Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 28: Trâu Già Gặm Cỏ Non

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:10:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng vui vẻ, nghĩ đến chuyện hôm qua cả đưa Diệp Tri Ý đến đồn công an, báo cáo chuyện về ngôi cổ mộ trong thôn lên .

Diệp Miên nhỏ giọng đoán: "Là vì ngôi cổ mộ ?"

" , lãnh đạo để cả em phối hợp với đội khảo cổ từ huyện xuống cùng cổ mộ." Khương Tự gật đầu đáp.

"Đi thôi, hôm nay đưa em dạo huyện thành, vội vàng quá, đều kịp dạo huyện thành." Khương Tự vui vẻ kéo Diệp Miên lên xe.

"Được ạ, khéo em Bách hóa đại lầu dạo một chút." Diệp Miên nghĩ đến việc đó vẫn luôn tặng quà cho Khương Tự nhưng cơ hội chuẩn . Tuy trong gian của cô ít đồ, nhưng mấy thứ như đồng hồ, quần áo, vật tư đều quá phù hợp với thời đại , hiện tại khéo thể Bách hóa đại lầu dạo xem gì thích hợp .

Vừa xem qua phần thưởng xưởng may đưa cho cô, chỉ 2000 đồng, mà còn ít phiếu nữa! Hiện tại cô cũng coi là tiền !

Nửa giờ , hai đến cửa Bách hóa đại lầu huyện thành, Khương Tự khóa kỹ xe xong liền dắt Diệp Miên .

Hai tầng một, tầng một chủ yếu bán quần áo giày dép, Diệp Miên nghĩ đây chính là món tiền đầu tiên kiếm , chuẩn quà cho ba mới .

Cô kéo Khương Tự khu quần áo nữ , chỉ một chiếc áo khoác nhung kẻ với nhân viên bán hàng: "Cái thể lấy xuống cho thử ?"

"Được chứ." Nhân viên bán hàng lấy áo xuống, đưa cho Diệp Miên.

Thấy Diệp Miên mặc chiếc áo khoác nhung kẻ màu lạc đà, Khương Tự sang chiếc màu hồng treo bên cạnh, thành thật : "Màu em mặc tuy cũng , nhưng cảm thấy cái màu hồng hợp với em hơn."

"Phụt." Diệp Miên bật .

Trên mặt Khương Tự trong nháy mắt chút luống cuống, sai gì .

Diệp Miên thấy , vội vàng giải thích: "Là chọn cho em."

"Ồ, thì hợp với thím." Khương Tự gãi gãi đầu.

"Em mua, quên là em thiết kế ít quần áo cho xưởng , mấy bộ đó đều hợp với em, đợi xưởng xong, em sẽ mua mấy bộ đó mặc." Diệp Miên giải thích.

"Được." Khương Tự đáp một tiếng, ngoan ngoãn sang một bên cùng Diệp Miên chọn thêm một chiếc áo khoác cho ba Diệp.

Diệp Miên vốn định mua thêm giày cho ba Diệp Diệp, nhưng cỡ giày của hai , đành để .

Hỏi nhân viên bán hàng chỗ bán đồng hồ, ở tầng ba, cô liền dứt khoát kéo Khương Tự thẳng lên tầng ba.

Trước đó lúc Khương Tự tặng đồng hồ cho cô, cô chú ý thấy tay cũng một chiếc đồng hồ.

Có điều thể là do thỉnh thoảng nhiệm vụ, cẩn thận va đập, chiếc đồng hồ trầy xước ít.

Đến tầng ba quanh một vòng, phát hiện đồ đạc cũng khá đầy đủ, còn cả máy ảnh, tiếc là cô phiếu.

Khương Tự chú ý tới ánh mắt , âm thầm ghi tạc trong lòng.

Có chút tiếc nuối thu hồi tầm mắt, Diệp Miên kéo Khương Tự tới quầy đồng hồ.

"Lấy chiếc đồng hồ ." Nhìn trúng một chiếc đồng hồ hiệu Hải Âu, cô với nhân viên bán hàng.

Đưa cả phiếu và tiền cho nhân viên bán hàng, trong tay Diệp Miên thêm một chiếc đồng hồ, cô kéo tay Khương Tự, tháo chiếc đồng hồ cũ của xuống, đeo chiếc đồng hồ mới lên tay .

Nhìn chiếc đồng hồ đeo cổ tay đàn ông, Diệp Miên hài lòng gật đầu, hợp với .

"Tặng ?" Khương Tự chút kinh ngạc, cứ tưởng Miên Miên mua tặng cho ba vợ.

" , quà đính hôn." Diệp Miên gật đầu.

"Được." Nhìn chiếc đồng hồ cổ tay, đáy mắt Khương Tự tràn đầy nhu tình, ánh mắt chăm chú Diệp Miên.

"Tiểu Miên." Một giọng vang lên.

Diệp Miên theo hướng âm thanh: "Anh cả, chị dâu."

Là Diệp Hưng An và Nguyễn Linh Trúc hẹn đến huyện thành mua đồ.

"Hai cũng đến huyện thành , chị hẹn em cùng mà em còn bảo đến." Nguyễn Linh Trúc tới nắm tay Diệp Miên, lầm bầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-28-trau-gia-gam-co-non.html.]

"Tạm thời quyết định đến thôi ạ." Diệp Miên qua chuyện đội khảo cổ.

"Vậy chúng cần vội vã tùy quân nữa !" Nghe Diệp Hưng An thể ở thêm một thời gian, Nguyễn Linh Trúc kích động hỏng .

khi tùy quân thì thể thường xuyên gặp ba nữa, cô tự nhiên thêm một thời gian.

Sau khi cùng hai mua đồ xong, bốn cùng đến tiệm cơm ăn cơm.

"Quân nhân kết hôn cần báo cáo , cả thông qua nhanh thế?" Đang ăn cơm, Diệp Miên nhịn tò mò hỏi.

"Hì hì, lãnh đạo phê duyệt đặc biệt." Nhắc tới chuyện , Diệp Hưng An chút ngượng ngùng .

Cùng lúc đó, điện thoại trong văn phòng xưởng trưởng xưởng may vang lên.

"Lão Từ, ông với thằng nhóc thối nhà , mấy ngày nhận điện thoại của nó." Đầu dây bên , Khương Minh Thành hỏi.

" quên mất." Từ Kinh Nghiệp vỗ trán, ảo não .

Ông cứ thấy lạ như quên chuyện gì đó, giờ mới phản ứng , vì chuyện bản thiết kế hôm đó mà ông quên dặn Khương Tự gọi điện về cho Lão Khương.

"Tình hình gì thế Lão Từ, dạo ông bận rộn lắm , chuyện lớn thế cũng quên cho !" Khương Minh Thành đầy đầu hắc tuyến, ngày nào ông cũng đợi thằng nhóc thối Khương Tự gọi điện tới, kết quả mấy ngày trôi qua, Khương Tự gọi thì thôi , Lão Từ cũng mất hút.

Nhắc tới dạo bận gì, Từ Kinh Nghiệp quá nhiều chuyện để .

Ông lập tức kể hết những chuyện xảy mấy ngày nay cho Khương Minh Thành , cuối cùng : "Chậc, nhà ông đúng là nhặt bảo bối ."

"Vậy đúng là thật, thằng nhóc thối đó phúc lớn thế, gặp cô gái ưu tú như !" Khương Minh Thành xong sự tình, cũng khỏi tặc lưỡi.

Nào là giúp đối phó bọn buôn , nào là nhà thiết kế thiên tài, còn giúp tìm cháu gái bảo bối của Lão Từ, bắt bọn buôn bên ngoài, từng chuyện từng chuyện đều đang lên Diệp Miên ưu tú đến mức nào.

"Ông yên tâm, tối nay bọn nó còn đến nhà ăn cơm, chắc chắn nhớ dặn thằng nhóc Khương Tự gọi cho ông."

Nghe Từ Kinh Nghiệp cam đoan năm bảy lượt, Khương Minh Thành mới cúp điện thoại.

Có điều , ông nhịn nữa, lập tức gọi điện thoại đến Kinh Thị.

"Cái gì, Tiểu Tự đối tượng ?" Ông bà nội Khương Tự con trai trong điện thoại, kinh ngạc đến mức giọng lớn hơn ba phần.

Sau đó Khương Minh Thành kể quá trình quen của bọn họ, vui mừng mặt hai càng đậm.

"Cô gái ưu tú như , coi trọng Tiểu Tự thế." Ông nội Khương nghĩ đến cái dáng vẻ hiểu phong tình của cháu trai , nhịn lầm bầm.

"Nói cái gì thế, Tiểu Tự cũng ưu tú!" Bà nội Khương vui, theo bà thấy, cháu trai lớn tuy thích chuyện lắm nhưng vô cùng ưu tú, bà còn ít tìm đến gả cháu gái cho cháu trai lớn của bà đấy.

Có điều bà luôn đề cao tự do yêu đương, cháu trai lớn thích, bà liền nhắc tới chuyện .

"Hai đứa nó đính hôn , cô gái năm nay mười tám tuổi, đợi hai năm nữa mới kết hôn."

"Thằng nhóc , trâu già gặm cỏ non !" Ông nội Khương lầm bầm nữa.

Bà nội Khương bất mãn trừng mắt ông lão nhà , hỏi thêm chút tình hình qua điện thoại, mặt nở hoa.

Sau khi cúp điện thoại, bà nội Khương đảo mắt một vòng : "Ông nó ơi, lâu chúng ngoài ?"

Cháu trai lớn nhà đối tượng ưu tú như , bà ngoài khoe khoang một phen .

Sẵn tiện để những kẻ còn đang nhớ thương cháu trai lớn đều tắt suy nghĩ , đừng đ.á.n.h chủ ý lên cháu trai lớn nữa.

"Hả!?" Ông nội Khương chỉ ngẩn một chút, lập tức hồn.

", , chúng ngoài dạo." Ông kéo bà nhà cửa.

Lúc Khương Tự ở xa ngàn dặm , ông bà nội giúp giải quyết ít hoa đào nát, tránh nhiều phiền toái.

 

 

Loading...