Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 63: Vợ chồng son đi tắm
Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:29:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu sợ, cô liền cẩn thận đề nghị: “Cơm nước xong, em định tắm một cái.”
Nhìn gương mặt Diệp Quốc Hào đột nhiên cứng đờ một chút, đó liền sặc ho lên.
Không là vợ chồng , tắm một cái mà phản ứng lớn như . Thật là một đáng yêu, nhưng Triệu Tiểu Lan cũng vạch trần , tiếp: “Vốn là định buổi tối trấn , nhưng xem chúng trở về nhất định trời tối đen, chi bằng tắm luôn ở đây, trở về liền…” Một chờ gả, một chờ cưới.
“Được.”
“Vậy ăn cơm xong mua đồ dùng tắm rửa, dù trở về cũng thể dùng.”
“Ừ.”
Cũng may hiện tại là mùa hè, cho nên tắm rửa một lát cũng khô ngay. Bọn họ tới nhà tắm trong huyện, Triệu Tiểu Lan cũng thật sự dốc sức mà kỳ cọ, trong ngoài cho sạch sẽ, sợ tắm sạch còn tìm một cô gái khác hai chà lưng cho , tắm xong hai chín đỏ như tôm luộc.
Vừa chuyện ngoài, kết quả nghênh diện liền thấy Diệp Quốc Hào thẳng tắp ở nơi đó. Thân đĩnh bạt, cho dù là bày tư thế quân đội ở đó cũng cảm thấy áp lực ngoài ý . Bất quá mới tắm xong trông chẳng những vẻ sảng khoái thanh tân, ngược còn đang đổ mồ hôi, ngay cả quần áo cũng ướt đẫm, dính sát , những thớ thịt rắn chắc hiện lên rõ mồn một, Triệu Tiểu Lan - sống một đời rửa mắt. Dáng như , thì bây giờ?
hiện tại , đủ quang minh chính đại, ngày mai mới .
Cô theo bản năng cúi đầu, mà cô gái nhỏ cùng cô hỏi: “Anh chính là đối tượng của chị ?”
“Ừ.” Triệu Tiểu Lan gật đầu.
“Trông dọa quá, thôi em đây.” Cô gái vẫy tay, nhưng cuộc đối thoại của họ lọt tai Diệp Quốc Hào.
Anh dẫm tắt đầu t.h.u.ố.c lá, : “Đi thôi.”
“Vâng.”
Triệu Tiểu Lan gật đầu đáp ứng, giọt nước tóc liền nhỏ xuống.
Lên xe, Diệp Quốc Hào : “Lau khô tóc , cẩn thận trúng gió đau đầu.”
Lúc xe điều hòa gì, cho nên đều là mở cửa sổ để lấy gió.
“Vâng.” Triệu Tiểu Lan lấy khăn lông xoa xoa tóc , đóng cửa sổ một lát liền khô. Diệp Quốc Hào, ướt đẫm.
“Mau mở cửa sổ , nóng kìa.” Nói cửa kính phía xuống.
“Mở ít thôi, đừng để cảm.”
“Sức khỏe lắm.”
Không nghĩ tới Diệp Quốc Hào còn cẩn thận, tuy rằng ngữ khí chút nhàn nhạt lạnh lùng, nhưng trong lòng xác thật là quan tâm cô, thế là đủ . Đời , dỗ ngon dỗ ngọt còn đủ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-63-vo-chong-son-di-tam.html.]
Đàn ông miệng lưỡi trơn tru chắc trong lòng bạn, trong lòng bạn chắc sẽ .
Cô nghĩ gió ấm thổi cho ngủ , Diệp Quốc Hào lái chậm, bởi vì cô nghỉ ngơi thì ngày mai sẽ quá mệt mỏi.
Anh thì quan trọng, một đại nam nhân sợ cái gì chứ!
Cứ như bọn họ về tới trong thôn, Tiểu Lan Nương đón , liền thấy Diệp Quốc Hào bế con gái từ xe xuống, khỏi kỳ quái : “Làm ?” Bởi vì hỉ sự, cho nên họ hàng bên nhà đẻ bà đều tới, ba bốn đều xem.
Diệp Quốc Hào : “Không cần lo lắng, cô chỉ là ngủ thôi, con đưa cô phòng .”
“Được.” Tiểu Lan Nương tránh đường, liền sải bước ôm trong, lúc còn giao những thứ Tiểu Lan mua cho Tiểu Lan Nương, mấy thứ đựng trong chậu đỏ, là đồ trang điểm của tân nương.
Diệp Quốc Hào chào hỏi nhà đẻ Tiểu Lan Nương, lúc mới lái xe về nhà. Trong nhà còn nhiều việc, nhưng trở về phát hiện hai ông vợ đang ở đây giúp đỡ, cái gì chậu bát bàn ghế đều mượn đủ cả, khỏi móc t.h.u.ố.c lá đưa cho bọn họ, cũng gì khác, dù trong lòng cảm kích.
Triệu Chí Minh : “Diệp Quốc Hào, trong phòng còn mấy thanh niên trong thôn cũng tới giúp đỡ, xem , bọn về đây.”
“Ừ.” Diệp Quốc Hào tiễn bọn họ rời đó về phòng, mấy thanh niên trong thôn cũng xác thật ầm ĩ, nhưng khi bước thì tất cả đều im bặt. Diệp Quốc Hào cảm ơn , đó liền đương nhiên sai sử bọn họ việc. Anh ở bộ đội từng huấn luyện tân binh, cho nên mấy trai trong thôn cái nào là đối thủ của , vài cái ánh mắt liền thu thập cho ngoan ngoãn.
Lại là chẻ củi là trải nền nhà, việc nhưng thật nhanh liền xong.
thật bên nhà họ Điền, Điền Ngọc Tú tức giận đến mức chịu , cô nghĩ nghĩ vẫn là qua, mở miệng thì Diệp Quốc Hào xoay liền nhà, chỉ chốc lát Diệp lão thái thái tới : “Ái chà, đây là cô con gái nhà họ Điền , tới cái gì?”
“Cháu chỉ tới xem gì thể giúp đỡ .” Điền Ngọc Tú vốn dĩ hỏi Diệp Quốc Hào đối với là ý tưởng gì, kết quả căn bản là thèm cô .
“Cũng dám phiền cô giúp đỡ, cô cứ về , ngày mai cưới con dâu , xảy chuyện gì ngoài ý . Hiện tại nhà chúng vệ sinh đều cẩn thận một chút, sợ hãi…” Diệp lão thái thái dứt lời, Điền Ngọc Tú liền sợ tới mức sắc mặt trắng bệch. Trong sân lúc là thanh niên trong thôn, cô sợ khác chuyện, vì thế lập tức : “Vậy cháu về ngay đây.” Cô xám xịt chạy , nhưng phía truyền đến tiếng , cô cảm thấy thật là mất hết mặt mũi. Tất cả đều là của Triệu Tiểu Lan, nếu cô quấn lấy Diệp Quốc Hào thì sớm là vợ .
Hiện tại, chiếc xe đạp dựng trong sân, máy may và đài radio trong phòng đều là của .
Mấy thứ , ngay cả gả thành phố cũng khó mà thấy, cô mà nóng lòng cho ?
cách nào, Diệp Quốc Hào căn bản cô lấy một cái, hơn nữa nhà họ Diệp sớm liền ngủ cũng tìm các cô giúp đỡ nấu cơm. Tuy nhiên, sáng mai cô nhất định sớm, còn trang điểm thật , nhất định lấn át tân nương t.ử.
Diệp Quốc Hào hôm nay thể ngủ ở phòng , sớm liền đem ngũ cốc rải lên giường đất, đó trải cái đệm giường mới lấy từ nhà họ Triệu lên. Triệu Tiểu Lan chọn màu sắc, tuy màu đỏ đại tục, nhưng vẫn , trải lên cực kỳ thoải mái. Anh duỗi tay sờ sờ, đây là chỗ ngày mai vợ mới cưới dùng để phúc, hôm nay cũng thể ngủ ở phòng , vì thế ôm chăn cũ chạy sang phòng ngủ tạm một đêm.
Anh thật nghĩ tới trở về một chuyến thế mà kết hôn với cùng thôn, hơn nữa cô vợ nhỏ chính là cô nương nuông chiều nhất vùng , tuyệt đối thể để cô chịu uất ức.
Bà già ở bên cạnh quản trong lòng bao nhiêu vui mừng, : “Thằng nhóc thối, ngày mai con che chở Tiểu Lan một chút, con bé từ nhỏ đến lớn ở trong nhà từng chịu qua uất ức gì. Về con về bộ đội thì thường xuyên thư, thể tùy quân thì dẫn cùng .”
“Vậy ở nhà một con yên tâm?”
Diệp Quốc Hào nhíu mày.
“Trước đúng là ở nhà một , nhưng hiện tại thông gia ? Mắt cũng hơn nhiều , con cho rằng nấu cơm gì đó đều thành vấn đề. Mấy cái đều là công lao của Tiểu Lan, con cứ mang con bé bộ đội , tuy bên khổ một chút, nhưng vợ chồng son nào chuyện xa lâu ngày, còn mong sớm cháu bế !”