Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 237: Cô Vậy Mà Gọi Tôi Là Đại Tỷ?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:16:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chỉ thể ngoài một lát.” Nhìn thùng đồ ăn lớn , Khương Tự bất đắc dĩ : “Sao nhiều thế .”

Diệp Miên lắc đầu giải thích: “Không nhiều, các buổi trưa ăn một ít, buổi tối ăn thêm chút là hết, những cái khác đều là mắm thịt các loại, các bình thường thể mang đến nhà ăn ăn với cơm.”

“Một thùng nhỏ ở đây là đồ ăn vặt, lát nữa mang chia cho bạn học quan hệ một chút.”

“Được.” Khương Tự chỉ cảm thấy một trận ấm áp ập tới, nếu địa điểm đúng, đều ôm vợ xoay vòng vòng.

Có vợ như thế chồng còn cầu gì hơn.

Biết đám Khương Tự thời gian nghỉ ngơi nhiều, Diệp Miên định ở lâu, để hai đứa trẻ và em bé thiết một phen xong, liền cùng Nguyễn Linh Trúc về.

Đợi đến khi đám Khương Tự bê một thùng đồ ăn lớn trở về, lập tức mấy bạn cùng phòng vây quanh.

“Anh Tự, chị dâu mang cho món ngon gì thế.”

“Anh Tự, cũng quá phúc , chị dâu xinh như còn hiền huệ thế .”

Không chỉ là lải nhải với Khương Tự, bên phía Diệp Hưng An cũng ít ném tới ánh mắt và lời hâm mộ.

Bên phía Diệp Miên cũng về ngay, hiếm khi ngoài một chuyến, Diệp Miên nghĩ cũng lâu dạo phố .

Tuy đồ dùng sinh hoạt trong gian cô nhiều, nhưng dạo phố là một loại niềm vui.

Cho nên hai lớn dẫn theo ba đứa trẻ thẳng đến Bách hóa Đại lầu, ba đứa bé tay nắm tay đằng , hai Diệp Miên Nguyễn Linh Trúc theo phía .

Để mặc cho ba đứa bé tìm kiếm cửa hàng hứng thú.

Trẻ con hứng thú với cái gì nhất?

Đó tự nhiên là cửa hàng đồ chơi!

Trẻ con đối với cửa hàng đồ chơi vĩnh viễn đều giống như bật radar , Bách hóa Đại lầu thấy một cửa hàng bày đầy đồ chơi.

Ba đứa trẻ mắt đều sáng lấp lánh, thấy cái , thấy cái , cho dù là ngày thường cực ít chơi đồ chơi như cả Diệp Hoài Cẩn cũng ngoại lệ.

Hiếm khi đưa con mua sắm, phụ mất hứng, Diệp Miên và Nguyễn Linh Trúc đều ngăn cản con.

Mấy đứa trẻ cuối cùng đều chọn bốn năm món đồ chơi, Nguyễn Linh Trúc động tác nhanh ch.óng thanh toán .

“Hì hì, thế nào, tốc độ của chị chứ!”, Nguyễn Linh Trúc đắc ý một cái.

Ngày thường ăn uống đều là Tiểu Miên bỏ , cô lòng đưa một khoản sinh hoạt phí, nại hà Diệp Miên cứ nhận.

Trước mắt hiếm khi cơ hội thể thanh toán, Nguyễn Linh Trúc nghĩ kỹ , hôm nay cô tuyệt đối trả tiền đầu tiên!

Hiểu rõ Nguyễn Linh Trúc là tâm lý gì, Diệp Miên chỉ mỉm , giơ ngón tay cái : “Thật tuyệt!”

“Hì hì.” Nguyễn Linh Trúc giảo hoạt.

Đợi nhân viên bán hàng đóng gói đồ xong, Diệp Miên nghĩ còn tiếp tục dạo, xách theo nhiều đồ chơi như tiện lắm, xổm xuống với mấy đứa trẻ: “Những đồ chơi để xe , đợi về nhà chơi ?”

“Vâng ạ.” Đậu Đậu là đầu tiên đáp lời.

Diệp Hoài Cẩn : “Vâng ạ.”

Khương Mặc Duyệt thấy hai đều đồng ý , con ếch nhỏ vẫn luôn nắm trong tay, nỡ buông tay, với Diệp Miên: “Mẹ ơi, con cầm cái .”

Diệp Miên con ếch nhỏ , cũng vướng víu gì, liền lập tức đồng ý.

“Chị dâu chị ở đây trông bọn trẻ, em mang đồ xe .” Nhận lấy đồ chơi trong tay Nguyễn Linh Trúc, Diệp Miên một câu, liền xoay ngoài.

Nhanh ch.óng để đồ chơi cốp xe, Diệp Miên liền về phía Bách hóa Đại lầu, chỉ là tới cửa, gọi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-237-co-vay-ma-goi-toi-la-dai-ty.html.]

Giọng tới ch.ói tai, còn chút ý vị hận thù: “Diệp Miên, ở đây!”

Minh Mạn Lệ Diệp Miên khí chất càng ngày càng , cũng càng ngày càng xinh , trong mắt đều là ghen ghét, ghen ghét đến sắp phun lửa .

Tại , rõ ràng cô mới là đại tiểu thư xuất chính kinh, Diệp Miên chẳng qua chỉ là con nha đầu nhà quê vận khí nhận về nhà họ Diệp mà thôi.

bản hiện giờ vì sinh con mà dáng biến dạng, thậm chí mỗi buổi tối con quấy dữ, ồn ào đến mức cô căn bản cách nào nghỉ ngơi t.ử tế, bất quá chỉ ngắn ngủi hơn hai năm, già nhiều như !

Diệp Miên xoay về phía gọi , ban đầu còn nhận tới.

ngữ khí ch.ói tai khiến chán ghét của đối phương, cho cô một loại cảm giác quen thuộc.

Hiển nhiên, tới cô chắc chắn là quen , hồi lâu Diệp Miên vẫn chút chắc chắn: “Chị là?”

“Cô, cô nhớ ?” Minh Mạn Lệ đầy mắt dám tin.

Cái dáng vẻ , Diệp Miên suýt chút nữa đều tưởng là kẻ bạc tình bạc nghĩa bỏ vợ bỏ con gì đó .

Khá là cạn lời : “Vị đại tỷ , nên quen chị ?”

“Đại tỷ? Cô mà gọi là đại tỷ?” Minh Mạn Lệ chỉ tay Diệp Miên đều đang run rẩy, hiển nhiên là cái xưng hô của Diệp Miên chọc tức điên .

Nghe giọng ch.ói tai , Diệp Miên mất kiên nhẫn nhíu mày, trực tiếp xoay Bách hóa Đại lầu.

“Cô, cô cho !” Thấy tiếng gọi của hề khiến Diệp Miên dừng bước, Minh Mạn Lệ nhấc chân định đuổi theo.

“Em phát điên cái gì thế?” Chỉ là một đàn ông mặc quân phục kéo : “Không bảo em trông Đinh Đinh, đợi một chút ?”

“Anh buông tay.” Trong lòng trong mắt Minh Mạn Lệ đều là đuổi theo Diệp Miên tranh luận một phen cho lẽ, thấy tới kéo , trực tiếp khách khí tát một cái.

“Bốp!” Tiếng tát tai thanh thúy vang lên, cũng khiến trái tim lửa giận nuốt chửng của Minh Mạn Lệ bình tĩnh một chút.

“Em náo loạn đủ ?” Sắc mặt đàn ông xanh mét, ngữ khí cũng càng thêm lạnh lùng: “Nếu dạo nữa thì về.”

“Không, đừng.” Minh Mạn Lệ hoảng , vội vàng : “Xin Chính Vũ, em cố ý, em chính là gặp phụ nữ bắt nạt em, cho nên nhất thời giận dỗi, đừng giận nữa .”

Thủy Chính Vũ thấy Minh Mạn Lệ hiếm khi mềm mỏng chuyện với , đối phương vì m.a.n.g t.h.a.i con của bọn họ mà mặt cũng nếp nhăn, khỏi mềm lòng, bỏ qua chuyện .

Diệp Miên coi chuyện vui gặp ở cửa gì, thấy mấy Nguyễn Linh Trúc, lập tức : “Đi thôi, chúng xem quần áo cho mấy đứa trẻ, gần đây bận rộn đều quần áo cho chúng.”

“Hì hì, nha!” Nguyễn Linh Trúc kịp chờ đợi xoa xoa tay.

Rất nhanh, mua một đống đồ.

Đám Diệp Miên là, đang một tìm kiếm bóng dáng bọn họ.

Chỉ là vận khí cô chính là như , mỗi Diệp Miên bọn họ , cô mới tìm tới.

Thủy Chính Vũ thấy cô khi trung tâm thương mại thì hứng thú mỗi cửa hàng đều xem một chút, dường như thật sự đang cùng dạo t.ử tế, thần sắc mặt cũng càng thêm nhu hòa, dắt tay con trai cùng Minh Mạn Lệ dạo từng nhà một.

Minh Mạn Lệ tức đến phát điên, cô rõ ràng đều thấy phụ nữ Bách hóa Đại lầu , nhưng tại cứ tìm thấy.

Chẳng lẽ phụ nữ ở tầng ?

Nghĩ một chút, Minh Mạn Lệ dứt khoát lên tầng .

Mà Diệp Miên tìm kiếm giờ phút khỏi Bách hóa Đại lầu, thời gian đồng hồ, mới hơn ba giờ.

Nghĩ đến mấy đứa trẻ cần ngủ trưa, liền trực tiếp lái xe trở về.

 

 

Loading...