Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 78: Cha Quả Nhiên Đã Qua Đời Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:11:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thằng nhóc thối nhà cô cũng tới, chỉ là ngoài giúp cô việc , cháu nếu như..."
Nghe hiểu ý của Diệp Đường Hoa là gì, Diệp Miên vội vàng : "Chị Đường Hoa, em đính hôn , đầu năm sẽ kết hôn."
"A, thì tiếc quá, là thằng nhóc thối nhà cô cái phúc khí ." Nghe thấy , Diệp Đường Hoa cũng che giấu ý tứ của , thuận theo thở dài .
"Chị Đường Hoa ưu tú như , con trai chị tương lai cũng nhất định thể tìm đối tượng thích hợp thôi." Diệp Miên .
"Thằng nhóc nhà cô là đứa bớt lo, sợ là khó nha." Diệp Đường Hoa đau đầu day trán .
"Tiểu Miên cháu là ở ? Nghe khẩu âm hình như là tỉnh J?" Diệp Đường Hoa chút nhịn đoán.
"Chị Đường Hoa từng tỉnh J? Em đúng là tỉnh J." Diệp Miên gật đầu đáp.
"Hồi nhỏ cô ở tỉnh J, lạc mất nhà, lưu lạc đến Cảng Thành." Nhắc tới quá khứ của , trong mắt Diệp Đường Hoa khỏi lấp lánh ánh lệ.
[Ting, nhiệm vụ ẩn mở , giúp Diệp Đường Hoa tìm nhà, thời hạn nhiệm vụ, một ngày.]
Trong đầu Diệp Miên vang lên giọng của hệ thống.
Nghe thấy thời hạn nhiệm vụ một ngày, Diệp Miên đầy đầu vạch đen.
Thời gian một ngày, cái bảo cô tìm thế nào, chỉ riêng từ Dương Thành về tỉnh J cũng mất hơn một ngày, huống hồ cô còn tham gia Hội chợ Quảng Châu, căn bản là .
'886, thời gian nhiệm vụ ngắn như , tao căn bản là thành a!'
[Ký chủ, cô tìm hiểu tình hình của Diệp Đường Hoa xem ?] 886 một đoạn văn bản chỉ thể thấy bảng nhiệm vụ, chỉ thể nhắc nhở ẩn ý như .
Cũng Diệp Miên hiểu ý của hệ thống , đưa khăn giấy cho Diệp Đường Hoa xong hỏi: "Chị Đường Hoa, chị tìm nhà ?"
"Ừ, con trai cô chính là điều tra tung tích nhà cô, chỉ là mấy ngày vẫn kết quả, e là tay trắng trở về ." Diệp Đường Hoa gật đầu đáp.
"Chị Đường Hoa còn nhớ nhà cụ thể ở , lẽ em thể cung cấp cho chị chút manh mối." Diệp Miên .
Diệp Đường Hoa thất vọng cúi đầu: "Năm đó cô còn quá nhỏ, chỉ nhớ đầu thôn quê một con sông, những cái khác đều nhớ nữa."
Nếu như , những năm bà cũng sẽ tìm nhà kết quả.
Đây đầu tiên bà mượn cớ Hội chợ Quảng Châu để tìm , chỉ là nào cũng kết quả.
Đầu thôn một con sông?
Nghĩ đến thời hạn nhiệm vụ là một ngày, trong lòng Diệp Miên một suy đoán to gan.
"Là thôn Đào Nguyên ?" Diệp Miên hỏi.
Nghe thấy ba chữ 'Thôn Đào Nguyên', Diệp Đường Hoa vốn đang tắc nghẽn nhớ nổi một chút thông tin quê nhà nào, cứ như vén màn sương mù .
Diệp Đường Hoa vui mừng : ", chính là thôn Đào Nguyên."
"Tiểu Miên, cháu thôn Đào Nguyên?" Diệp Đường Hoa vui mừng nắm c.h.ặ.t lấy tay Diệp Miên hỏi, đôi mắt tràn đầy mong đợi.
"Nhà em ở ngay thôn Đào Nguyên." Diệp Miên gật đầu.
cô cũng hiểu rõ tình hình thế hệ cha cô, điều gọi điện thoại về hỏi một chút vẫn đơn giản.
"Em đối với tình hình trong thôn cũng hiểu rõ lắm, nhưng ba em là trưởng thôn, ông chắc rõ ràng hơn, chị còn thông tin gì khác , em thể giúp chị hỏi thử." Diệp Miên .
"Cô, cô nhớ cha cô từng lính, khi về thôn trưởng thôn, cô còn một trai, những cái khác thì nhớ nữa." Diệp Đường Hoa .
Diệp Miên hiểu , hóa nửa ngày, mà Diệp Đường Hoa tìm, chính là ba cô?
Thảo nào thời gian nhiệm vụ là một ngày, tính , cô chẳng chính là nhà của Diệp Đường Hoa ?
[Ting, nhiệm vụ giúp Diệp Đường Hoa tìm kiếm nhà thành, thưởng 50 kim tệ, 5 viên tinh thạch.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-78-cha-qua-nhien-da-qua-doi-roi.html.]
Quả nhiên, Diệp Miên phân tích xong, trong đầu vang lên giọng của hệ thống.
Thấy Diệp Miên hồi lâu phản ứng, Diệp Đường Hoa tiếp tục : " , cô còn nhớ tay trai cô một vết sẹo bỏng, là hồi nhỏ cô cẩn thận đổ nước sôi lên gây ." Đây là thông tin chi tiết duy nhất mà Diệp Đường Hoa nhớ .
"Trưởng thôn nhiệm kỳ của thôn Đào Nguyên, là ông nội em." Diệp Miên .
Diệp Đường Hoa chớp chớp mắt, một loại cảm giác chân thực.
Bà lầm chứ?
Diệp Miên mượn túi xách che chắn, thực tế là lấy từ trong gian một tấm ảnh.
Đây vẫn là đó lúc Khương Tự bọn họ đều ở đây, cả đại gia đình chụp ảnh gia đình.
Diệp Miên bảo cha chụp ảnh đơn, khéo , trong gian của cô vặn lưu trữ ảnh.
"Chị Đường Hoa, , nếu nhầm thì, chị hẳn là cô ruột của em?" Diệp Miên chút dở dở , hóa nửa ngày, cô vẫn nhầm vai vế, đưa tấm ảnh đến mắt Diệp Đường Hoa.
Vừa thấy tấm ảnh, Diệp Đường Hoa kích động dậy, lên quá mạnh, một trận choáng váng truyền đến, dọa Diệp Miên vội vàng đỡ bà xuống.
Diệp Đường Hoa nắm c.h.ặ.t lấy tấm ảnh kiên định : "Là, là trai!"
"Anh trai trông giống cha, cô trông giống , cho nên chúng cũng giống , nhưng cô vẫn nhớ dáng vẻ của cha, trai quả thực giống cha như một khuôn đúc !" Nhìn trong ảnh, Diệp Đường Hoa dường như thấy hồi còn nhỏ.
Lại thấy phụ nữ trong ảnh, mở miệng : "Đây là chị dâu?"
"Vâng, đây là em." Diệp Miên gật đầu.
Diệp Đường Hoa khỏi chút kỳ lạ, Diệp Miên thế mà giống chị .
Nếu như , bà cũng sẽ một chút cũng nhận Diệp Miên.
"Trên em hai trai, là con ruột của ba , còn em, là ba nhận nuôi." Nhìn sự chần chừ của Diệp Đường Hoa, Diệp Miên giải thích.
"Cô, cô thể gọi điện thoại cho trai cô ?" Diệp Đường Hoa chút kích động, nhưng đó cảm thấy , đợi Diệp Miên mở miệng liền : "Thôi, gọi điện thoại , thể chuyển giúp cô một bức thư, cho cô tình hình của trai cô ?"
Từ việc Diệp Miên nhắc tới cha, trong lòng Diệp Đường Hoa dự cảm.
Cha thể còn nữa.
"Ông nội khi em còn nhỏ qua đời , ba kế nhiệm trưởng thôn, hiện nay..." Diệp Miên kể về tình hình của thôn Đào Nguyên.
"Cha ~" Nghe thấy cha quả nhiên qua đời , hốc mắt Diệp Đường Hoa trong nháy mắt đỏ lên.
Về thấy trai sống , hơn nữa hiện nay trong thôn cũng mở xưởng, hai đứa cháu trai một là quân nhân, một là quản lý xưởng hiện tại.
Đều vô cùng ưu tú, là an ủi.
"Tiểu Miên, chúng thật duyên phận, ngờ , cô vẫn luôn gặp nhà, tự ." Diệp Đường Hoa lau nước mắt mặt, vẻ mặt vui mừng .
Đột nhiên nghĩ đến thế mà còn giới thiệu con trai cho cháu gái, khỏi thở phào nhẹ nhõm, cũng may Diệp Miên đính hôn , nếu bà chẳng là bậy .
" a, cháu cũng ngờ tiện tay đỡ , thế mà là cô ruột của ." Diệp Miên cũng là kinh ngạc.
Cũng ba tin tức sẽ vui mừng đến mức nào.
Cô là một cô mất tích, nhưng bởi vì qua ba mươi năm , thực sự cách nào tìm , cho nên ngày thường đều dám nhắc tới chuyện của cô mặt ba.
Hơn nữa từ trong lời của cô , cô trông giống bà nội, cô từng gặp bà nội, cho nên cũng nhận ngay lập tức.
Hai trò chuyện hồi lâu, hẹn ngày mai Diệp Đường Hoa đưa thư cho cô mang về cho ba bọn họ xem xong, Diệp Miên liền đưa Diệp Đường Hoa về khách sạn, lúc mới tự về nhà khách.