Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 227: Cháu Cứ Nhận Hết Đi

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:15:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Phù Thu Dao tuy cả mang khí chất dịu dàng thanh nhã, nhưng phong cách hành xử thuộc kiểu dứt khoát lưu loát, ấn tượng vốn của Diệp Miên đối với cô càng tăng lên ít.

“Bộ quần áo chị tặng em mặc thế nào?” Diệp Miên , lướt qua vóc dáng của Phù Thu Dao.

Chỗ đúng là mấy bộ quần áo hợp với cô , đều là xưởng gửi đến, nhưng hợp để bản mặc.

“Rất ạ, chị dâu chị thật sự quá xuất sắc, thể thiết kế những bộ quần áo như , chị ở chỗ bọn em quần áo chị thiết kế cũng hot, thường xuyên lên kệ bách hóa bán sạch, khó giành .” Phụ nữ một khi nhắc đến quần áo các thứ, cho dù là bình tĩnh dịu dàng đến cũng sẽ kích động vài phần, Phù Thu Dao cũng ngoại lệ.

“Vậy em cho chị sớm chứ, chỗ chị thể lấy hàng tận tay đấy.” Nói , Diệp Miên liền lục tìm mấy bộ quần áo từng mặc qua.

Phòng ngủ chính khá rộng, cho nên Diệp Miên trực tiếp đặt một chiếc tủ quần áo lớn ở đây, một góc chuyên dùng để cất những bộ quần áo cô từng mặc, cho nên tìm kiếm cũng nhanh, bao lâu tìm mấy bộ quần áo hợp với mùa hợp cho Phù Thu Dao mặc.

Diệp Miên cầm một bộ trong đó ướm thử lên Phù Thu Dao: “Mấy bộ cũng đều do chị thiết kế, đều là hàng mẫu xưởng gửi đến, chị mặc qua, mấy ngày nay em chơi, mặc mấy bộ ngoài chắc chắn .”

Bây giờ thời tiết đang dần nóng lên, mấy bộ đều là kiểu áo dài tay mỏng, váy dài, cũng kiểu áo sơ mi phối quần, đều hợp với Phù Thu Dao khí chất ôn nhu.

Phù Thu Dao cũng thích mấy bộ quần áo Diệp Miên chọn, nhưng chút ngại ngùng: “Nhiều quá chị dâu ạ, em cũng mang theo ít quần áo về, đồ mặc .”

“Thế giống .” Diệp Miên gấp gọn một đống quần áo, tìm một chiếc túi đựng hết trong , “Mấy bộ của chị đều là kiểu mới nhất, bây giờ chắc mới lên kệ ở bách hóa thôi, em mặc ngoài chụp ảnh là hợp nhất.”

Hơn nữa, Diệp Miên cảm thấy Phù Thu Dao thật sự hợp mặc những bộ quần áo , chỉ là bây giờ trong nước vẫn mẫu các loại, hơn nữa cô cũng mở xưởng, nếu thật sự để Phù Thu Dao mẫu cho xưởng , chắc chắn sẽ bán đắt như tôm tươi.

Phù Thu Dao thật sự thích những bộ quần áo , nhưng một hai bộ thì cô mặt dày nhận, nhiều quần áo thế cô thật sự ngại, suy nghĩ một phen : “Vậy, em trả tiền cho chị theo giá thị trường nhé.”

Vừa lời , Diệp Miên lập tức giả vờ tức giận : “Coi thường ai đấy hả.”

Phù Thu Dao vội vàng : “Em, em ý đó, em chỉ cảm thấy nhiều quá, cứ thế nhận lấy thì ngại lắm.”

Thấy Phù Thu Dao vội vàng giải thích như , Diệp Miên : “Không , chị thiết kế quần áo cho xưởng, mỗi đều sẽ gửi cho chị vài bộ quần áo theo bản vẽ, vốn dĩ cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.”

Thấy Phù Thu Dao chút động lòng, Diệp Miên cầm lên một chiếc váy thuộc kiểu khí chất dịu dàng tiếp tục : “Hơn nữa mấy bộ quả thực phong cách bình thường của chị, tặng để ở chỗ chị cũng chỉ bám bụi thôi.”

Trơ mắt thần sắc Phù Thu Dao ngày càng buông lỏng, Diệp Miên tiếp tục cố gắng, cầm chiếc váy đẩy Phù Thu Dao thử đồ: “Em gian trong thử chiếc váy , tuyệt đối .”

Phù Thu Dao vốn kiên trì thêm chút nữa, nhưng ngặt nỗi cô kiên trì nổi a!

Chỉ cảm thấy một cỗ cự lực khống chế , cả giống như con b.úp bê mặc sắp đặt, cứ thế đưa gian trong của căn phòng.

Gian trong là Diệp Miên cố ý ngăn để quần áo, một là cô quả thực tiện quần áo mặt Khương Tự, hai là lúc bọn trẻ ngủ trong phòng.

Bây giờ bọn trẻ ngày càng lớn, tuy bình thường trẻ con tuổi nhớ gì, nhưng Diệp Miên vẫn cảm thấy cần tránh một chút.

Cũng may phòng ngủ chính đủ rộng, cho dù ngăn một góc cũng ảnh hưởng.

Không bao lâu, Phù Thu Dao xong váy, chút ngại ngùng từ gian trong bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-227-chau-cu-nhan-het-di.html.]

Mắt Diệp Miên lập tức sáng lên: “Em xem, chị bảo chiếc váy hợp với em mà.”

Nói , liền kéo Phù Thu Dao đến chỗ gương xem thử.

So với lời khen ngợi của khác, Diệp Miên cảm thấy chỉ tự mắt thấy, mới là chân thực nhất.

Phù Thu Dao trong gương , ngoài kinh ngạc, càng kinh ngạc hơn mắt thẩm mỹ của Diệp Miên.

Chiếc váy chọn cho vô cùng phù hợp với , giống hệt như chiếc áo khoác tặng cho đó.

Mình mang về mặc cho xem, cũng khen chị dâu họ mắt tinh tường, áo khoác tặng vô cùng hợp với cô.

Lúc đó Phù Thu Dao thực cảm thấy là trùng hợp, dù chiếc áo khoác đó là Diệp Miên gặp mặt tặng cho , đó cô và Diệp Miên từng gặp , thể dựa theo khí chất vóc dáng của cô mà tặng , hợp chắc chỉ là ngoài ý thôi.

bây giờ Phù Thu Dao nghĩ nữa, cô cảm thấy lúc đó chắc chắn Diệp Miên cố ý đổi để tặng cô.

Giống như , cũng là cố ý lục một đống quần áo hợp với cô từ trong tủ.

Không thể Phù Thu Dao đoán đúng sự thật, lúc đó Diệp Miên chẳng chọn một bộ hợp với cô từ một đống quần áo trong gian .

Bên ngoài truyền đến tiếng gọi của Tề Xuân Hương: “Tiểu Miên, Thu Dao, ăn cơm thôi.”

Diệp Miên nhanh ch.óng đáp : “Vâng ạ, ngay đây.”

Phù Thu Dao theo bản năng định gian trong quần áo, Diệp Miên kéo : “Làm gì đấy, mặc ngoài cho xem.”

Phù Thu Dao mặc quần áo trong gương, xót xa : “Hay là , em sợ lát nữa ăn cơm nhỡ bẩn mất.”

“Không , còn bao nhiêu bộ nữa cơ mà.” Cuối cùng, Phù Thu Dao vẫn mặc váy ngoài.

Vừa bước , đầu tiên chú ý tới sự khác biệt của cô chính là Khương Cảnh Minh.

Mắt thẳng tắp, hớn hở bước tới, khen ngợi: “Thu Dao, em quá.”

Xấu hổ đến mức Phù Thu Dao hận thể tìm cái lỗ nẻo chui xuống, tức giận đ.ấ.m thùm thụp n.g.ự.c Khương Cảnh Minh: “Anh linh tinh gì đấy!”

“Anh linh tinh.” Khương Cảnh Minh vợ xinh đến mức khiến tim đập thình thịch, nghiêm túc , “Từ tận đáy lòng thấy mà.”

Mấy vị trưởng bối cảnh đều che miệng trộm, thấy Phù Thu Dao ngại ngùng đến mức mặt đỏ bừng, bà nội Khương lên tiếng giải vây : “Bộ quần áo là Tiểu Miên tặng cháu , thật đấy, hợp với cháu.”

“Vâng ạ, chị dâu còn tặng cháu nhiều lắm, bảo cháu mấy ngày nay mặc quần áo mới ngoài chụp ảnh.” Phù Thu Dao , ném ánh mắt chút ngại ngùng về phía chồng .

Nhìn cảm xúc của Phù Thu Dao, Tề Xuân Hương lên tiếng : “Thế thì quá, bình thường con bé cứ thiết kế nhiều quần áo quá cũng phiền não, nhiều đến mức cần ngoài mua quần áo, cháu đừng khách sáo với nó, nó cho cháu bao nhiêu, cháu cứ nhận hết .”

 

 

Loading...