Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 68: Nếu không thì thử một lần

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:29:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vốn dĩ Triệu Tiểu Lan là một cô gái xinh , nhưng bởi vì tính cách chút kiêu ngạo, bằng cấp cao, căn bản coi thường bọn họ, cũng chẳng thèm bọn họ lấy một cái. hôm nay cô giống , là một cô gái thẹn thùng. Hơn nữa cô sinh trắng nõn đáng yêu, thích cho !

 

Diệp Quốc Hào cảm thấy chịu thiệt thòi lớn, đôi mắt của đám thanh niên hỗn đản cứ như dán c.h.ặ.t lên mặt vợ nhỏ của .

 

Chính cũng nóng lòng lắm , ráng chịu đựng thêm hai tiết mục nữa, đó liền đuổi hết bọn họ về.

 

Sau khi tốp năm tốp ba về, Diệp Quốc Hào liền cởi quân trang , chỉ mặc chiếc áo ba lỗ quân dụng. Mồ hôi chảy dọc sống lưng, thôi cũng thấy nóng.

 

“Mệt , chúng nghỉ ngơi ngay đây.”

 

Triệu Tiểu Lan thiếu chút nữa cầm chổi lông gà bên cạnh đ.á.n.h , quét ngũ cốc giường đất, trừng mắt một cái : “Mẹ còn về , gấp cái gì.”

 

“Mẹ về cũng là phòng , sẽ quấy rầy chúng .” Nói xong chằm chằm Triệu Tiểu Lan, ánh mắt nóng rực như thiêu đốt .

 

Triệu Tiểu Lan thật vất vả giữ vững điểm mấu chốt, : “Em… rửa ráy .” Đặc biệt là chân mồ hôi, mùi vị khẳng định lắm.

 

“Muốn thì múc nước cho em, em chờ chút.” Diệp Quốc Hào nghĩ vợ nhỏ da non thịt mềm, thể chất yếu, vì thế liền múc nước ấm cho cô. Chính thì ở bên giếng rửa qua loa, hiện tại là mùa hè cũng lạnh, nhanh liền xong. rửa xong , nghĩ nghĩ thấy đúng!

 

Hôm nay chính là đêm động phòng hoa chúc, chỉ rửa mỗi bên thì !

 

Lại dì Tiếu cũng dạy nhiều chuyện, đặc biệt là chú ý vệ sinh cá nhân.

 

Cũng may lúc nghĩ , căn cứ ý tưởng chịu trách nhiệm với cả hai, bưng chậu nhà xí rửa sạch sẽ phía mới nhà.

 

Triệu Tiểu Lan đang lau chân, đột nhiên thấy xông , vẫn chút bất an, đỏ mặt cúi đầu.

 

Diệp Quốc Hào nuốt nước miếng, vợ nhỏ cưới về nhà, bộ dáng thật là kiều nộn như nụ hoa mới nở, hái xuống chà đạp một phen, nhưng mắt còn tới lúc nghỉ ngơi, nhất định kiên nhẫn một chút.

 

“A Hào , con ăn cơm, cả ngày ăn gì .” Diệp lão thái thái trở về thấy náo động phòng xong liền hỏi.

 

Diệp Quốc Hào trong tiệc ăn nhiều lắm, cơ bản là dùng để lót uống rượu, Diệp lão thái thái đương nhiên đau lòng hỏi một câu.

 

thấy con trai từ trong phòng hoang mang rối loạn bưng chậu nước đổ , đó : “Không ăn, con mệt nghỉ ngơi sớm một chút, cũng ngủ sớm , ban đêm đừng nhiều.”

 

Phụt, Diệp lão thái thái cái bộ dáng gấp gáp của liền nhịn , nhưng vẫn nhỏ giọng dặn dò một câu: “Con kiên nhẫn một chút cho , nếu con dâu thương coi chừng lột da con. Còn nữa, bảo với Tiểu Lan sáng mai cần dậy sớm như , cũng mệt ngủ thêm một lát, bữa sáng chúng ăn muộn chút.”

 

Diệp Quốc Hào trong lòng nở hoa, banh mặt hồi lâu mới : “Cảm ơn .”

 

“Đứa nhỏ , nhiều năm như cũng con một câu cảm ơn, bất quá cho các con dậy muộn một lát, con vui kìa.” Diệp lão thái thái một chữ sót đều truyền tai Triệu Tiểu Lan trong phòng, cô ôm mặt cảm thấy còn mặt mũi gặp .

 

Ngày thường chồng đắn, hôm nay đổi thế , chẳng những múa ương ca còn thể những lời như .

 

Diệp Quốc Hào từ bên ngoài liền thấy vợ nhỏ đang vò mặt , khỏi hỏi: “Làm ?”

 

Triệu Tiểu Lan lắc đầu, đó cũng thèm để ý đến , thật hổ mà thôi.

 

Diệp Quốc Hào dù cũng là đàn ông, ở loại chuyện tích cực vô cùng. Vội cởi giày lên giường trải chăn , hôm nay bắt đôi uyên ương , nhưng hiện tại là mùa hè cơ bản cần đắp chăn, bắt chẳng qua chỉ để cho mà thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-68-neu-khong-thi-thu-mot-lan.html.]

Sau đó giường đất cũng lên tiếng, kéo Triệu Tiểu Lan đang mép giường lên, ôm trong n.g.ự.c, dường như là ôm một đứa trẻ mà tỉ mỉ ngắm .

 

Triệu Tiểu Lan chống tay lên n.g.ự.c căng thẳng : “Nóng, đừng ôm.”

 

Diệp Quốc Hào duỗi tay đẩy cửa sổ , tuy rằng treo rèm, nhưng bởi vì gió lay động dễ bên ngoài thấy.

 

Triệu Tiểu Lan càng sợ hãi, nhưng Diệp Quốc Hào tắt đèn, đó sấm rền gió cuốn đè xuống.

 

“Cẩn thận quần áo của em, mà dám xé rách nữa thì bắt đền đấy.”

 

“Ừ.”

 

“Diệp Quốc Hào, nhẹ chút, đè lên tóc .”

 

“Ừ.”

 

“A…”

 

Mọi âm thanh trong nháy mắt bộ biến mất, Diệp Quốc Hào hơn nửa ngày mới hồi phục , vội bật đèn, nhỏ giọng hỏi: “Em chứ, vết thương còn lành ?”

 

Triệu Tiểu Lan u oán , vết thương sớm lành, nhưng là cái đó của , hình như chút…

 

Một cẩn thận liếc qua, Triệu Tiểu Lan luôn.

 

Tuy rằng trong lòng chút cảm thấy hạnh phúc nửa đời trông cậy, nhưng mà… Tân hôn sợ là chịu tội .

 

Hơn nữa vị vẫn là cái đồ hổ báo, lên là lên một chút cũng do dự, cũng chờ một chút chứ?

 

“Lành thì lành , nhưng mà đau.” Triệu Tiểu Lan vội lấy cái chăn mỏng bên cạnh che , nhưng ánh đèn đôi mắt Diệp Quốc Hào đều sắp rớt ngoài.

 

Nguyên lai vợ sinh là cái dạng , lúc trúng t.h.u.ố.c kịp , tắt đèn chỉ lo sờ cũng thấy , cho tới bây giờ mới thấy. Thật sự quá , trắng nõn nà, nhéo một cái khẳng định thể nước.

 

Anh vội vàng đóng cửa sổ , chỉ chừa một khe hở, như thể lùa chút gió đến mức oi bức, đó chính tắc đem ánh mắt đặt ở Triệu Tiểu Lan, từ xuống nghiên cứu.

 

Triệu Tiểu Lan co rúm như con nhím nhỏ, run rẩy : “Tắt… Tắt đèn ?” Bị như , cô thật sự ngại ngùng.

 

Diệp Quốc Hào chịu bỏ qua, cũng ừ hử gì, chỉ trấn an : “Anh gì cả, chỉ thôi, em cũng thể .”

 

Triệu Tiểu Lan dù cũng là sống một đời, tuy rằng ngay từ đầu tự nhiên, nhưng vì cái gì chằm chằm như một loại cảm giác thỏa mãn đặc biệt. Chậm rãi cô cũng buông lỏng, dù cũng tránh , buông lỏng cô dần dần còn sợ hãi căng thẳng nữa, còn một chút chờ mong…

 

Sau đó bộ dạng nghẹn đến mức xanh tím của Diệp Quốc Hào, liền thật cẩn thận : “Nếu … Thử xem, nhưng nhẹ chút ?”

 

“Được, Tiểu Lan, em thật .” Sắp nghẹn c.h.ế.t , Diệp Quốc Hào cảm thấy nhịn thêm một phút nữa sẽ nổ tung mất.

 

Bởi vì bật đèn hơn nữa hai cũng coi như là châm đủ lửa, cho nên Triệu Tiểu Lan kêu t.h.ả.m thiết, chỉ là rầm rì xem chút khó chịu. Diệp Quốc Hào là thoải mái, mới bắt đầu xác thật kìm nén, nhưng dỗ dành Triệu Tiểu Lan qua mười mấy phút, đến chính là lúc sảng khoái.

 

Cũng may còn nhớ rõ lúc đưa đến trạm y tế như thế nào, cho nên sảng khoái xong cũng tiếp tục nữa, nếu thật sự sợ Triệu Tiểu Lan sẽ . Trên thực tế, cô thật sự rớt nước mắt, đau lòng cho nên ngạnh sinh sinh dừng thêm nữa.

 

 

Loading...