Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 76: Có Chút Tụt Đường Huyết
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:11:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tự cũng giấu giếm tư tâm của , giải thích : "Đối tượng của đúng lúc đang ở Dương Thành tham gia Hội chợ Quảng Châu."
" bảo mà, thực hiện nhiệm vụ hộ tống, khiến nhóc kích động như ." Thủ trưởng lời giải thích liền hiểu .
"Lãnh đạo, sắp xếp đây." Khương Tự .
Biết Khương Tự đang vội vàng chạy gặp đối tượng, thủ trưởng ghét bỏ phất phất tay.
Khương Tự lập tức tìm một trong đoàn của , cùng thực hiện nhiệm vụ hộ tống.
Bởi vì là thực hiện nhiệm vụ hộ tống nhân viên nghiên cứu khoa học, cho nên còn một chuyên lái xe, sẽ hộ tống bọn họ đón , cùng đến ga tàu hỏa.
Ai ngờ, còn lái khỏi bộ đội , một nữ binh chặn đường.
"Không cần quan tâm cô , cứ lái qua ." Khương Tự thấy tới, đen mặt với lính nhỏ lái xe bên cạnh.
"Rõ!" Lính nhỏ lời trực tiếp lái qua.
Nữ binh thấy thế, sợ đến mức vội vàng tránh .
Xoay chiếc xe quân sự xa, tức giận đến mức giậm chân bình bịch!
Ngồi ở ghế cùng Khương Tự thực hiện nhiệm vụ là một tiểu đội trưởng, ngày thường quan hệ với Khương Tự , trêu chọc : "Vẫn là Phó đoàn tàn nhẫn a, nếu là cũng dám trực tiếp lái xe qua như ."
"Đương đoạn bất đoạn phản thụ kỳ loạn (Không dứt khoát ngược sẽ chịu loạn)." Khương Tự .
"Cũng đúng." Tiểu đội trưởng tán đồng gật đầu.
Nghĩ đến chuyện nữ binh gây gần đây, tiểu đội trưởng cảm thán : "Chỉ tiếc là nữ binh nhận định cố ý lừa cô , đoán chừng đợi cưới chị dâu cửa, dẫn đến mặt cô , cô mới tin nhỉ!"
Nghe lời , Khương Tự trả lời.
Khi qua trạm gác, một chiến sĩ nhỏ thấy là Khương Tự, vội vàng tìm bức thư nhận : "Phó đoàn, thư của ."
"Cảm ơn." Khương Tự nhận lấy lời cảm ơn.
Khi tầm mắt thấy gửi thư là ai, hô hấp trong nháy mắt dồn dập trong chốc lát.
Vội vàng mở thư xem, khuôn mặt vốn lạnh băng cũng ý .
Càng xem, ý mặt càng đậm.
Miên Miên , nhớ !
Nghĩ đến việc qua vài ngày nữa là thể đến Dương Thành, đến lúc đó cho Miên Miên một bất ngờ, cô nhất định vui vẻ.
Khương Tự dáng vẻ thư ngây ngô ngốc nghếch, dọa sợ chiến sĩ nhỏ lái xe và tiểu đội trưởng phía .
Thấy Khương Tự còn cứ ngây ngô, tiểu đội trưởng nhịn tò mò : "Phó đoàn, chẳng lẽ là chị dâu thư cho ?"
"Ừ." Khương Tự khẽ đáp một tiếng.
từ đầu đến cuối tiếp tục xem thư một nữa, hiển nhiên là để ý đến tiểu đội trưởng.
Thấy thế, tiểu đội trưởng thức thời mở miệng nữa.
Trong lòng đang nghĩ đợi nhiệm vụ trở về, nhất định kể lể thật với về phản ứng của Khương Tự khi thấy thư của đối tượng.
Một đường lái đến viện nghiên cứu mất một tiếng đồng hồ, Khương Tự cứ xem đúng một tiếng đồng hồ.
Đợi chiến sĩ nhỏ lái xe thông báo đến nơi , mới quý giá cất thư trong túi áo lót trong của , mới cùng tiểu đội trưởng xuống xe đón đối tượng hộ tống của bọn họ.
Khi thấy hai , trong lòng Khương Tự dâng lên sự khác thường.
Chỉ một cái liếc mắt nhận , hai mắt tuyệt đối là cha ruột của Diệp Miên.
Mặc dù trong lòng kinh ngạc, nhưng mặt Khương Tự hề biểu lộ chút nào, chỉ là khi tiếp đón hai , trở nên càng thêm cung kính.
Mặc dù đối tượng nhận cha ruột , nhưng đây dù cũng là trưởng bối, bất luận thế nào lễ phép nên vẫn lấy .
——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-76-co-chut-tut-duong-huyet.html.]
Lúc Diệp Miên còn đối tượng và cha ruột của cùng xuất phát đến Dương Thành, đang nhàn nhã ghế sô pha uống cà phê.
Lúc là ngày thứ ba của Hội chợ Quảng Châu , xưởng may Hà Ninh sự bận rộn của ngày đầu tiên, lượng đơn đặt hàng ngày thứ hai rõ ràng ít .
Nguyên nhân chủ yếu vẫn là do sắp xếp , lượng đơn đặt hàng ngày đầu tiên xếp đến tận tháng một năm , cho nên một khách hàng nhanh ch.óng lấy hàng sẵn, đều bởi vì thời gian quá lâu mà từ bỏ.
cho dù là như thế, thì vẫn cứ một khách hàng trúng thiết kế, đặt một lượng hàng nhỏ.
Diệp Miên thấy bận lắm, đúng lúc đến giờ cơm , uống nốt ngụm cà phê cuối cùng trong cốc, liền một ngoài kiếm ăn.
[Ting ~ Nhiệm vụ ban bố, cứu Diệp Đường Hoa sắp ngã thương.]
Vừa ăn cơm xong ở một tiệm cơm, đóng gói một ít thức ăn về phòng triển lãm, trong đầu Diệp Miên vang lên giọng của hệ thống.
Vừa thấy nhiệm vụ, tầm mắt của Diệp Miên liền đảo một vòng xung quanh.
Chú ý tới phía một phụ nữ trung niên một va , chân đúng lúc là bốn năm bậc thang, cùng bậc thang một hòn đá, là của tiệm cơm sợ biển hiệu đổ, cố ý đặt một hòn đá chặn ở đó.
Cái nếu ngã xuống cẩn thận đập hòn đá, nhất định sẽ thương.
Diệp Miên tốc độ cực nhanh tiến lên, hai bước dài nhảy lên bậc thang, nhẹ nhàng đỡ lấy Diệp Đường Hoa.
Người thanh niên cẩn thận va thấy thế thở phào nhẹ nhõm, đồng thời vội vàng xin : "Xin xin ."
Diệp Đường Hoa day day ấn đường chút choáng váng, giọng nhẹ nhàng: "Không ."
"Bà chứ, là đưa bà bệnh viện xem ." Thanh niên quả thực cũng cố ý, thấy Diệp Đường Hoa dường như chút thoải mái, vội vàng bày tỏ.
"Không , là hôm nay chút tụt đường huyết thôi, liên quan đến ." Diệp Đường Hoa .
Nếu bà đúng lúc tụt đường huyết thoải mái, cũng sẽ va nhẹ một cái sắp ngã xuống.
Nghĩ đến việc cứu, ngay lập tức ngẩng đầu cảm ơn đỡ .
Ai ngờ, mở miệng, cảm thấy trong miệng nhét một thứ, một mùi sữa lan tỏa trong miệng.
Ăn kẹo, Diệp Đường Hoa trong nháy mắt cảm thấy cảm giác ch.óng mặt giảm ít, lúc mới ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy thiếu nữ mày ngài mắt phượng, làn da trắng như tuyết, một khí chất cực kỳ xuất chúng, giống phàm trần chút nào.
Chỉ trong một thoáng, Diệp Đường Hoa cảm thấy thấy mẫu mong .
Chỉ tiếc nơi là đại lục, cách nào mời thiếu nữ mắt cùng về Cảng Thành.
Trong mắt vẻ tiếc nuối chợt lóe lên biến mất, Diệp Đường Hoa lập tức thu hồi suy nghĩ, từ trong lòng Diệp Miên dậy cảm ơn : "Đa tạ cô nương."
"Không cần cảm ơn, chuyện nhỏ mà thôi." Diệp Miên thấy Diệp Đường Hoa gì khó chịu, trong đầu cũng vang lên âm thanh nhắc nhở phần thưởng thành nhiệm vụ của hệ thống, liền mỉm một cái rời .
Nhìn bóng lưng Diệp Miên rời , Diệp Đường Hoa lúc mới chú ý tới trang phục cô, đôi mắt sáng lên.
Bộ quần áo , thật !
Chẳng lẽ cô nương cũng là thương nhân nước ngoài? Dù quần áo như , bà còn từng thấy ở trong đại lục.
Chính là trong phòng triển lãm, ngày hôm qua bà cũng dạo một vòng, thấy thiết kế mong .
Nghĩ đến đây, Diệp Đường Hoa vội vàng đuổi theo hỏi.
"Đường Hoa, cũng tới Trung Quốc !" Một giọng vui mừng vang lên lưng Diệp Đường Hoa, một phụ nữ nước ngoài từ trong tiệm cơm .
Diệp Đường Hoa gọi như , , còn bóng dáng của Diệp Miên nữa.
" , tới đại lục xem thử." Diệp Đường Hoa xoay đáp.
Diệp Miên xách hộp cơm về phòng triển lãm hề phát hiện bỏ lỡ một vụ ăn lớn, đưa đồ ăn cho đám Ứng Ngọc Lan xong, liền pha .
Một lát , mấy thương nhân nước ngoài dạo đến vòng trong cùng, thấy quần áo treo trong phòng triển lãm, nhao nhao vui mừng hét lớn.
"Bộ quần áo quá hợp khẩu vị của , mang về nhất định thể bán chạy!" Người tới tiếng Pháp, khiến Miêu Tân vốn định tiến lên giới thiệu tim đập thình thịch.