Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 232: Vừa Tức Giận Vừa Vui Mừng
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:15:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ xa Diệp Miên thấy hai một đám vây quanh, ngược hai bụng xông lên giúp đỡ, nhưng đám hiển nhiên cũng võ nghệ, hai bụng đều đ.á.n.h ngã xuống đất.
Lại giúp đỡ, Diệp Hưng Lan sợ sẽ thêm thương, đều chỉ bảo bọn họ báo cảnh sát, đừng xông lên, tránh thương.
Gã đàn ông thấp bé thấy Diệp Hưng Lan bảo báo cảnh sát, động tác tay cũng càng thêm tàn nhẫn.
Cho dù là Diệp Hưng Lan tăng cường thể chất thực lực cũng coi như tệ, sự vây công của chín , vẫn thương ít.
Khi Diệp Miên chạy tới, liền thấy hai sắp tránh kịp, sắp dùng gậy sắt gai đập trúng đầu.
Diệp Miên khóe mắt nứt , một phen ném Trần Minh Vũ xuống, trong tay xuất hiện một viên đá, nhanh ch.óng ném .
Viên đá ném mang theo tiếng xé gió, tốc độ cực nhanh bay về hướng hai.
Ngay khi gậy sắt sắp đập đầu hai, viên đá chuẩn xác đ.á.n.h tay gã đàn ông thấp bé cầm gậy sắt.
“A a a a!” Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng chân trời.
“Keng ~” một tiếng, gậy sắt cũng đồng thời rơi xuống đất.
Diệp Miên lúc cũng sớm an trí xong Diêu Nhĩ Cầm ngất , gia nhập đám chiến đấu.
Chưa đến một phút, bao gồm cả gã đàn ông thấp bé thương ở tay, bộ đều đ.á.n.h ngã xuống đất.
[Đinh, nhiệm vụ thành, thưởng ba trăm kim tệ, hai mươi viên Bạo Năng Đan.]
Nghe phần thưởng của hệ thống, Diệp Miên hề vui vẻ chút nào.
Mà là trầm mặt về phía hai mặt mũi bầm dập, giọng cũng khỏi mang theo vài phần tức giận: “Không dây chuyền thể tháo xuống !”
Diệp Hưng Lan nhếch miệng : “Anh năng lực tự bảo vệ, Cầm Cầm cần hơn.”
“Vừa nếu em kịp thời, bây giờ đầu nở hoa !” Diệp Miên thật sự là tức điên lên .
Thảo nào sợi dây chuyền cô đưa căn bản tác dụng bảo vệ, đều hai tặng cho khác thì tác dụng gì?
Diệp Miên cũng thể thêm gì nữa, suy nghĩ hai bảo vệ yêu cô thể hiểu .
hiểu thì hiểu, cô vẫn kìm tức giận.
Nếu cô dự đoán hai sẽ gặp nguy hiểm, hậu quả chính là hai thương nặng, thậm chí đều đợi chạy tới, kết quả đó, Diệp Miên quả thực đều dám tiếp tục nghĩ xuống.
“Anh sai em gái.” Tuy một cái vết thương mặt liền đau, nhưng Diệp Hưng Lan vẫn nịnh nọt : “Em gái, Cầm Cầm thế nào .”
Nhìn thấy hai thương thành thế còn nhớ thương vợ, Diệp Miên thở dài một tiếng: “Ở đằng kìa!”
“Cầm Cầm thương ?” Nhìn thấy bạn gái bên gốc cây, trong lòng Diệp Hưng Lan thót một cái.
“Kiệt sức ngất .” Nói xong câu liền thèm để ý đến Diệp Hưng Lan nữa, chọn một gã đàn ông mặc áo khoác, giật áo khoác của xuống tay xé thành từng dải.
Chín đang lăn lộn đau đớn mặt đất thấy cảnh , liền cảm giác Diệp Miên giống như đang tay xé thịt bọn họ , thể đều nhịn run rẩy.
Diệp Miên nhanh ch.óng trói chín cùng với Trần Minh Vũ tổng cộng mười một chỗ.
Quần chúng vây xem lúc cũng đều vây , tuy chút tò mò rốt cuộc là tình huống gì, nhưng hình ảnh Diệp Miên nhanh ch.óng tàn nhẫn đ.á.n.h bại chín thật sự quá mức kinh dị.
Hơn nữa sắc mặt Diệp Miên hiện tại thật sự khó coi, dẫn đến quần chúng vây xem lúc đều dám tiến lên hỏi thăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-232-vua-tuc-gian-vua-vui-mung.html.]
Rất nhanh quần chúng nhiệt tình dẫn của đồn công an tới, trong năm công an tới còn hai quen, là nửa tháng đến nhà mang áo đen .
Diệp Miên thấy quen, sắc mặt cũng hơn một chút.
Hai cũng nhận Diệp Miên, lập tức nhanh nhẹn mang , Diệp Miên cũng đại khái bàn giao quá trình sự việc, lát nữa sẽ đến đồn công an lấy lời khai , liền đưa hai và Diêu Nhĩ Cầm đang kiệt sức ngất xỉu đến bệnh viện .
Tuy trong tay cô t.h.u.ố.c, nhưng chuyện dù cũng báo công an , đến bệnh viện kiểm tra một chút, thể định thêm tội cho mấy hơn.
Lúc ngang qua một bốt điện thoại, Diệp Miên gọi điện thoại, điện thoại vẫn là lấy từ chỗ hai.
Chuyện , quy căn kết đáy vẫn là vì Diêu Nhĩ Cầm, tự nhiên là cần thiết với nhà họ Diêu một tiếng.
Hơn nữa hai vì bảo vệ Diêu Nhĩ Cầm mà thương nặng như , thế nào cũng để nhạc phụ nhạc mẫu tương lai thấy chứ.
Về phần ba bên , Diệp Miên ngược định cho họ ngay bây giờ.
Đợi bệnh viện bên xem qua trở về đưa t.h.u.ố.c cho hai uống, thương thế thể khỏi hẳn, cần thiết để ba lo lắng.
Nhà họ Diêu mà xảy chuyện lớn như , cũng vội vàng hành động.
Cha Diêu đồn công an bên xử lý mấy tên rác rưởi đó, Diêu thì dẫn con gái lớn, định đến bệnh viện thăm con rể tương lai vì cứu con gái mà thương.
Mẹ Diêu và Diêu Nhĩ Lan chạy tới bệnh viện thấy Diệp Hưng Lan thương nặng như , con gái (em gái) bọn họ tổn hao gì, trong lòng thầm hô con gái (em gái) ngày thường tuy mọt sách ngốc nghếch một chút, nhưng ánh mắt chọn thật sự tệ.
Biết hai viện một thời gian, Diệp Miên suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lấy t.h.u.ố.c cho hai uống.
Cũng để nhà họ Diêu đau lòng hai nhiều hơn, thuần túy là Diệp Miên tức giận , định để hai đau đớn một trận cho nhớ đời, xem còn dám chủ quan coi lời dặn dò của cô gì nữa .
Người nhà họ Diêu nhận việc chăm sóc Diệp Hưng Lan, Diệp Miên ngược đồng ý, Diệp Hưng Lan dù cũng là nam giới, nhà họ Diêu đều là nữ giới, cha Diêu tuy là nam giới, nhưng ông giờ phút đang ở đồn công an xử lý chuyện mấy tên rác rưởi , cho nên chăm sóc Diệp Hưng Lan vẫn để ba đến một chuyến.
Diệp Miên cuối cùng vẫn gọi điện thoại về nhà, con trai thương viện, vợ chồng Diệp Chính Quốc đều giật nảy .
trong điện thoại cảm xúc con gái bình , hai vợ chồng liền vấn đề lớn, cho nên ngược lo lắng như nữa.
Thu dọn một ít đồ đạc, giao con cho Nguyễn Linh Trúc cùng trông nom, hai vợ chồng liền cùng đến bệnh viện.
Diệp Miên xuống lầu đón hai , gặp mặt Tề Xuân Hương liền hỏi thăm tình hình cụ thể.
Diệp Miên cũng giấu giếm, kể đại khái bộ quá trình.
Nghe thấy con trai thứ hai suýt chút nữa dùng gậy sắt gai đập đầu, tim hai vợ chồng đều đập mạnh một cái.
Giận con trai đưa dây chuyền bảo mệnh cho khác, nhưng vui mừng vì con trai trách nhiệm.
Diệp Miên cũng quyết định của : “Ba , con định tạm thời đưa t.h.u.ố.c cho hai, để nhận chút giáo huấn, đợi xuất viện mới cho uống t.h.u.ố.c.”
Tề Xuân Hương tán thành : “Nên như , cho thằng nhóc chừa cái tội lời con.”
Diệp Chính Quốc cũng tán thành: “Để nó đau một chút cũng , đỡ cho ngày thường sống quá thoải mái, đều chú ý nâng cao thực lực, chỉ cần một nửa thực lực của con, dù một nửa thực lực của cả con, thằng nhóc cũng sẽ thương.”
Năm đó ông cũng lòng cho con trai thứ hai rèn luyện thể theo thằng cả luyện võ, nhưng thằng hai cứ chịu, cho yếu nhớt như gà rù.
Diệp Miên tán thành gật đầu: “ đấy, đó con bảo luyện võ còn chịu !”
Rất nhanh ba Diệp Miên đến phòng bệnh, thông gia tương lai đầu gặp mặt là ở phòng bệnh, nhà họ Diệp thì còn đỡ, nhà họ Diêu là chút tự trách áy náy.