Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 129: Gửi bài

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:31:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ là nghĩ tới, gặp gặp ba .

 

Thủ trưởng ngày thường bận rộn ít gọi tới văn phòng, còn trò mặt hai vị cán sự. Trịnh Anh cảm thấy khẳng định chuyện, vì thế nghiêm : “Báo cáo thủ trưởng.”

 

Trịnh Vân đối với đứa con trai vẫn là tin tưởng, nhưng loại chuyện xác thật yêu cầu chú ý một chút, vì thế liền : “Ngồi !” Ba đối một, một bộ dáng thẩm vấn phạm nhân. Trịnh Anh đem chuyện mấy ngày nay của lục trong đầu một lượt, cho rằng gì sai, cho nên nhanh trấn định xuống.

 

Trịnh Vân trong lúc nhất thời cũng nên mở miệng như thế nào, trực tiếp hỏi con trai, mày cùng vợ chiến hữu quan hệ bất chính? Đứa con thể nhảy dựng lên bóp c.h.ế.t , cũng thật khó . Nghĩ nghĩ vì gia đình hòa thuận vẫn là đem sự việc giao cho cán sự bên cạnh.

 

Đồng chí cán sự cũng ngẩn , giao cho thật sự , cũng a? Này rõ ràng chính là gây sự, quan hệ giữa Diệp Quốc Hào cùng Trịnh Anh còn , Diệp Quốc Hào ở nhà nhờ chăm sóc cái gì đúng. Giống các chiến hữu đều như , nếu để vợ lính một ở nhà con nhỏ m.a.n.g t.h.a.i cũng tiện a.

 

“Cái , là như thế , công tác của Chính ủy đều , bất quá ngày hôm qua tới chỗ chúng tố cáo, cùng vợ Phó đoàn trưởng Diệp chút gần, còn ở trong sân nhà …… Khụ……”

 

Hắn xong cũng dám Trịnh Anh, mà Trịnh Anh một cái văn nhân lúc thế nhưng mắng , trực tiếp nhảy dựng lên : “Mẹ kiếp, ai rảnh rỗi thế nhưng bịa đặt chuyện . ngày hôm qua, ngày hôm qua nó chính là lão Diệp nhờ đưa con hoẵng săn cho vợ , vợ nhát gan dám thứ m.á.u chảy đầm đìa nên giúp lột da, thế liền chuyện. Ba…… Không , thủ trưởng, thịt hoẵng ngài cũng ăn ?”

 

“Hắc hắc, ăn.” Ăn là ăn, nhưng cáo thì dù cũng sáng tỏ một chút .

 

“Vậy sáng nay các .” Nghe lên xe, còn ở trong thành phố cả nửa ngày mới về.

 

“Đó là chị dâu ngày hôm qua dọa chút bệnh nên bệnh viện khám, hiện tại sắc t.h.u.ố.c còn ở trong phòng !” Trịnh Anh tức giận đến chịu , tại chỗ nới lỏng cổ áo cho bớt nóng. Mẹ kiếp, từng thấy ai hố như . Hắn ở bộ đội nhiều năm như , còn đầu lấy tác phong vấn đề báo lên . Nếu thật thì cũng gì, mấu chốt là quang minh chính đại cái gì cũng a.

 

Lại , ngày thường cũng chiếu cố các chị em quân nhân khác a, lính nào ở nhà đều sẽ chiếu ứng một chút, sai ?

 

“Ai , lời ai .”

 

“Trịnh Anh, con bình tĩnh một chút.” Nhìn thấy con trai thế nhưng so với quá khứ mất vài phần bình tĩnh Trịnh Vân nhíu mày, nhưng ngẫm cũng đúng, quân nhân khác cùng Diệp Quốc Hào thể so sánh, đó là em của nó.

 

Ở trong quân đội tuy rằng đều là em , nhưng một vẫn là xem cái duyên phận. Diệp Quốc Hào cùng Trịnh Anh là đ.á.n.h tới duyên phận điểm Trịnh Vân là , cho nên lúc mới sợ nhất khác phá hư tình cảm của bọn họ ?

 

Trong quân đội mài tình em giống khó phá hư, trừ bỏ phụ nữ. Kia Diệp Quốc Hào tuy rằng chút hổ báo nhưng đối với cô vợ nhỏ vẫn là thực nhớ mong, nếu là trở về chút gì còn tìm con trai liều mạng? Ngẫm , thật đúng là khó trách nó kích động như .

 

“Phối hợp điều tra.” Trịnh Vân bồi thêm một câu.

 

Trịnh Anh cũng cảm thấy quá mức kích động, chỉ thể xuống giải đáp những việc bọn họ hỏi. cán sự cùng cha già đều mật báo là ai cũng cách nào, bộ đội quy định, cho nên chỉ thể ở trong lòng nghiến răng.

 

Trước khi còn : “Chị dâu bệnh, lão Diệp nhờ con xem, việc bây giờ?” Hắn cha , Trịnh Vân chút nghĩ ngợi đem vợ bán , : “Ta bảo con xem.”

 

“Được.” Trịnh Anh cũng cách nào, hiện tại hẳn là nên tị hiềm , nếu Diệp Quốc Hào tên tiểu t.ử trở về còn cùng gấp a.

 

Trước trốn hai ngày , nhiều nhất trở về bảo già chăm sóc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-129-gui-bai.html.]

 

Trịnh Anh khi trở về liền đem chuyện , cũng bí mật gì dù bảo Tiếu Duyệt cũng cho bà là chuyện gì.

 

Tiếu Duyệt xong cũng giận dữ, : “Kẻ nào việc gì rảnh rỗi bậy bạ, cho dù là cực cho Tiểu Lan con dâu nhưng cũng thể cướp vợ a.”

 

“Mẹ, cái gì thế?” Trịnh Anh chút cạn lời.

 

Tiếu Duyệt : “Được , qua xem con bé, việc cũng đừng với nó kẻo thêm phiền lòng.”

 

“Vâng, đừng nhắc với chị dâu.” Trịnh Anh cũng Triệu Tiểu Lan , về còn gặp mặt.

 

Tiếu Duyệt liền sang chỗ Triệu Tiểu Lan một lát, bà cũng sắp về cho nên còn chút nỡ. Triệu Tiểu Lan uống t.h.u.ố.c chút mệt mỏi, Tiếu Duyệt nghĩ xong bản thảo cho tạp chí của các bà, chút thấp thỏm lấy . Vốn là định gửi bưu điện, nề hà Tiếu Duyệt nữa nhắc đến chuyện bản thảo, ngờ bà đối với việc còn chấp nhất vì thế liền đem bản thảo xong đưa cho bà.

 

Tiếu Duyệt lấy đây thấy liền thích, đến từ ngữ Triệu Tiểu Lan dùng mới mẻ, chính là nét chữ cũng thêm vài .

 

“Đẹp, bài thơ dì nhận, chờ tới ban biên tập thông qua liền đăng lên, đến lúc đó gửi sách biếu cho cháu. , bệnh của cháu chứ?”

 

“Không ạ, chính là dày thoải mái.” Có thể giấu hai ngày là hai ngày, đừng để chuyện gì.

 

“Cháu cũng cẩn thận chút, hợp khí hậu a.”

 

“Có một chút như .”

 

“Ai vợ lính đều dễ dàng, nhớ năm đó dì cũng là như qua. Ông nhà dì cùng thằng Diệp nhà cháu một cái bộ dạng, thô nhân một cái. Cháu về cũng đừng vì việc nhỏ cùng nó sinh khí, đôi khi cháu cảm thấy chuyện tày trời nó ngủ một giấc liền quên. Có đôi khi cháu cảm thấy đây là chuyện cả đời, nó đ.á.n.h một trận liền qua, haizz……”

 

“Ha ha……” Triệu Tiểu Lan xong thế nhưng ha hả, vì cái gì cảm thấy Tiếu Duyệt quá đúng.

 

“Cháu còn .” Tiếu Duyệt chút hết chỗ , bà đều tuổi còn sẽ vì chuyện mà sầu.

 

“Dì Tiếu cháu cảm thấy dì thật là quá đúng, cháu thế nhưng lời gì để .” Triệu Tiểu Lan xong Tiếu Duyệt cũng .

 

Hai chuyện vợ lính quả thực là dứt, cuối cùng Tiếu Duyệt mới mang theo nỡ rời , bất quá bà cũng thử qua. Trở về đối với chồng “bang” một cái ném đồ : “Ông nghĩ nhiều , đối với chồng nhất vãng tình thâm, chuyện gì .”

 

“Không việc gì còn !” Trịnh Vân chuyện tiếp tục xem báo, lúc Trịnh Anh cũng mở cửa : “Mẹ về , chị thế nào? Có cần con gọi lão Diệp về .”

 

“Không cần, con bé khá , bệnh dày còn chút hợp khí hậu. Bất quá cũng rảnh để con tiếp tục trông nom, ngày liền về, tòa soạn cũng rời .”

 

Tiếu Duyệt xong còn đem bài thơ Triệu Tiểu Lan lấy , : “Hiện tại trẻ tuổi gửi bài đều giục, thật vất vả mới giục một bài mang về để sắp chữ.”

 

 

Loading...