tục bắt đầu bới móc của Hứa Kiều.
Hứa Kiều và Lục Tùy Phong liếc , trong lòng đều vô cùng hiểu rõ, bà chủ đang tính toán cái gì, hai lời liền rời .
Bà chủ thấy hai , lập tức đuổi theo, túm c.h.ặ.t lấy quần áo của hai : “Hai bây giờ là chối cãi , rõ ràng bàn bạc thỏa giá cả các loại , bây giờ cần cửa tiệm của nữa... Cố tình trêu đùa đúng ?”
Lúc chuyện bà cố ý phóng to giọng của , chỉ trong chốc lát, thu hút những xem náo nhiệt xung quanh tới.
“Thời buổi chút tiền mà còn dám ngoài thuê cửa tiệm, chi bằng sớm về nhà ruộng cho xong. Người thành phố đều , chúng cũng chỉ cửa tiệm con phố là giá đắt... Nếu bọn họ ngay cả chút tiền thuê đó cũng lấy , thì còn ở đây mất mặt hổ cái nỗi gì?”
“Chậc, bà cũng đúng, chừng chính là tác phong của bà chủ vấn đề, những cửa tiệm cần cho thuê con phố của chúng , nhiều nhất hai ba ngày là thể cho thuê , gì chỗ nào giống như cửa tiệm , dán nửa năm cũng chẳng thấy khách thuê nào tới.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-tieu-kieu-the-cua-dai-tho-han/chuong-231.html.]
“Nói chung mấy chuyện đều khó , chúng cứ coi như ở đây xem náo nhiệt là , chuyện của khác cần thiết xen mù quáng.”
Giọng của một đám ngày càng lớn, cũng rõ rốt cuộc là giúp bên nào, là tới xem trò vui.
Hứa Kiều rút ống tay áo đang bà chủ kéo , đó bình tĩnh : “Nếu chúng luôn bàn bạc thỏa , chi bằng gọi cảnh sát tới phân xử cho chúng , xem xem chuyện rốt cuộc là ai đúng ai sai?”
Bà chủ vốn dĩ định đanh đá ăn vạ một chút là xong, mắt thấy câu của Hứa Kiều, sắc mặt cả đều đổi.
Bà vô duyên vô cớ rước lấy đám cảnh sát đó... Nếu chuyện thật sự truyền ngoài, cửa tiệm vốn dĩ chẳng mấy tới của bà , ngày chắc chắn sẽ càng thêm tiêu điều.
“Cô, cô bây giờ là ý gì, cảm thấy chút chột , liền cảnh sát tới chống lưng cho cô!”
Bản bà chủ chút gấp gáp nhảy dựng lên, nhưng ngoài miệng cố tình nhắc một chữ nào đến vấn đề của , bộ đều đổ lên đầu Hứa Kiều.
Hứa Kiều : “Bà bản thẹn với lương tâm , nếu như tại dám để cảnh sát tới phân xử cho chúng , chẳng lẽ là trong lòng quỷ?”
Cô trực tiếp toạc chuyện , căn bản định nể mặt bà chủ.
Dù bà chẳng thích liên tục đanh đá ăn vạ , cô thể để bà mất mặt đến tận cục cảnh sát.
Nga
“Cô—” Bà chủ lập tức lùi về một bước, sợ cô bây giờ thật sự gọi cảnh sát tới.
“Được , năm mươi đồng một tháng cũng bằng lòng cho thuê, bây giờ sửa con hợp đồng một chút, hai theo qua đây ký tên là .”
Chỉ một lát bà nhượng bộ, đối với những chuyện thì tuyệt miệng nhắc tới.
Những xung quanh thấy lời bà , thì bàn tán càng lớn tiếng hơn.
“Năm mươi đồng, chỉ một cửa tiệm nhỏ xíu như mà cũng đòi nhiều tiền thế, thấy bà chính là tiền đến phát điên ... Sư t.ử ngoạm miệng , đúng là gan thật.”
“Mặt bằng lớn nhất con phố của chúng , tiền thuê một tháng cũng chỉ hơn sáu mươi đồng, thấy cửa tiệm trong tay bà nhiều nhất là ba bốn mươi đồng, nhiều hơn nữa thì .”
Những xung quanh quả thực là xem náo nhiệt chê chuyện lớn, nhưng những lời từ miệng họ bộ đều là lời công đạo.
Hứa Kiều mấy họ bàn luận về tiền thuê ở khu vực , liền ngay từ đầu mắc lừa . Chẳng qua là bà chủ đó thấy hai họ lạ mặt, đó mới nảy sinh lòng tham mà thôi.
Hứa Kiều kìm nén một cục tức trong lòng, nhưng ngoài mặt hề tỏ : “Cửa tiệm của bà ai thích lấy thì lấy, mặc dù thiếu chút tiền đó, nhưng cũng đến mức dâng hết tiền tay bà.”