Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 223: Bác Đừng Bận Rộn Nữa

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:15:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Hưng Lan lái xe dừng ở nhà họ Diệp , Diệp Miên xuống xe : “Anh gặp xong ba vợ tương lai thì đến nhà họ Khương tìm em nhé.”

“Được.” Diệp Hưng Lan đáp một tiếng, thấy Diệp Miên nhà họ Diệp, lúc mới khởi động xe chạy về hướng nhà họ Diêu mà Diêu Nhĩ Cầm .

Diêu Nhĩ Cầm đợi sẵn ở cửa từ sớm chỉ chờ Diệp Hưng Lan đến nhà, thấy tiếng gõ cửa, lập tức chạy nhanh mở cửa, thấy ngoài cửa quả nhiên là Diệp Hưng Lan, mặt bất giác nở nụ : “Mau nhà .”

Ba Diêu đang uống sô pha trong nhà thấy con gái kéo , ngay từ cái đầu tiên, thấy khá hài lòng.

Vốn dĩ định lên tiếng, nhưng ba Diêu bắt gặp ánh mắt đe dọa của cô con gái út, đành đặt tách trong tay xuống: “Khụ khụ, cháu là Tiểu Lan , nhà .”

“Vâng, cháu chào bác trai bác gái, cháu tên là Diệp Hưng Lan…”

Khác với bên Diệp Hưng Lan, Diệp Miên dẫn theo con về nhà họ Diệp nhận sự chào đón nồng nhiệt.

Nghiêm Trân trêu đùa Khương Mặc Duyệt một lúc, trách móc: “Cái con bé , khai giảng lâu như mới đến thăm chúng .”

“Trước đó việc học bận rộn, trong nhà khách đến, nên cháu qua .” Nói , đợi Nghiêm Trân tiếp tục gì, Diệp Miên tiếp, “Sau cháu đảm bảo, nhất định sẽ thường xuyên về nhà.”

“Hừ, thế còn tạm .” Nghiêm Trân về phía nhà bếp, , “Trưa nay ăn cơm ở nhà nhé, thím bảo Vân Thẩm thêm vài món.”

“Vâng , ăn ở nhà ạ.” Diệp Miên gật đầu, quanh quất, bước bếp hỏi, “Ông nội ạ, đang nghỉ ngơi thím?”

“Chưa , sáng sớm ngoài dạo , chắc cũng sắp về đấy.” Nghiêm Trân trả lời, lấy nhiều thức ăn từ trong tủ lạnh .

Vân Thẩm thấy Diệp Miên , lập tức nhiệt tình hỏi: “Tiểu Miên, ăn gì, Vân Thẩm cho cháu.”

Diệp Miên thấy đậu phụ, lập tức đáp: “Cháu ăn đậu phụ Tứ Xuyên Vân Thẩm , cực kỳ đưa cơm luôn!”

“Được.” Vân Thẩm đáp một tiếng, nhanh nhẹn cầm đậu phụ lên rửa sạch thái miếng.

Diệp Miên tinh mắt thấy Nghiêm Trân lấy một miếng thịt nạm bò, lập tức xắn tay áo bước tới : “Ây da, nạm bò , món nạm bò để cháu cho!”

Nghiêm Trân che miệng : “Thế thì quá, món nạm bò hầm khoai tây cháu thím thèm lâu lắm .”

Diệp Miên : “Thím nhỏ thím sớm chứ, nếu sớm thím thèm món cháu nấu, cháu nhất định lập tức lái xe qua nấu cho thím ăn.”

Nghiêm Trân giúp gọt vỏ khoai tây, : “Đây là cháu đấy nhé, thím gọi điện thoại bảo cháu đến nhà nấu cơm, cháu đến ngay đấy.”

Diệp Miên gật đầu : “Yên tâm, lát nữa cháu sẽ lắp một cái điện thoại ở nhà, như thím nhỏ gọi điện tìm cháu cũng tiện.”

Nghiêm Trân tán thành gật đầu, ba chồng mấy ngày lắp điện thoại cho nhà cháu gái , đỡ cho mỗi tìm cháu gái, chỉ thể gọi đến bốt điện thoại công cộng gần đó để truyền lời, thật sự là tiện lắm.

“Ây da, cháu ngoan của ông, các cháu đến , mau đây ông cố ôm một cái nào.” Ngoài cửa truyền đến giọng vui vẻ của ông cụ Diệp.

Diệp Miên lập tức thò đầu từ nhà bếp gọi: “Ông nội.”

“Ây dô, Miên nha đầu, cháu cũng nỡ đến thăm ông nội đấy!” Khi lời , đáy mắt ông cụ Diệp tràn đầy sự oán trách.

Diệp Miên mím môi : “Ông , cháu chẳng mới khai giảng , ông thầy giáo bọn cháu quá đáng thế nào , bây giờ ngày nào cháu cũng học đến chập tối mới về nhà, lúc buổi tối thầy còn bắt học thêm hai tiết nữa.”

Nghe mà ông cụ xót xa thôi, hùa theo Diệp Miên cùng lên án thầy giáo quá đáng: “Ông thầy cũng quá đáng thật, Tiểu Miên , nếu mệt thì xin nghỉ ngơi, đừng tự tạo áp lực cho quá, với cái đầu óc thông minh của cháu, học ít vài tiết cũng chẳng .”

Diệp Bác Dịch thấy tiếng ồn ào náo nhiệt nhà liền xuống, thấy lời của ông nội, khóe miệng bất giác giật giật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-223-bac-dung-ban-ron-nua.html.]

Diệp Bác Dịch oán trách: “Ông nội, ông đối với cháu như .”

Ông cụ Diệp hề chút chột nào khi bắt quả tang, lẽ thẳng khí hùng : “Nếu cháu thể thi nhất cả hai ngành, ông cũng với cháu như .”

Bị chặn họng đến mức Diệp Bác Dịch lập tức im bặt, bế hai đứa bé lên: “Đại Bảo Tiểu Bảo, nhớ ?”

“Nhớ ạ.” Hai đứa bé nể mặt, đặc biệt là Diệp Hoài Cẩn, xong còn tiếp tục bảo, “Cậu ơi, cháu xem sách.”

“Đi, trong phòng nhiều lắm.” Diệp Bác Dịch nhanh nhẹn bế hai đứa bé lên lầu.

Nhìn Diệp Bác Dịch bế cả hai đứa cháu ngoan mất, ông cụ Diệp gầm lên: “Thằng nhóc thối, để cho ông một đứa chứ.”

“Ông nội, ông cũng lên cùng , Tiểu Bảo cũng phòng cháu chơi đồ chơi.” Diệp Bác Dịch vô tội, thì cũng , nhưng Tiểu Bảo trong lòng chịu mà.

Bé Khương Mặc Duyệt nể mặt một chữ “Chơi.”

Ông cụ Diệp diễn một màn lật mặt, vui vẻ hớn hở : “Ây dô, là cháu ngoan bảo bối chơi đồ chơi , mau thôi.”

Nghe mà Diệp Bác Dịch một trận nhe răng trợn mắt, nhưng e ngại uy áp từ ánh mắt của ông nội, vẫn ngoan ngoãn bế hai đứa bé lên lầu.

“Phụt, Tiểu Dịch ở mặt ông nội buồn thế .” Diệp Miên lắc đầu, bếp tiếp tục nấu ăn.

, thằng nhóc nào cũng thích đấu võ mồm với ông nội nó vài câu.” Nghiêm Trân cũng bất đắc dĩ lắc đầu.

Đợi Diệp Miên cùng Vân Thẩm nấu xong cơm, Diệp Hoằng Hy cũng về .

Thấy Diệp Miên đến, lập tức vui vẻ kéo Diệp Miên trò chuyện, thở dài Hội chợ Quảng Châu thật sự là quá đáng tiếc, thành tích của xưởng may Hà Ninh lập kỷ lục mới vân vân.

Mãi cho đến khi Diệp Hoằng Hy , mới lưu luyến khỏi cửa.

Diệp Miên gọi điện thoại đến nhà họ Khương, báo rằng khi ngủ trưa dậy sẽ qua, tránh để nhà họ Khương nghỉ ngơi mà cứ đợi .

Đợi đến khi ngủ trưa dậy, ông cụ Diệp cũng tỉnh , nghĩ ở nhà cũng rảnh rỗi, chi bằng cùng cháu gái đến nhà họ Khương chơi một lát, thế là cùng khỏi cửa.

Vừa Diệp Hưng Lan từ nhà họ Diêu lái xe tới, mấy lên xe đến nhà họ Khương.

Sau khi ăn tối ở nhà họ Khương xong, Diệp Miên mới cùng Diệp Hưng Lan đưa bọn trẻ về, Khương Cảnh Hành và Diệp Bác Dịch cũng về trường nên cùng luôn.

Vừa về đến nhà, Tề Xuân Hương lập tức sáp gần.

Thấy thần sắc con trai út nhẹ nhõm, trong lòng Tề Xuân Hương hiểu rõ, nhưng vẫn mở miệng xác nhận: “Ba Cầm Cầm ấn tượng với con thế nào?”

Diệp Hưng Lan nhe cái răng to vui vẻ: “Rất ạ, còn giữ con đó ăn cơm trưa nữa.”

“Vậy thì thì .” Lúc cũng chú ý tới hai Khương Cảnh Hành cùng về với Diệp Miên, lập tức nhiệt tình chào hỏi, “Mau nhà , ăn cơm ?”

Khương Cảnh Hành thấy Tề Xuân Hương định bếp lấy đồ ăn, vội vàng : “Bọn cháu ăn thím ạ, bọn cháu chỉ một lát, lát nữa sẽ cùng Lan đến trường luôn, thím đừng bận rộn.”

Diệp Bác Dịch là khách quen, cũng gật đầu hùa theo: “ thím ơi, bọn cháu đều ăn no mới đến, bọn cháu quen , khát thì bọn cháu tự rót nước, thím đừng bận rộn nữa.”

“Vậy , hai đứa nếu khát đói thì cứ bảo Tiểu Lan.” Tề Xuân Hương xua tay, cùng Diệp Miên mỗi bế một đứa, phòng tắm rửa cho bọn trẻ.

 

 

Loading...