Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 229: Tôi Sau Này Sẽ Không Thế Nữa
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:15:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy , Diệp Miên cũng hỏi nhiều: “Vậy chị xem đồ ăn cho ba đứa bé nhé.”
“Được.” Ngụy Y đáp lời.
Thấy Ngụy Y vô cùng thành thạo cầm rau lên rửa và thái, kỹ năng dùng d.a.o cũng , Diệp Miên liền đó vướng tay cô nữa, chờ lát nữa nghiệm thu kết quả.
Tốc độ của Ngụy Y nhanh, chỉ bốn món mặn một món canh, mà ngay cả đồ ăn cho các bé cũng ba phần.
Mỗi phần đều kết hợp mặn chay đầy đủ, trứng hấp, súp lơ xanh xào tôm nõn, mì ngô.
Ba đứa bé khay ăn chuyên dụng, Ngụy Y cũng dựa theo các ngăn của khay mà bày biện thức ăn ngay ngắn.
Không chỉ Diệp Miên hài lòng, mà mấy Tề Xuân Hương cũng ưng ý.
Món ăn Ngụy Y càng chê , nhóm Diệp Miên vốn là J Tỉnh, thích ăn cay, khi Ngụy Y cũng đặc biệt hỏi qua khẩu vị của .
Sau khi xác nhận họ thích ăn cay nhưng thích ăn quá tê, cô đặc biệt cho nhiều ớt ít hạt tiêu, các món thịt bò luộc, bắp cải xào tay, thịt kho tàu, đậu phụ Tứ Xuyên khiến nhóm Diệp Miên ăn khen dứt miệng. Món canh vì thời gian gấp gáp nên chỉ một món canh thịt nạc đơn giản, nhưng cũng cực kỳ tươi ngon.
Tín đồ ăn uống Nguyễn Linh Trúc ăn đến mức khen ngợi hết lời, liên tục giơ ngón tay cái với Ngụy Y.
Diệp Miên thấy Ngụy Y vẫn ngây đó động đậy, vội vàng : “Mau xuống cùng ăn .”
“Không cần cần, để cho một ít thức ăn , bếp ăn là .” Ngụy Y xong liền định về phía nhà bếp.
Diệp Miên vội vàng theo , thấy phần thức ăn Ngụy Y để cho , vẻ mặt lập tức vài phần hài lòng.
Ngụy Y thấy phản ứng của Diệp Miên, trong lòng thót một cái, cơm canh trong bát, khỏi nghĩ, lấy nhiều quá ?
Vị chủ nhà mới liệu bất mãn với , là sẽ sa thải ?
Thấy Diệp Miên cầm bát lên, mặt đều là vẻ tán đồng.
Trong lòng Ngụy Y hoảng hốt, càng thêm tin chắc suy đoán của .
“Sao chị để chút thức ăn thế , mà đủ ăn.” Nói , Diệp Miên nắm lấy tay Ngụy Y, kéo cô về phía phòng ăn: “Mau cùng xuống ăn.”
Ngụy Y cả đều ngẩn , vạn ngờ tới Diệp Miên chê ăn nhiều, mà là kéo cùng lên bàn ăn cơm.
Hơn nữa, sức lực của cô Diệp lớn thế ?
Cô tuy xuất ngũ, nhưng vẫn luôn rèn luyện, mà cô Diệp kéo như thế thể động đậy, đây là sức lực lớn đến mức nào chứ?
“Tiểu Y, cháu lấy ít thức ăn thế, mà đủ ăn!” Tề Xuân Hương thấy thức ăn trong bát cũng vẻ mặt tán đồng: “Mau xuống cùng ăn, nhà chúng cái khác , chứ cơm canh thì vẫn đủ ăn, ngàn vạn đừng khách sáo với chúng .”
Diệp Chính Quốc gật đầu đáp: “ Tiểu Y, cháu đến nhà chúng chắc chắn là lâu dài, nếu để đói gầy ăn ngon, thì việc .”
“Cảm ơn.” Ngụy Y cảm động đến rối tinh rối mù, thật sự nên cái gì cho .
Sức ăn của cô đúng là lớn, thật bát cơm vẫn là do cô kiềm chế mà xới, dựa theo sức ăn của cô , thật còn thể ăn thêm một bát lớn nữa.
Trước đây ở nhà chủ cũ, cũng vì ăn quá nhiều nên ghét bỏ, mới mất việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-229-toi-sau-nay-se-khong-the-nua.html.]
Thấy Ngụy Y vẫn cẩn thận, dám gắp thức ăn, Diệp Miên dứt khoát cầm đôi đũa chung gắp cho cô một đũa lớn thịt bò luộc.
Dọa cho Ngụy Y luống cuống tay chân từ chối, Tề Xuân Hương cũng ở bên cạnh gắp cho Ngụy Y một đũa thịt kho tàu: “Bọn trẻ đều thích ăn món cháu , cháu ăn no mới sức lực cho chúng nhiều món ngon hơn nữa.”
Ngụy Y cảm kích ngăn động tác còn tiếp tục gắp thức ăn của Tề Xuân Hương : “Đủ đủ , cảm ơn dì.”
Tề Xuân Hương thấy Ngụy Y thật sự ngại ngùng, hiểu rõ đổi suy nghĩ của cô gái ngay lập tức cũng quá khả thi, liền thu tay khuyên nhủ: “Sau cần khách sáo như , chỉ cần cháu chăm chỉ giúp đỡ nấu cơm việc, nhà chúng đều là tùy ý, nhiều quy tắc thế .”
“Vâng.” Ngụy Y gật đầu, thức ăn chất như núi trong bát, cảm động đến mức hốc mắt cũng đỏ lên vài phần.
Diệp Miên thấy Ngụy Y ăn cơm cũng gần xong, thức ăn vẫn còn nhiều như , mở miệng : “Chị Ngụy, em gọi chị như ?”
Ngụy Y Diệp Miên chuyện với , vội vàng đặt đũa xuống đáp: “Không, cần, cứ giống như dì gọi là Tiểu Y là .”
“Vậy .” Diệp Miên cũng câu nệ một cách xưng hô, tiếp tục : “Nhà chúng em mà, thật bao nhiêu quy tắc , khi chị đến chồng em chắc cũng với chị , mục đích chính của chị là bảo vệ nhà của em, cho nên chị ngàn vạn thể để đói, ăn no mới sức lực bảo vệ khác, chị đúng .”
Câu cuối cùng của Diệp Miên tuy như đang hỏi Ngụy Y, nhưng thật ngữ khí cũng là đang hỏi.
Ngụy Y đến ngẩn , theo bản năng dậy vội vàng giải thích: “, sức lực, thể bảo vệ nhà của cô Diệp.”
Thấy phản ứng của Ngụy Y lớn như , Diệp Miên tiếp tục : “Em tuy cụ thể đây chị trải qua những gì, nhưng em hy vọng chị thể hiểu, em cũng để ý chị ăn nhiều một miếng ăn ít một miếng .”
Ngụy Y gật đầu: “, hiểu .”
“Hiểu là , chị chắc cũng đại khái hiểu rõ tình hình nhà em, chồng em là đoàn trưởng, tuy hiện tại đang học ở trường quân đội, nhưng tiền lương vẫn phát như thường, bản em tuy hiện tại là một sinh viên, nhưng cũng công việc ở xưởng may, mỗi tháng cũng tiền lương. Điều kiện nhà chúng em là cực kỳ , nhưng cũng kém, cho nên chị yên tâm, chút cơm canh chị ăn đó em gánh vác nổi.”
Nói , thấy thần sắc Ngụy Y chút buông lỏng, khí thế Diệp Miên đột nhiên đổi, sắc bén hơn ít: “Vậy chúng quyết định thế nhé, nếu còn để em thấy chị ngại ngùng dám gắp thức ăn ăn cơm, em sẽ chịu đấy.”
Nhìn thấy khí thế sắc bén của Diệp Miên, chút cảm giác giống như đây theo đoàn trưởng, Ngụy Y theo bản năng ngữ khí cũng trở nên trịnh trọng: “Vâng, sẽ thế nữa.”
“Vậy .” Thấy Ngụy Y đồng ý, Diệp Miên khôi phục dáng vẻ bình thường: “Còn về việc ăn cơm cùng chúng em, em nghĩ , nếu chị thật sự cảm thấy ngại, cũng thể xới riêng một ít thức ăn ngoài ăn.”
Trong mắt Ngụy Y hiện lên vẻ vui mừng: “Được, cảm ơn đồng chí Diệp.”
Tuy bầu khí nhà họ Diệp thật sự , đối với cũng khoan dung, nhưng cô quả thực tự nhiên lắm.
Trước mắt Diệp Miên lên tiếng, cô cũng khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Miên xua tay: “Sau gọi em là Tiểu Miên là .”
“Được.” Đại khái hiểu rõ tính cách một hai của Diệp Miên, Ngụy Y liền từ chối, sảng khoái đồng ý.
Diệp Miên hài lòng gật đầu : “Vậy , em thấy chị chắc là ăn no , mau xới thêm cơm ăn .”
Tuy vẫn còn ngại ngùng, nhưng Ngụy Y từ chối nữa, ngoan ngoãn bưng bát xới cơm.
Nhìn thấy cảnh , đám Tề Xuân Hương, Nguyễn Linh Trúc nhao nhao giơ ngón tay cái về phía Diệp Miên.
Ngược cho Diệp Miên chút ngượng ngùng.