Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 79: Chúng Tôi Không Cầu Xin Tha Thứ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:11:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trưa hôm , Diệp Miên liền gặp Diệp Đường Hoa đến tìm , bên cạnh còn theo một thanh niên văn nghệ, để râu ria, tóc khá dài, đeo một cặp kính mắt, dáng vẻ năm phần giống Diệp Chính Quốc.
Diệp Miên cảm thấy, nếu hôm qua cô gặp họ , nhất định thể ngay lập tức nhận cô ruột.
Trương Gia Hứa xách một cái túi đưa tới mặt Diệp Miên : "Tiểu Miên, đây là quà cảm ơn em cứu , bên trong là một ít sô cô la và bánh ngọt."
"Cảm ơn." Nghe thấy , Diệp Miên nhận lấy.
Mắt quét qua, thấy cùng phong thư, liền hiểu rõ trong lòng.
Lấy từ bên trong một hộp bánh ngọt đưa cho đám Ứng Ngọc Lan cùng ăn, mượn cơ hội thu bức thư trong gian.
"Hôm qua cảm ơn em cứu ." Trương Gia Hứa cô em họ của , dù hôm qua đầu đuôi câu chuyện, nhưng vẫn khiếp sợ.
Mẹ cứu, cứu giúp thế mà chính là cô em họ từng gặp mặt của .
"Nên mà." Diệp Miên lễ phép gật đầu, kéo hai Diệp Đường Hoa xuống, pha cho hai tách .
Nơi dù đông mắt tạp, ba cũng dám chuyện gì quá nhiều.
Cho nên chỉ một lát, hai Diệp Đường Hoa liền rời .
Hai ngày tiếp theo đơn hàng đều nhiều, tâm nguyện của Diệp Đường Hoa thành, cách nào gặp trai, liền từ biệt Diệp Miên, dẫn con trai về Cảng Thành.
Ngày thứ năm của Hội chợ Quảng Châu, đơn đặt hàng của xưởng may Hà Ninh lên tới hơn hai ngàn vạn đô la Mỹ.
Lập kỷ lục mới cho danh mục quần áo, khiến Bộ trưởng khen ngợi Xưởng trưởng Từ một trận.
Diệp Miên nhàn nhã uống chiều, ăn điểm tâm Từ Kinh Nghiệp mua cho .
Phó bộ trưởng Diệp Hoằng Hy lúc phòng triển lãm, Từ Kinh Nghiệp vội vàng đón tiếp: "Phó bộ trưởng, ngài tới đây."
" tới tìm Diệp Miên." Diệp Hoằng Hy .
Nghe thấy là tìm , Diệp Miên quá bất ngờ.
Hôm đó mặc dù hứng thú tìm cha ruột, nhưng đối phương cô , nếu lòng, thì nhất định sẽ tới gặp cô.
Không vì , trong lòng bất giác bắt đầu chút thấp thỏm.
Đi theo Phó bộ trưởng đến văn phòng, Diệp Miên thấy đàn ông quen thuộc bên trong.
"A Tự?" Diệp Miên kinh ngạc gọi.
"Triều Triều!" Một phụ nữ thấy thiếu nữ , kích động nhào tới.
Nhìn phụ nữ đang nhào về phía , Diệp Miên chỉ liếc mắt một cái liền nhận đối phương cực kỳ giống , thể vốn định tránh tại chỗ.
"Hu hu hu, Triều Triều của , cuối cùng cũng tìm thấy con ." Lam Ngọc Kha đầy mắt vui mừng, nước mắt kìm rơi xuống.
Một đôi tay nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt Diệp Miên: "Triều Triều của , là với con, lạc mất con."
Thấy Diệp Miên vẫn luôn lên tiếng, Diệp Hoằng Ngạn khi đến cũng em trai Diệp Miên thực cũng ý định tìm cha ruột, đỏ hoe mắt tiến lên kéo vợ về.
"Nghe con bây giờ tên là Diệp Miên, chúng thể gọi con là Miên Miên ?"
Nhìn đàn ông cẩn thận từng li từng tí hỏi thăm, Diệp Miên mím môi, nhất thời nên trả lời thế nào.
Khương Tự bên cạnh cảnh lên nắm lấy tay Diệp Miên.
"Phó đoàn, ơ, ..." Nhìn Phó đoàn đột nhiên qua, Mạnh Nghi Niên giật nảy , tưởng cảm thấy Diệp Miên lên tiếng là bất lịch sự dạy bảo một chút, nào ngờ thấy Khương Tự nắm lấy tay Diệp Miên.
Đây là, tình huống gì?
"Miên Miên, chứ?" Khương Tự lo lắng Diệp Miên .
"Em ." Diệp Miên lắc đầu, tầm mắt về phía cha ruột của .
"Hai gọi là gì cũng , nhưng sẽ theo hai về ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-79-chung-toi-khong-cau-xin-tha-thu.html.]
Nghe thấy Diệp Miên hiểu lầm, Lam Ngọc Kha vội vàng xua tay giải thích: "Mẹ, bọn ý định chia cắt con và cha nuôi."
"Bọn cảm kích bọn họ nuôi dưỡng con, còn nuôi con như , bọn chỉ , lúc nhớ con, thể thăm con, là đủ !"
Diệp Miên chút hổ sờ sờ mũi, hóa là cô nghĩ nhiều a.
"Vị là?" Diệp Hoằng Ngạn cũng chú ý tới Khương Tự đang nắm tay Diệp Miên, mở miệng .
"Đây là vị hôn phu của ." Diệp Miên giới thiệu.
"Hít ~" Mặc dù đoán , nhưng Mạnh Nghi Niên vẫn hít sâu một khí lạnh.
Cái cũng quá trùng hợp , đối tượng hộ tống là ba của đối tượng?
Thảo nào dọc đường thấy Phó đoàn đối với hai tôn kính như , hóa là sớm nhận là bố vợ vợ a!
Nghe thấy chỉ là đính hôn, chứ kết hôn, vợ chồng Diệp Hoằng Ngạn đều thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần kết hôn là , như bọn họ còn thể chứng kiến hôn lễ của con gái.
Gần đến giờ cơm, Lam Ngọc Kha đề nghị ăn cơm.
Diệp Miên tự nhiên là ý kiến, chỉ cần bọn họ ép buộc theo bọn họ về, cô cũng ngại thêm cha .
Cuối cùng, cả nhà đến tiệm cơm ăn chuyện.
Mạnh Nghi Niên cực kỳ mắt cùng đến phòng bao, tự ăn cơm một ở bên ngoài.
"Triều, Miên Miên, thể kể cho chuyện hồi nhỏ của con ?" Lam Ngọc Kha dùng đũa chung gắp thức ăn cho Diệp Miên, cẩn thận từng li từng tí hỏi.
"Hồi nhỏ con khá nghịch, lên núi đ.á.n.h lợn rừng gì đó ít, về tính tình thu chút, ngoan mấy năm, nhưng về vẫn nhịn ..." Diệp Miên chọn lọc kể .
"Con , con trời sinh thần lực là di truyền từ ." Diệp Miên xong về , chút tò mò với Lam Ngọc Kha.
Thực sự tưởng tượng nổi phụ nữ yếu đuối mắt , thế mà cũng sức mạnh vô cùng.
Hoàn bỏ qua việc bản bề ngoài, cũng mềm yếu.
", cái là bà ngoại con di truyền cho ." Nhắc tới của , trong mắt Lam Ngọc Kha vẻ thương cảm chợt lóe lên biến mất.
Nhìn sự của Lam Ngọc Kha, Diệp Miên chuyển chủ đề: "Có thể cho con , hai lạc mất con thế nào ?"
"Đương nhiên." Lam Ngọc Kha, chỉ là nghĩ đến tình hình năm đó, nước mắt trong mắt lã chã rơi, áy náy và tự trách giày vò khiến Lam Ngọc Kha căn bản trọn vẹn câu.
Thấy vợ như , Diệp Hoằng Ngạn nắm tay bà : "Để cho!"
Nghĩ đến chuyện năm đó, hốc mắt Diệp Hoằng Ngạn cũng khỏi đỏ lên nữa: "Năm đó thành quả nghiên cứu của ba dòm ngó, bọn chúng trộm con uy h.i.ế.p ba, thấy uy h.i.ế.p thành, liền bán con cho bọn buôn . Bọn bắt kẻ buôn , nhưng kẻ buôn đó vì để trốn tránh truy đuổi, bỏ con giữa đường..."
Chuyện cha ruột là nhân viên nghiên cứu khoa học, cô sớm .
cô quả thực ngờ, mất tích là bởi vì bọn họ vì thành quả nghiên cứu, mà dẫn đến.
Bọn họ vì thành quả nghiên cứu quốc gia mà từ bỏ con gái, là đại nghĩa, là vô tư.
Cô là Trung Quốc, chấp nhận quyết định .
cô là từ bỏ, cách nào tha thứ.
Nếu cô vận khí ba cứu, kẻ buôn tùy ý vứt bỏ trong rừng núi, e là bao lâu sẽ dã thú ăn thịt.
Nghe thấy Diệp Miên thế mà mất tích như , Khương Tự đau lòng nắm tay Diệp Miên.
"Hu hu hu, con thể tha thứ cho bọn , nhưng, bọn cầu xin tha thứ, chỉ là cố gắng hết sức bù đắp cho con." Lam Ngọc Kha sớm nước mắt giàn giụa.
Cũng mẫu t.ử liền tâm , Lam Ngọc Kha như , tim Diệp Miên cũng thắt theo.