Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 70: Ông Ta Không Phải Đã Bị Sa Thải Rồi Sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:11:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu nhớ lầm thì, vị đại tiểu thư đây còn từng ầm ĩ đòi gả cho Khương Tự đúng ? Chỉ là khi Khương Tự cho mất mặt, liền ghi hận đối phương, nhưng quái vật khổng lồ như nhà họ Khương, cứ ghi hận là thể đối phó , cho nên cũng chỉ dám lén lút oán trách c.h.ử.i rủa Khương Tự vài câu.
cũng đến mức ngay cả Khương Tự cũng nhớ chứ!
Bộ Mộng Đình: "!"
Đồng t.ử khiếp sợ mở to, hô hấp đều đình trệ một nháy mắt.
Khương Tự nên c.h.ế.t ?
Trong ký ức, Khương Tự hình như chính là tháng c.h.ế.t mới đúng chứ!
Lẽ nào, là sự trọng sinh của , đổi vận mệnh của những khác?
Từ tháng khi tỉnh dậy phát hiện trọng sinh, cô cứ một lòng lên kế hoạch xuống nông thôn, cướp T.ử Ngang từ tay Diệp Tri Ý, ngược chú ý đến tình hình ở Kinh Thị.
Bộ Mộng Đình nghiêm túc nhớ một chút, kinh hãi phát hiện đời quả thực tin tức Khương Tự t.ử vong truyền về.
Cho nên, nguyên nhân đời khác biệt, là vì Khương Tự ?
"Mộng Đình, thôi, em cùng bọn xem cổ mộ ?"
Giọng của Ôn T.ử Ngang cắt ngang dòng suy nghĩ của Bộ Mộng Đình, thấy T.ử Ngang lên núi, Bộ Mộng Đình vội vàng đuổi theo.
Còn về Diệp Miên, nếu cô là vị hôn thê của Khương Tự, chỉ cần cô ngoan ngoãn cướp T.ử Ngang của cô , cô cũng ngại nhường Khương Tự cho cô .
Dù kiếp nhà họ Khương cũng sa sút , Khương Tự cho dù bây giờ c.h.ế.t, thì thể đổi gì.
Anh T.ử Ngang mới là đàn ông ưu tú nhất, xứng đôi với nhất.
Chỉ trách kiếp cô vẻ bề ngoài của Khương Tự che mờ hai mắt, mới phát hiện sự ưu tú của T.ử Ngang.
Nghĩ đến tương lai T.ử Ngang sẽ trở thành giàu nhất, chính là vợ của giàu nhất, hưởng thụ vinh hoa phú quý, Bộ Mộng Đình rảo bước đuổi theo Ôn T.ử Ngang, giọng điệu dịu dàng ân cần hỏi han.
Bên Diệp Miên núi đến phạm vi núi sâu, một bầy dê rừng đang ăn cỏ cách đó xa, hai mắt Diệp Miên phát sáng.
Trong đầu là canh thịt cừu, mì thịt cừu, sườn cừu, lẩu thịt cừu v. v.
Nghĩ , chân Diệp Miên hành động nhanh ch.óng, lao mạnh ngoài.
Bầy dê mãi đến khi Diệp Miên đến gần, mới phát hiện . Lúc chạy thì muộn .
Diệp Miên một tay một con, thu một đống dê rừng một bãi đất trống trong Không gian mà cô cách ly sẵn từ .
Ý thức dò xét Không gian, phát hiện bầy dê rừng đều đang vòng quanh trong Không gian , hề tình trạng ngạt thở, trong lòng lập tức vui mừng khôn xiết.
Vội vàng đuổi theo mấy con dê chạy thoát, chủ trương một con cũng bỏ sót.
Lại động tay chuyển ít cỏ dại đất đai trong Không gian, Diệp Miên liền hướng về mục tiêu tiếp theo của tìm kiếm.
Có Không gian - công cụ dò xét gian lận , chẳng mấy chốc Diệp Miên phát hiện một ổ thỏ rừng.
Tất nhiên cô cũng quên món gà hầm hạt dẻ mà ăn, cũng bắt ít gà rừng Không gian.
Trùng hợp , gặp một cây hạt dẻ.
Hai mắt Diệp Miên đều sáng rực lên, dù hạt dẻ tươi và hạt dẻ khô, thì chắc chắn là hạt dẻ tươi thơm hơn .
Lập tức động tác nhanh ch.óng vặt sạch sành sanh cả cây hạt dẻ, thấy thời gian sắp đến trưa, nếu về nữa, buổi trưa sẽ ăn gà hầm hạt dẻ mất, Diệp Miên vội vàng xuống núi.
Thủ pháp điêu luyện một món gà hầm hạt dẻ, thịt thỏ xào lăn, một món dưa chuột đập dập, còn thiếu một món canh trứng gà.
Đám Tề Xuân Hương trở về, thấy Diệp Miên nấu nhiều đồ ăn ngon như , Diệp Hưng Lan vội vàng xuống : "Em gái, nhiều đồ ăn ngon ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-70-ong-ta-khong-phai-da-bi-sa-thai-roi-sao.html.]
"Vâng, hôm nay em lên núi dạo một vòng." Diệp Miên đáp.
Diệp Chính Quốc theo sát phía từ bên ngoài trở về, trong tay cầm một bức thư dày với Diệp Miên: "Thằng nhóc đó thư cho con ."
Còn về thằng nhóc đó là ai, thể khiến Diệp Chính Quốc khó chịu gọi là thằng nhóc đó như , cũng chỉ Khương Tự thôi.
"A Tự thư cho con !" Trên mặt Diệp Miên hiện lên vẻ vui mừng, động tác nhanh ch.óng nhận lấy bức thư, liền nhét trong túi.
Nhìn thấy cảnh , Tề Xuân Hương : "Không mở xem ?"
Diệp Miên lắc đầu: "Ăn cơm , ăn xong con về phòng xem."
Cô hứng thú để phụ xem thư tình đối tượng cho !
Tuy cô mở xem nội dung bên trong, nhưng nghĩ cũng , chắc chắn là thư tình !
Thấy Diệp Miên nỡ cho họ xem, Tề Xuân Hương đành tiếc nuối thu hồi tầm mắt.
" , Miên Miên, mấy ngày nữa em xuất phát Dương Thành ?" Diệp Hưng Lan nhớ tới chuyện hôm nay giao hàng , tò mò hỏi.
" , chắc là kỳ nghỉ sẽ xuất phát." Diệp Miên đáp.
"Miên Miên Dương Thành?" Nghe thấy lời , hai mắt Tề Xuân Hương và Diệp Chính Quốc đều sáng lên, nơi xa nhất mà hai họ từng , cũng chỉ là huyện thành thôi.
Vừa đến Dương Thành, tự nhiên đều tò mò thôi.
"Vâng, chắc nửa tháng đấy ạ!" Diệp Miên đáp, thực cô đều chút hối hận .
Bởi vì cô mới là ghế cứng , nghĩ đến việc mười mấy tiếng đồng hồ ghế cứng, là cảm thấy ê m.ô.n.g .
"Ây da, chuyện quan trọng như con một tiếng, để chuẩn chút đồ cho con chứ!" Tề Xuân Hương lập tức thấy cơm trong tay cũng ngon nữa, nghĩ đến việc con gái mấy ngày nữa xa, liền dậy xem xem mang theo đồ gì cho con gái.
Diệp Miên vội vàng cản , lên tiếng : "Con thiếu thứ gì cả, cứ yên tâm , đợi con từ Dương Thành về sẽ mang đồ cho , con bên Dương Thành ít đồ !" Nhất là một loại trái cây cô thích ăn, tuy bây giờ chắc đều qua mùa , nhưng cản trở việc cô trồng hạt giống cây Không gian nha!
Sau bữa cơm, Diệp Miên liền về phòng, bóc thư xem.
"Miên Miên, lên tàu hỏa bắt đầu nỡ, nghĩ đến việc còn mấy tháng nữa mới thể gặp em, liền..." Diệp Miên hết mấy trang giấy, đều là Khương Tự tàu hỏa, còn những và sự việc thấy tàu hỏa.
Quá đáng hơn là trong thư đàn ông đợi đến bộ đội sẽ tiếp tục thư, nghĩ đến việc Khương Tự rời mười hai ngày , đoán chừng những bức thư khác lúc đang đường đến .
Trong lòng tuy oán thán đàn ông thư cũng quá thường xuyên , nhưng Diệp Miên vẫn nhanh ch.óng lấy giấy b.út thư hồi âm, kể mấy ngày nay bận rộn thế nào, kể chuyện cô lên núi gặp nhiều hạt dẻ rừng, gà hầm hạt dẻ ăn no căng bụng.
Bất tri bất giác, mà cũng mấy trang giấy.
Diệp Miên chút ngẩn ngơ, đầu tiên ý thức , hóa , cũng nhớ Khương Tự.
Diệp Miên vội gửi thư , mãi đến khi kỳ nghỉ kết thúc, Diệp Miên mới cầm thư đến bưu điện gửi, gửi thư xong, Diệp Miên mới đến xưởng may.
Thời gian vì để tích trữ thêm hàng cho Hội chợ Quảng Châu, Ứng Ngọc Lan cũng cùng may quần áo, lúc đang ở máy may bên cạnh Diệp Miên, thấy Diệp Miên đến , vội vàng thông báo: "Tiểu Miên, bốn giờ chiều mai tập trung ở cổng xưởng, cùng ga tàu hỏa, phòng ốc đến lúc đó là hai chị em ở chung một phòng."
"Vâng." Diệp Miên gật đầu đáp ứng xong, cũng xuống cùng may quần áo.
Ứng Ngọc Lan bát quái : " , Đặng chủ quản đây nhắm em còn nhớ ?"
"Nhớ chứ, ông sa thải ?" Diệp Miên gật đầu đáp.
Trước đây trong xưởng sa thải Đặng chủ quản, cũng thông báo cho cô một tiếng, cũng coi như là cho cô một lời công đạo.
" , chị con dâu ông tìm cho ông một công việc, ông đắc ý lắm, còn chạy đến tìm mấy chủ quản xưởng chúng khoe khoang, kết quả em đoán xem thế nào?" Ứng Ngọc Lan úp mở.