Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 65: Chỉ Là Chó Sủa Mà Thôi, Không Cần Để Ý

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:11:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Dũng vẫn còn giãy giụa thêm chút nữa, để Diệp Miên tha cho gã.

Diệp Miên hiển nhiên còn nhảm, đem miếng vải nhét miệng gã.

Hơn một tiếng , Diệp Miên đàn ông là hai tiếng nhưng kết quả chỉ hơn một tiếng chạy đến mặt , chút kinh ngạc.

Từ thôn Đào Nguyên đến trấn cần thời gian, cho dù đàn ông đến xưởng may mượn xe, thì lái nhanh đến mức nào mới thể đến nhanh như .

"Miên Miên, em chứ?" Khương Tự bước nhà họ Đào sốt sắng sải bước lớn đến mặt Diệp Miên, lo lắng cô từ xuống kiểm tra một lượt.

"Không ." Diệp Miên lắc đầu.

Xác nhận Diệp Miên chuyện gì, tầm mắt mới chuyển sang mấy đang trói gô mặt đất.

Diệp Miên nhỏ giọng : "Cậu của tên hình như chút lai lịch, nãy còn đe dọa em tay!"

Diệp Miên chú ý tới, lời của chút giống như đang mách lẻo với đàn ông .

"Được, yên tâm ." Khương Tự cúi đầu, ánh mắt tràn đầy dịu dàng xoa xoa tóc Diệp Miên, đầu với vẻ mặt lạnh lùng, bảo mang đến kéo đám Trương Dũng .

"Ư ư ư!" Trương Dũng kéo xệch ngoài Khương Tự gì đó, cứ rên rỉ ngừng, nhất là lúc ngang qua Khương Tự, gã còn vùng vẫy thoát khỏi trói buộc để chạy đến mặt .

Chỉ tiếc là giữ c.h.ặ.t, căn bản thể thoát .

"Anh Tự, em đưa nhé, nhưng lát nữa vẫn cần đưa chị dâu đến cục một chuyến, cần lấy lời khai." Một đàn ông tới chào hỏi Khương Tự.

"Được." Khương Tự gật đầu đáp.

Người đàn ông thấy , gật đầu chào Diệp Miên một cái rời .

"Đây là chiến hữu của , khi thương một chút thì chuyển ngành đến cục cảnh sát huyện Nguyên Xuyên." Khương Tự giới thiệu phận của đàn ông nãy cho Diệp Miên.

"Chuyện sẽ mang rắc rối cho chứ?" Diệp Miên khẽ hỏi.

"Đừng coi thường đối tượng của em chứ, chút chuyện thì tính là rắc rối gì." Khương Tự .

"Vậy thì ." Diệp Miên thở phào nhẹ nhõm.

Quay đầu cánh cửa tơi tả, cô hỏi Khương Tự: "Biết sửa cửa ?"

"Biết." Khương Tự chút do dự đáp.

Tìm Đào Khai Tế lấy dụng cụ, Khương Tự liền sửa cửa.

Diệp Miên một bên , phát hiện đàn ông thật sự bừa, thực sự sửa cửa.

"Không nha, kỹ năng của cũng nhiều phết!" Diệp Miên .

"Đợi chúng kết hôn , em sẽ phát hiện đối tượng của em còn nhiều ưu điểm." Khương Tự chút đắc ý .

Nghe thấy lời , Diệp Miên chỉ gì.

Khương Tự thấy Diệp Miên đáp lời, ngẩng đầu sang, liền bắt gặp ánh mắt tràn ngập ý của thiếu nữ.

"Miên Miên, qua năm mới, chúng kết hôn nhé, ?" Lúc tuy là nơi thích hợp để cầu hôn, nhưng là một thời cơ vô cùng , trong thâm tâm Khương Tự bỏ lỡ bầu khí lúc .

"Được." Nhìn sự dè dặt cẩn trọng nơi đáy mắt đàn ông, xui khiến thế nào, Diệp Miên cứ thế mà đồng ý.

Khương Tự giật bật dậy, ánh mắt đầy kinh hỉ xác nhận: "Miên Miên, em đồng ý ?"

Đáy mắt Diệp Miên xẹt qua tia giảo hoạt, : "Đồng ý cái gì cơ?"

Khương Tự bỏ lỡ tia giảo hoạt nơi đáy mắt Diệp Miên, hiểu cô đang cố ý trêu chọc , vô cùng phối hợp bày vẻ mặt ngỡ ngàng: "Miên Miên, nãy rõ ràng em mà."

"Có ?" Nhìn đàn ông dùng khuôn mặt trai vẻ tủi , Diệp Miên cảm thấy giống như một tra nữ đá một đàn ông thật thà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-65-chi-la-cho-sua-ma-thoi-khong-can-de-y.html.]

"Miên Miên, qua năm mới, chúng kết hôn nhé, ?" Khương Tự lặp câu hỏi nãy một nữa.

Sợ thấy sự dè dặt trong mắt đàn ông, Diệp Miên dám trêu đùa nữa, vội vàng cưng chiều : "Được, em đồng ý ."

" mà..." Lời của Diệp Miên khựng .

Trái tim vốn đang kinh hỉ của Khương Tự cũng theo đó mà lơ lửng giữa trung, căng thẳng chờ Diệp Miên hết câu.

"Em vẫn gặp nhà , lỡ như họ thích em thì ?" Trước đây lúc đính hôn, Diệp Miên từng cân nhắc đến vấn đề , nhưng nay là kết hôn, kết hôn suy cho cùng là chuyện kết hợp của hai gia đình, cô cảm thấy vẫn cần thiết gặp mặt nhà đối phương mới bàn chuyện cưới hỏi thì hơn.

Khương Tự thấy Diệp Miên lo lắng là vấn đề , trong lòng thở phào nhẹ nhõm, tự tin : "Em ưu tú như , như , họ chắc chắn sẽ thích em."

"Anh cũng chuyện của chúng với ông nội bà nội , họ tìm một đối tượng ưu tú như , đều vui mừng khôn xiết! Đã sớm gặp em , đợi giêng đưa em gặp họ ?" Câu cuối cùng , Khương Tự dùng ngữ khí trưng cầu sự đồng ý của Diệp Miên.

"Được." Diệp Miên tự nhiên là vui vẻ nhận lời.

Khương Tự quả thực vui mừng khôn xiết, nếu lúc vẫn còn ngoài ở đây, hận thể ôm Diệp Miên xoay vòng vòng.

Đào Khai Tế chứng kiến chuyện ở một bên cũng vui vẻ thôi, chân thành cảm thấy vui mừng cho ân nhân.

Tuy nửa đời của ông sống như ý, nhưng mắt thì vẫn , trai một cái là ánh mắt trong sáng chính trực, là quân nhân, dung mạo khí chất cũng cực kỳ xuất chúng, e rằng xuất cũng vô cùng tầm thường, tuổi còn trẻ là phó đoàn, tiền đồ xán lạn, cực kỳ xứng đôi với ân nhân.

Khương Tự cầu hôn thành công, tốc độ sửa cửa cũng nhanh hơn hẳn, chẳng mấy chốc sửa xong cánh cửa.

Hai chào tạm biệt Đào Khai Tế, Khương Tự cất xe đạp của Diệp Miên phía xe, lái xe đưa Diệp Miên .

Tuy nhiên, vội vàng đến cục cảnh sát , mà đến tiệm cơm quốc doanh .

"Chiếc xe , là xưởng may phân bổ cho chú Từ đúng ?" Trước khi lên xe Diệp Miên cảm thấy chiếc xe con chút quen mắt, khi lên xe liền hỏi Khương Tự.

" , vốn dĩ định mượn xe tải, chú Từ em gặp chuyện, liền cho mượn xe con, là tốc độ thể nhanh hơn chút." Khương Tự .

"Vậy lúc về cảm ơn chú Từ đàng hoàng mới ." Diệp Miên .

Bình thường chú Từ coi chiếc xe con như bảo bối, cũng chỉ thỉnh thoảng họp tỉnh mới xe con.

"Ừm, yên tâm !" Khương Tự gật đầu đáp ứng, liền chở Diệp Miên đến cửa tiệm cơm quốc doanh.

Có lẽ vì vui mừng, hôm nay Khương Tự cũng gọi nhiều món hơn một chút, gọi một phần thịt kho tàu, canh lòng cừu, rau xanh xào, cá hồng xíu, hai phần cơm trắng.

Nhân viên phục vụ của tiệm cơm quốc doanh thấy họ chỉ hai , còn lo lắng họ lãng phí, sự kiên trì của Khương Tự, mới chịu ghi món.

Chẳng bao lâu, thức ăn dọn lên.

Hôm nay Diệp Miên đạp xe chạy xa như , thực cũng sớm đói bụng .

Thấy thức ăn dọn lên, lập tức ăn một cách ngon lành, cảnh tượng , quả thực chấn động Trình Xu Hảo vốn chú ý tới Diệp Miên từ sớm.

Nghĩ đến việc bố chồng tương lai của Diệp Miên hại mất việc, cô cũng vì thế mà cãi một trận với Đặng Ca, suýt chút nữa thì chia tay.

Cuối cùng vẫn là cô đồng ý tìm xin cho bố Đặng Ca một công việc, Đặng Ca mới đồng ý chia tay.

Nghĩ đến đây, Trình Xu Hảo lập tức khinh bỉ : "Người nhà quê đúng là nhà quê, đến tiệm cơm quốc doanh ăn bữa cơm mà cứ như ma đói đầu t.h.a.i ."

Ánh mắt lạnh lẽo của Khương Tự lập tức rơi xuống Trình Xu Hảo, kẻ sợ hãi run rẩy một cái, ký ức nhốt cục cảnh sát đó cũng hiện lên trong đầu, khuôn mặt lập tức trở nên trắng bệch.

"Chỉ là ch.ó sủa mà thôi, cần để ý, ảnh hưởng cảm giác thèm ăn." Diệp Miên gắp một miếng thịt kho tàu bỏ bát Khương Tự .

"Được." Ánh mắt Khương Tự trong một giây liền trở nên dịu dàng, vui vẻ ăn miếng thịt đối tượng gắp cho.

Lời của Diệp Miên hạ thấp giọng, Trình Xu Hảo tự nhiên rõ mồn một.

 

 

Loading...