Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 262: Thật Sự Xuống Vốn Lớn Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:17:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sao ông đưa kết quả chẩn đoán , uống một ngụm nước xong bảo ông bắt mạch nữa?
Chỉ là trong lòng thấy kỳ lạ, Cát đại phu vẫn tiến lên đặt tay lên mạch của giáo sư Chu, đưa tay đầu tiên.
Lần bắt mạch , quả thực khiến Cát đại phu kinh ngạc.
“Đây, đây là ?” Cát đại phu kinh hãi giáo sư Chu.
Thấy đối phương lịch sự mỉm đáp , Cát đại phu vội vàng tĩnh tâm bắt mạch nữa.
Kết quả vẫn như cũ, mạch đập định mạnh mẽ, hề giống bộ dạng trúng độc lúc nãy.
Nếu lúc nãy ông bắt mạch hai mươi lăm , ông gần như nghi ngờ việc chẩn đoán họ đều trúng độc lúc nãy là ảo giác.
Cát đại phu kiểm tra sắc mặt, đồng t.ử của giáo sư Chu, phát hiện đều còn dấu hiệu trúng độc lúc nãy.
Không tin mắt , Cát đại phu vội vàng xem cho những khác, cuối cùng đến chỗ Xuân đại tỷ.
Kết quả nhất quán, hai mươi lăm , tất cả đều nữa.
Trong phút chốc, Cát đại phu liền hiểu chén nước , mắt lập tức trợn to, ánh mắt kinh ngạc vui mừng rơi Diệp Miên: “Cô gái, trong nước đó cho thứ gì mà thể giải độc cho ngay lập tức ?”
Lời thốt , ánh mắt của đám dân làng lập tức đều đổ dồn nhóm Diệp Miên.
Thôn trưởng trong lòng cũng động tâm, nếu họ thể một ít, dù là bỏ tiền mua vài viên t.h.u.ố.c giải độc tức thì cũng !
Giáo sư Chu dậy : “Khụ khụ, t.h.u.ố.c đó là do bên Kinh Thị đưa cho, là bên Y Tỉnh nhiều độc vật, đặc biệt đưa cho chúng để phòng , nào ngờ, độc vật núi chúng gặp, trúng độc trong thôn.”
Diệp Miên vốn định giải thích đây là t.h.u.ố.c gia truyền đặc hiệu, thấy giáo sư Chu che giấu giúp , cô liền ngoan ngoãn yên gì.
Nghe thấy lời , thôn trưởng tự đuối lý và áy náy, lập tức dập tắt ý nghĩ trong đầu.
“Bịch!”
Một tiếng đầu gối chạm đất vang lên, thu hút ánh mắt của lập tức đổ dồn về phía phát tiếng động.
Chỉ thấy Xuân đại tỷ quỳ mặt đất, cảm kích với trong đội khảo cổ: “Cảm ơn, cảm ơn ơn cứu mạng của .”
“Bác gái, bác gì , mau dậy.”
Mọi trong đội khảo cổ vội vàng tiến lên đỡ, nhưng Xuân đại tỷ nhất quyết chịu dậy: “Chuyện hôm nay cũng là do , rõ ràng đôi vợ chồng ngày thường trong thôn hòa đồng, trong lòng ý nghĩ kỳ lạ, nhưng vẫn nhận lời giúp họ tên bỏ đường đỏ cháo cho , nếu thật sự hại c.h.ế.t nhiều như , hu hu hu…”
Nói đến cuối, Xuân đại tỷ trực tiếp thành tiếng.
Vừa chính bà cũng trúng độc nên nghĩ nhiều, bây giờ độc giải.
Suy nghĩ lan man, trong đầu bà khỏi bắt đầu sợ hãi.
Nếu thật sự vì bà mà hại c.h.ế.t hơn hai mươi , cho dù bà cùng xuống địa ngục, lòng bà cũng yên.
Thấy kéo nổi Xuân đại tỷ dậy, Diệp Miên tiến lên một tay kéo bà dậy: “Bác gái, bác cũng cố ý, nhưng vẫn chú ý, hôm nay là đội khảo cổ chúng cháu may mắn, mang theo t.h.u.ố.c giải độc, nếu đổi là may mắn, thì thật sự là mất mạng .”
Hình ảnh Diệp Miên một tay xách hai để ấn tượng vô cùng sâu sắc cho Xuân đại tỷ, Diệp Miên kéo dậy, bà lập tức quên cả , gật đầu như giã tỏi: “Vâng , nhất định sẽ cẩn thận, tuyệt đối hồ đồ nữa.”
Giáo sư Chu cũng vài câu, bảo bác gái cần quá nặng lòng, chuyện chủ yếu cũng của bà.
Vừa chỉ đôi vợ chồng còn đang bất tỉnh ở góc sân với thôn trưởng: “Hai lẽ là bọn buôn ẩn náu trong thôn, chúng sẽ trực tiếp giao cho cảnh sát xử lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-262-that-su-xuong-von-lon-roi.html.]
Nghe thấy lời , thôn trưởng cũng ngạc nhiên, lập tức đáp: “Hiểu , hiểu , cần chúng báo cảnh sát ?”
Ông cũng ngốc, hai bình thường trong thôn mấy khi tiếp xúc với ai, nếu thật sự mâu thuẫn gì với trong đội khảo cổ, thì đội khảo cổ ở nên tay , cần gì đợi đến bây giờ.
Cho nên đường đến chỗ đội khảo cổ, ông nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, trong lòng kinh ngạc hận đến nghiến răng, đồng thời còn một sự may mắn ngấm ngầm.
Hai tên buôn luôn ẩn náu trong thôn mà họ hề , nếu lúc nào đó đột nhiên gây chuyện với thôn, họ tuyệt đối kịp phản ứng.
Thôn trưởng hỏi đội khảo cổ cần gì , thấy đội khảo cổ từ chối, thôn trưởng cũng thêm gì nữa, bảo các dân làng khác giải tán.
Còn Xuân đại tỷ, cũng đưa về nghỉ ngơi.
Khương Tự thấy trong sân còn ngoài, lập tức với giáo sư Chu: “Giáo sư, hai xin phép đưa , gần đây đồ ăn của nhất vẫn nên tự , để phòng xảy chuyện ngoài ý .”
Giáo sư Chu vội vàng gật đầu đồng ý: “Được, , vất vả cho đồng chí Khương .”
“Đợi .” Diệp Miên gọi Khương Tự và Diệp Hưng An đang định đưa , vội vàng nhà lấy một ít bánh quy: “Trên đường và cả ăn lót .”
Khương Tự đáp: “Được.”
Diệp Miên tiễn hai rời , cũng xoay bếp.
Lần tuy trúng độc, nhưng quả thực cũng ăn no.
Chỉ cô là uống cháo, thật sự đói .
Diệp Miên đồng hồ, loay hoay một hồi cũng qua một tiếng, cô nấu cơm thêm một lúc nữa, chắc cũng thể ăn tối .
Nghĩ rằng dù uống cháo cũng dễ đói, Diệp Miên dứt khoát nấu luôn phần của .
Dư Ngưng Phù và Chúc Kỳ thấy , cũng lượt dẫn bếp giúp đỡ.
Nhìn cảnh , giáo sư Chu khỏi cảm thán với giáo sư Diệp: “May mà ông gọi học trò của đến, nếu đội khảo cổ chúng chắc chắn sẽ gặp nạn trong tay bọn buôn .”
“ !” Lâm Giáo Sư đồng tình gật đầu, trong lòng cũng một trận may mắn.
Ăn tối xong, Diệp Miên nóng lòng trở về phòng nghỉ ngơi.
Mọi chỉ nghĩ là Diệp Miên đó bắt hai tên buôn về nên mệt, cho nên đều thấy kỳ lạ.
Diệp Miên lúc kích động mở bảng Hệ Thống, phần thưởng nhiệm vụ hậu hĩnh , dù tự nhận thấy nhiều việc đời, cô thật sự suýt nữa kích động nhảy dựng lên.
Kích động xong, Diệp Miên nhịn cảm thán: ‘886, ngươi thật sự xuống vốn lớn đó!’
[Đây là những gì ký chủ xứng đáng nhận.]
[Ký chủ chỉ thành nhiệm vụ cứu bộ đội khảo cổ, mà còn thành nhiệm vụ ẩn, cứu bộ dân thôn Vân Diêu.]
Nghe thấy lời , Diệp Miên chút bất ngờ nhướng mày.
886 cũng úp mở, tiếp tục : [Tả Gia Thôn đó cũng sẽ lợi dụng chất độc trong cổ mộ để tay với thôn Vân Diêu, cho nên nếu ký chủ, bộ thôn Vân Diêu cũng sẽ gặp độc thủ của Tả Gia Thôn, còn những cô gái và trẻ em Tả Gia Thôn bắt , cũng là nhờ ký chủ mới cứu.]
[Tả Gia Thôn khi gây nhiều tội ác như , vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, mãi đến mấy chục năm mới bắt. Ký chủ cứu chỉ là những mắt, mà là nhiều hại hơn trong tương lai. Tổng hợp mức độ thành nhiệm vụ của ký chủ là một trăm phần trăm, mới đưa phần thưởng đó!]