Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 29: Có Thể Kết Bạn Với Anh Không

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:10:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn trưa xong ở tiệm cơm quốc doanh, nhóm Diệp Miên chia tay với Diệp Hưng An, hai dạo trong huyện một chút, liền xách theo bánh ngọt mua ở huyện thành đến nhà họ Từ.

Hai Khương Tự ăn cơm ở nhà họ Từ xong, trò chuyện một lát liền rời .

Trong đầu Từ Kinh Nghiệp nhớ tới lời dặn của chiến hữu, lập tức : "Tiểu Tự, lát nữa về nhớ gọi điện cho chú cháu, tin cháu đính hôn chú với chú ."

"Vâng, cháu chú Từ." Khương Tự gật đầu.

"Vậy bọn cháu đây ạ!" Diệp Miên vẫy tay tạm biệt nhà họ Từ.

"Không gọi điện thoại cho chú ?" Thấy Khương Tự về hướng thôn Đào Nguyên, Diệp Miên nghi hoặc .

"Không cần, hôm qua em ngủ bao lâu, đưa em về nghỉ ngơi ." Khương Tự lắc đầu.

"Em còn tưởng giới thiệu em cho chú chứ!" Diệp Miên đùa.

Khương Tự lời , phanh gấp một cái, vội vàng đầu giải thích: "Anh , chỉ là... sợ em cảm thấy giục cưới, cho nên mới gọi điện thoại ."

Diệp Miên phì : "Em đùa thôi."

Vỗ vỗ lưng Khương Tự an ủi, hai chuyện trở về thôn Đào Nguyên.

Nhìn theo bóng lưng Khương Tự xa, Diệp Miên mới xoay sân.

Diệp Miên như dâng bảo vật lấy quần áo đưa tới mặt Tề Xuân Hương: "Mẹ, ạ? Hôm nay con Bách hóa đại lầu cảm thấy hợp với ."

"Đẹp." Nghe con gái quần áo mua cho , Tề Xuân Hương vui vẻ đến nếp nhăn cũng nở hoa.

Diệp Chính Quốc ở bên cạnh liếc mắt một cái, trộm thu hồi tầm mắt.

Diệp Miên chú ý tới, lập tức lấy một chiếc áo khoác khác đưa qua: "Ba, cái là con chọn cho ba."

"Ai da, mua quần áo cho ba gì, ba quần áo mặc mà." Miệng như , nhưng động tác của Diệp Chính Quốc cực nhanh nhận lấy quần áo, ướm thử lên .

"Xuân Hương, thế nào, chứ!" Diệp Chính Quốc mặc với Tề Xuân Hương.

Lúc Tề Xuân Hương cũng đang mặc chiếc áo khoác Diệp Miên mua cho, hai đối mặt đ.á.n.h giá đối phương, đều khen ngợi mặc .

Diệp Miên cũng thấy hợp, lúc mua phát hiện, giờ kỹ , hai kiểu đều là áo khoác nhung kẻ, ba cùng mặc , còn giống đồ đôi.

"Tốn ít tiền nhỉ, ba đủ quần áo mặc, tiền giữ cho tiêu, !" Tề Xuân Hương sờ chất vải, nghĩ đến đây là đồ mua ở Bách hóa đại lầu, giá cả chắc chắn rẻ, con gái mới , còn nhận lương, mắt thấy mua đống , phỏng chừng là đem tiền tiêu vặt bù hết .

"Con bây giờ là nhà thiết kế của xưởng may , lương một tháng 70 đồng đấy, hơn nữa bản thiết kế nếu dùng còn tiền thưởng, hôm nay là xưởng phát tiền thưởng thiết kế cho con, còn ít phiếu nữa!"

"Mẹ, mấy cái phiếu con dùng đến mấy, cầm xem cần gì ." Nói , Diệp Miên nhét một phiếu dùng đến tay Tề Xuân Hương.

"Ái chà, nhiều phiếu thế ." Nhìn xấp phiếu nhét tay, Tề Xuân Hương kinh ngạc hỏng .

"Hì hì, đều là phát cùng với tiền thưởng đấy ạ." Diệp Miên xong, đợi Tề Xuân Hương từ chối, : "Mệt quá , hôm nay con nghỉ ngơi sớm một chút!"

"Cái con bé ." Nhìn Diệp Miên nhanh ch.óng về phòng, xấp phiếu trong tay, hai , bất lực.

Sân nhà họ Diệp náo nhiệt phi phàm, ít thím bác giao hảo với Tề Xuân Hương đều sôi nổi đến giúp đỡ, bởi vì hôm nay là ngày cả Diệp Hưng An kết hôn.

"Cô dâu mới đến !" Một giọng vang dội vang lên.

Tiếng pháo "Đùng đoàng!" cũng theo đó vang lên.

Một đôi tân nhân mặc quân trang màu xanh quân đội .

"Vợ thằng cả nhà họ Diệp xinh thật đấy, khuôn mặt nhỏ nhắn chắc chỉ bằng bàn tay thôi, khuôn mặt trắng nõn là đôi mắt to tròn, long lanh ngập nước, là thấy thích."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-29-co-the-ket-ban-voi-anh-khong.html.]

"Chứ còn gì nữa, trấn đấy!"

"Tin tức của bà chính xác , rõ nhé, cô và Tiểu Miên còn là đồng nghiệp đấy!"

"Ôi chao, chẳng là Tiểu Miên giới thiệu hai quen ?"

"Nhà họ Diệp bây giờ ngày càng khấm khá , thằng cả nhà họ Diệp là sĩ quan, thằng hai tuy ở nhà ruộng nhưng lái máy cày! Con gái út nhà họ Diệp còn việc ở xưởng may, lương một tháng mấy chục đồng đấy!"

"Hơn nữa, thằng con trai nhà họ Diệp để cưới cô , mua cả đồng hồ và máy khâu đấy!"

"Hô, mạnh tay thế cơ ?"

"Chứ , nhưng mà nhà con dâu cả điều kiện cũng khá lắm, bà của hồi môn phong phú kìa!"

Các thím các bác bàn tán, Diệp Hưng Lan và Khương Tự là hai giúp đón dâu, chở của hồi môn .

Hai chiếc chăn bông lớn, hai bộ quần áo mới giày mới, còn các loại phích nước nóng, chậu rửa mặt...

Nhìn khiến một đám các thím hâm mộ thôi.

"Nhìn cái tư thế , nhà con dâu cả cũng hào phóng, mấy thứ phỏng chừng cũng ngang ngửa sính lễ ."

" còn tưởng nhà họ Diệp tốn kém lắm, ngờ một chút cũng lỗ!"

" thế, trong thôn chúng hộ gia đình kìa, nhận sính lễ giá cao xong, đến bộ quần áo mới cũng nỡ sắm cho con gái."

Bà thím lời liếc mắt Vương Tiểu Thúy đang mặt dày đến ăn cỗ ở bên cạnh.

Cảm nhận đối phương ám chỉ , Vương Tiểu Thúy phản bác, phát hiện đây là sự thật, bởi vì bà quả thực nhận sính lễ cao nhưng mua bộ quần áo mới nào cho con gái, chỉ thể tức giận trừng mắt.

"Xin hỏi, đây là nhà Diệp Hưng An ?" Một giọng vang lên từ ngoài cổng sân, khiến đều quên mất chuyện đang bàn tán mà qua.

"Trấn trưởng, đây là nhà Diệp Hưng An, ông tới đây." Thấy tới là Trấn trưởng Trì An Trấn Lâm Kiến Trung, Diệp Chính Quốc lập tức lên tiếng.

"Đây là đội khảo cổ từ huyện xuống, tìm Diệp Hưng An và Khương Tự." Lâm Kiến Trung giới thiệu nhóm bên cạnh.

Tổng cộng năm , cầm đầu là một ông lão hơn năm mươi tuổi, bốn khác thì khá trẻ, chắc đều tầm hai mươi tuổi.

"Xin chào, chúng đến khảo sát ngôi cổ mộ núi thôn Đào Nguyên, xin hỏi ai là Diệp Hưng An và Khương Tự, chúng hôm nay xuất phát lên núi xem thử." Ông lão mở miệng .

"Con trai là Diệp Hưng An, nhưng mà, hôm nay là ngày con trai kết hôn, hiện giờ hôn lễ mới cử hành một nửa..." Diệp Chính Quốc chút khó xử.

Tuy rằng bây giờ cho phép phong kiến mê tín, nhưng hôn lễ cử hành một nửa mà gián đoạn thì rốt cuộc vẫn lắm.

"Ba, ." Diệp Hưng An bước lên, an ủi Diệp Chính Quốc một chút.

Vừa thương lượng với Tiểu Trúc, Tiểu Trúc đồng ý đợi từ cổ mộ về mới tiếp tục cử hành hôn lễ.

"Xin chào, là Khương Tự, phụ trách đưa các vị cổ mộ, hôm nay chiến hữu của việc, thể lên núi, để đưa các vị lên núi nhé!" Khương Tự bước , chào hỏi ông lão.

"Một bảo vệ năm chúng đủ !" Cô gái duy nhất lưng ông lão bước .

Một đôi mắt chằm chằm Khương Tự, trong mắt tràn đầy vui vẻ.

Người đàn ông trông trai, là quân nhân, ngược xứng đôi với cô .

Nghĩ , cô tự giới thiệu: "Xin chào, tên là Hồ Mẫn Lệ, thể kết bạn với ?"

 

 

Loading...