Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 244: Cậu Ngất Xỉu Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:16:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điện thoại thì gọi , chỉ tiếc là bên trường quân đội Khương Tự nhiệm vụ .
Hết cách báo cho Khương Tự một tiếng, Diệp Miên đành cúp điện thoại.
Đơn giản thu dọn hành lý một chút, lấp đầy tủ lạnh trong nhà, lấy một khoản tiền đưa cho Ngụy Y: “Chị Ngụy, một thức ăn trong nhà dạo cần chị mỗi ngày mua nhé.”
Ngụy Y hỏi nhiều, chỉ nhận lấy tiền đáp: “Được.”
Thấy Ngụy Y hỏi nhiều, cái cớ mà Diệp Miên vốn nghĩ sẵn để đối phó liền cần nữa.
Buổi tối Diệp Miên ôm hai đứa nhỏ ngủ, nghĩ đến việc xa nửa tháng, vẫn chút nỡ.
Sáng sớm hôm , Diệp Miên đến cổng trường tập trung sớm mười phút.
Ở cổng trường đỗ sẵn một chiếc xe khách lớn, Diệp Miên khi điểm danh chỗ giáo viên xong, liền lên xe xuất phát đến nhà ga.
Lần là đến Y tỉnh, xe lửa mất mấy ngày, Diệp Miên nghĩ đến việc ghế cứng mấy ngày liền, cảm giác như trời sập đến nơi.
hết cách, một cô cũng tiện giở trò đặc quyền mua vé giường .
Diệp Miên đành suy nghĩ một chút, mượn hành lý che chắn, lấy từ bên trong một cái đệm lót, như mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.
Ngồi cạnh Diệp Miên là một nữ sinh khoa khảo cổ, tên là Thịnh Tố Tố, thấy cảnh liền tán thán: “Oa, Tiểu Miên thông minh thật đấy, nghĩ việc mang theo một cái đệm lót để .”
Diệp Miên đại khái giải thích: “Trước đây từng một trải nghiệm xe lửa mấy ngày, lúc đó nghĩ nhất định mang theo đệm lót, nếu thì khó chịu c.h.ế.t mất.”
Thịnh Tố Tố tán đồng: “Cậu đúng, tớ cũng như .”
Ngồi ghế cứng mấy ngày, cho dù Diệp Miên đệm lót cũng cảm thấy cả sắp xong .
Sau khi xuống xe lửa là một chặng đường xóc nảy lái một ngôi làng, sắc mặt của cả đội khảo cổ đều khó coi ít.
Cũng may dẫn đội khảo cổ cũng trong đội mấy đều là tân sinh viên của trường, nên tiếp tục nghĩ đến việc xuất phát tiến trong núi sâu nữa.
Giao tiếp với thôn trưởng một chút, sắp xếp ở khu nhà mà thanh niên trí thức của thôn từng ở đây.
Tuy vội vàng một chút, nhưng chỉ một đêm, ngược cũng thể chấp nhận .
Mọi mấy ngày nay đều ở xe lửa, tuy nghỉ ngơi, nhưng đều ngủ ngon giấc, cộng thêm sáng sớm mai xuất phát núi, cho nên đều ngủ từ sớm.
Năm giờ sáng hôm , tất cả trong đội khảo cổ liền thức dậy thu dọn đồ đạc, do một từng là thợ săn trong thôn dẫn đường xuất phát lên núi.
Vốn dĩ Lâm giáo sư còn lo lắng Diệp Miên sẽ tụt phía , dù trong ba sinh viên khoa lịch sử tới đây, chỉ cô là nữ, bên khoa khảo cổ tuy cũng nữ, nhưng rốt cuộc của khoa khảo cổ từ sớm sẽ chuyện núi khảo cổ thế , cho nên đều sẽ sự tìm hiểu tương ứng.
Nào ngờ ông đầu , Diệp Miên cứ bám sát ngay phía ông, ngay cả thở cũng thèm dốc.
Ngược trong khoa khảo cổ mấy nữ sinh đang đuổi theo tít đằng xa, Lâm giáo sư chút kinh ngạc : “Không nha, thể lực của Diệp đồng học em cũng thật đấy.”
Diệp Miên nhe răng : “Từ nhỏ em lớn lên ở trong thôn, ngọn núi cũng leo ít, chút chuyện nhỏ nhằm nhò gì.”
“Thảo nào.” Lâm giáo sư hộ khẩu của Diệp Miên hình như là ở thôn Đào Nguyên, J tỉnh.
ngày thường cách ăn mặc trang điểm cũng như khí chất toát từ Diệp Miên, thực sự giống, cho nên dẫn đến việc Lâm giáo sư cảm thấy Diệp Miên là một cô gái yếu đuối.
Người dẫn đội cũng chú ý tới phía mấy nữ sinh tụt , lên tiếng hỏi: “Sao , Tiểu Dư các em còn kiên trì , thì chúng nghỉ ngơi một lát?”
“Không Chu giáo sư, bọn em thể kiên trì thêm chút nữa.”
“ , bọn em dìu , sẽ tụt .”
Mấy nữ sinh xua xua tay, c.ắ.n răng, tiếp tục bám theo ở cuối đội ngũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-244-cau-ngat-xiu-roi.html.]
Sau khi thêm nửa tiếng nữa, Chu giáo sư vẫn thông báo cho nghỉ ngơi một lát.
Mấy nữ sinh vẫn luôn c.ắ.n răng kiên trì thấy lời lập tức thở phào nhẹ nhõm, lập tức bệt luôn xuống đất.
Diệp Miên quanh bốn phía, cũng tìm một bãi đất trống xuống nghỉ ngơi.
Sau khi nghỉ ngơi mười phút, đội ngũ tiếp tục xuất phát, do dẫn đường dẫn dắt tiếp tục tiến về nơi phát hiện mộ cổ.
Chỉ là mấy bước, nữ sinh khoa khảo cổ tên Tiểu Dư khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, trực tiếp ngất xỉu mặt đất.
Hai nữ sinh phía giống cô thấy liền lo lắng hô hoán thu hút sự chú ý của dẫn đội Chu giáo sư, ông lập tức dẫn theo hiểu chút y thuật trong đội tới kiểm tra tình hình.
Sau khi kiểm tra, đó : “Chắc là do thể lực cạn kiệt nên ngất xỉu thôi, nghỉ ngơi t.ử tế một chút là .”
Người dẫn đội nhíu mày, bây giờ gần một nửa quãng đường , nếu đưa về, thì quá mất thời gian, hơn nữa đến lúc đó chắc chắn để chăm sóc, đội ngũ thiếu mất hai , chỉ thể để hai nữ sinh cùng dìu Tiểu Dư thôi.
Chỉ là đợi Chu giáo sư lên tiếng, Diệp Miên : “Thể lực của em , để em cõng cho!”
Chu giáo sư chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng với nữ sinh đột nhiên lên tiếng , chỉ là theo hướng âm thanh, thấy Diệp Miên gầy gò ốm yếu thì chút chần chừ: “Em chắc chắn là chứ?”
“Được ạ thưa giáo sư.” Nói , Diệp Miên cũng giải thích nhiều thêm, trực tiếp bước lên vài bước xách bạn học đang ngất xỉu đặt lên lưng .
Cảnh tượng thực sự quá mức tự nhiên, khiến trong đội khảo cổ đều kinh ngạc thôi.
cái tư thế tiện tay là thể xách lên của Diệp Miên, bọn họ cũng hiểu, nữ sinh khoa lịch sử đang khoác .
Trên lưng Diệp Miên cõng một , bước chân vẫn vững vàng như cũ.
Chu giáo sư còn lo lắng thời gian dài Diệp Miên sẽ xuất hiện tình trạng cạn kiệt thể lực, kết quả phát hiện .
Đã đến gần địa điểm phát hiện mộ cổ , Diệp Miên vẫn thở thèm dốc một cái.
Sau khi Diệp Miên đặt nữ sinh lưng xuống, liền giúp cùng dựng lều.
Thấy Diệp Miên qua giúp đỡ, bạn học phụ trách dựng lều lập tức từ chối: “Diệp đồng học nghỉ ngơi chút , ở đây bọn tớ là đủ !”
“ Diệp đồng học, mau nghỉ ngơi , ở đây bọn tớ là đủ !”
“ đúng đúng, mau .”
Thấy các bạn học kiên trì, Diệp Miên cũng khách sáo nữa, xuống bên cạnh nữ sinh ngất xỉu .
Có lẽ là nhờ thời gian nghỉ ngơi lưng Diệp Miên dọc đường, nữ sinh gọi là Tiểu Dư cũng tỉnh lâu khi Diệp Miên xuống.
“Đây là ?” Tiểu Dư tỉnh vẫn còn chút ngơ ngác, chần chừ quanh bốn phía.
Diệp Miên : “Chúng đến gần huyệt mộ , bây giờ đang dựng lều.”
Tiểu Dư kinh ngạc : “Hả, nhưng nãy còn là còn một nửa quãng đường ?”
“Cậu ngất xỉu , tớ cõng qua đây đấy.” Nói , Diệp Miên lấy một bình nước đưa cho Tiểu Dư, hiệu cho cô uống ngụm nước.
“Cảm ơn.” Tiểu Dư chút ngại ngùng nhận lấy bình nước uống một ngụm: “Cảm ơn cõng tớ lên đây.”
Diệp Miên đáp: “Không gì.”
Cũng chú ý tới Tiểu Dư tỉnh, qua kiểm tra một chút, thấy quả thực chuyện gì nữa, liền đều thở phào nhẹ nhõm.