Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 253: Anh Không Cần Lo

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:16:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm giáo sư cảnh tượng bất ngờ cho ngơ ngác: “Chuyện gì Lão Chu, ông... cái ông già , còn nữa?”

“Ông bên hung hiểm thế nào , mấy đều ngàn cân treo sợi tóc, dựa học trò của ông cứu , nếu bây giờ ông chỉ thể thấy cái xác của thôi.”

Chu giáo sư càng nghĩ trong lòng càng cảm kích, vỗ mạnh đùi : “Cho nên, quyết định , truyền thụ hết sở học cả đời của cho Tiểu Diệp để báo đáp ơn cứu mạng!”

Lâm giáo sư: “?”

Khá lắm, hóa là đợi ở chỗ ?

Nín nhịn hồi lâu, Lâm giáo sư rốt cuộc vẫn mắng Chu giáo sư một trận tơi bời, chỉ âm thầm nhắc nhở: “Lão Chu , Tiểu Diệp học thêm hệ kinh tế , theo quy định thì cách nào học thêm hệ khảo cổ nữa .”

“Không , hệ lịch sử và hệ khảo cổ bản chất khác biệt lắm, với thực lực của Tiểu Diệp, chắc chắn thể học hệ khảo cổ. Còn về chuyện học thêm một môn, để với hiệu trưởng!”

Dứt lời, Chu giáo sư liền dùng đôi mắt ửng đỏ về phía Lâm giáo sư, chiều ông mà đồng ý thì sẽ thật cho ông xem.

Nhìn ông bạn già đến mức , Lâm giáo sư cuối cùng chỉ giật giật khóe miệng, lầm bầm một câu: “Chuyện ông định hỏi ý kiến của chính chủ ?”

“Thực lực của Tiểu Diệp mà khảo cổ thì thật đáng tiếc, cô chắc chắn sẽ đồng ý thôi.” Chu giáo sư vui vẻ về phía Diệp Miên đang trò chuyện với học trò Chúc Kỳ của ở bên cạnh.

Diệp Miên chú ý tới ánh mắt Chu giáo sư về phía , lễ phép mỉm với ông.

Mắt Chu giáo sư lập tức sáng lên: “Ông xem, thấy cô học trò đối với thầy là đây cũng hài lòng đấy.”

Mà lúc cô học trò trong miệng ông vụ tranh chấp giữa ông và Lâm giáo sư, đang mải chuyện với đám Chúc Kỳ.

Đặc biệt là Dư Ngưng Phù xuống mộ, tò mò về tình hình bên vô cùng.

Tuy nhóm Chu giáo sư giải thích một tình huống trong mộ huyệt, nhưng đều chỉ là đại khái, cô tò mò về chi tiết hơn.

Chúc Kỳ đang thiếu để chia sẻ về những chiến tích dũng của Diệp Miên mộ huyệt, câu hỏi của Dư Ngưng Phù khiến Chúc Kỳ thao thao bất tuyệt, kéo cả Diệp Miên cùng.

Khiến cho Khương Tự ở bên cạnh cũng chuyện với vợ mà đáy mắt tràn đầy oán niệm.

Chú ý tới vẻ mặt bất mãn của Khương Tự, Diệp Miên hắng giọng: “Khụ, tớ thấy sắp đến giờ cơm , trưa nay định ăn gì đây?”

“Trưa nay chúng ăn cá.” Vừa nhắc tới cơm trưa, Dư Ngưng Phù lập tức hứng thú: “Tiểu Miên, nhà ai cũng lợi hại như ?”

Diệp Miên nghi hoặc nhướng mày: “Hả? Sao ?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dư Ngưng Phù tràn đầy hưng phấn: “Anh cả cũng lợi hại nha, buổi sáng bắt mấy con cá ở con sông gần đây, còn cả một ít rau dại và nấm nữa.”

Diệp Miên xong mới là chuyện gì, : “Chuyện bình thường thôi, bọn họ quân nhân đôi khi nhiệm vụ thể mang theo nhiều vật tư bên , chẳng chỉ thể lấy nguyên liệu tại chỗ để ăn .”

“Cũng đúng.” Dư Ngưng Phù tán thành gật đầu.

Trong lúc trò chuyện, cơm nước cũng nấu gần xong, cả nhóm ăn xong bữa trưa.

Mọi đều 24 giờ nữa mới thể chính thức bắt đầu khai quật cổ mộ, nên cũng ai nhàn rỗi.

bắt đầu chuẩn công cụ cần dùng cho công việc khai quật ngày mai, cũng chuẩn đầy đủ thức ăn.

Ví dụ như Diệp Miên và Khương Tự, hai cùng ngoài, Diệp Hưng An thì ở doanh trại bảo vệ đội khảo cổ.

Cả hai đều là thủ cao cường, hiện giờ doanh trại Diệp Hưng An bảo vệ, Diệp Miên cũng thể yên tâm xa hơn một chút.

Bất tri bất giác đến sâu trong núi, thấy mấy cây ăn quả mà trong gian , Diệp Miên vui mừng khôn xiết.

Diệp Miên chọn trúng mấy cây với Khương Tự: “A Tự, mau giúp em đào lên, em thu gian.”

Vừa , cô lấy dụng cụ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-253-anh-khong-can-lo.html.]

Khương Tự nhận lấy dụng cụ đáp: “Được.”

Diệp Miên cũng nhàn rỗi, tay với một cái cây trong đó.

Động tác của hai cực kỳ nhanh nhẹn, nhanh đào mấy cây ăn quả lên. Diệp Miên vẫn luôn xác nhận tình hình xung quanh, nhưng khi thu gian cô còn xác nhận một nữa, khi chắc chắn bốn phía mới thu mấy cây đào trong gian.

Hai sâu trong thêm một chút, gặp mấy con dã thú, chỉ là cả hai đều cố ý phóng thích khí thế sắc bén ngoài.

Giác quan của dã thú nhạy bén, phát hiện địch đều bỏ chạy .

Khi Diệp Miên định về, hai giọng chuyện từ xa tới gần vang lên, Diệp Miên và Khương Tự liếc , đó ăn ý ẩn nấp hình.

Người đàn ông trung niên đầu xác nhận với tên đàn em bên cạnh: “Mày chắc chắn phía một đội khảo cổ đến, bên trong nhiều cô gái trẻ tuổi chứ?”

Tên đàn em lập tức khom lưng uốn gối đáp: “Em tuyệt đối lầm , hôm qua lúc em , bên trong mấy cô nương xinh lắm!”

“Tốt.” Người đàn ông trung niên vỗ vỗ vai tên đàn em: “Đợi đến khi bắt về , cho mày ưu tiên chọn một đứa vợ.”

“Thật ạ?” Mắt tên đàn em trợn to, tràn đầy vui sướng.

Người đàn ông trung niên : “Đương nhiên là thật.”

Tên đàn em lập tức sướng rơn, dường như thấy tương lai tươi .

Thấy tên đàn em nhảy nhót vui vẻ, đàn ông trung niên : “Được , chúng mau về thôn báo tin cho thôn trưởng.”

Tên đàn em vội vàng đáp: “Được ạ.”

Diệp Miên và Khương Tự ở trong bóng tối trọn vẹn cuộc đối thoại của hai , một cái, đều hiểu suy nghĩ trong mắt đối phương.

Hai đàn ông trung niên đang hí hửng về phía thôn lưng họ hai cái đuôi bám theo.

Mãi cho đến khi hai thôn xóm, Diệp Miên và Khương Tự mới tụ họp với .

Vẻ mặt Khương Tự ngưng trọng về phía ngôi làng cách đó xa: “Miên Miên, xem trại tình hình thế nào.”

“Không , em cùng . Trại khá lớn, bên trái em bên , như nhanh hơn.”

Diệp Miên xong thấy Khương Tự vẫn còn do dự, buồn : “Anh lo lắng cho em chi bằng lo lắng cho chính , em nắm chắc sẽ phát hiện.”

Khương Tự bất đắc dĩ : “Vậy em cẩn thận.”

“Yên tâm !” Diệp Miên đáp một tiếng, liền về phía bên .

Thấy pháp Diệp Miên quỷ mị, nếu vẫn luôn theo hướng cô rời thì e là cũng phát hiện cô đang ở vị trí nào, Khương Tự cũng yên tâm, về phía bên trái.

Hai vợ chồng một trái một , Diệp Miên tiến liền dạo khắp nơi.

Lúc trời gần tối, trong ít ngôi nhà bắt đầu nấu cơm.

Càng quan sát, sắc mặt Diệp Miên càng khó coi.

Cái thôn , quả thực là đáng c.h.ế.t.

Sợ sẽ kìm sát tâm, Diệp Miên nhanh khỏi thôn, địa điểm ban đầu.

Nửa giờ trôi qua, Khương Tự cũng từ trong thôn xóm , sắc mặt cũng vô cùng khó coi.

Khương Tự : “Miên Miên, chuyện sẽ báo cáo lên lãnh đạo, chuyện tiếp theo em cần lo nữa.”

 

 

Loading...