Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 220: Vậy Mà Dám Giấu Giếm Không Báo?
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:15:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên , hai vợ chồng Diệp Miên và Khương Tự khỏi cửa, để cho nhanh lái xe thẳng đến Hoa Đại, chỉ vài phút là tới nơi.
Sau khi đăng ký xong, dựa theo trí nhớ tìm đến ký túc xá của Diệp Hưng Lan, tình cờ chạm mặt ngay nhóm Diệp Hưng Lan xuống lầu chuẩn đến nhà ăn.
“Em gái, em đến đây.” Diệp Hưng Lan phát hiện Diệp Miên đầu tiên, vui vẻ sáp gần, đó mới chú ý tới em rể cũng ở đó, “Hôm nay em cũng nghỉ !”
Khương Tự đáp: “Vâng, nghỉ một ngày.”
“Đến đưa cơm cho các , tiện thể hỏi một chuyện.” Diệp Miên kéo Diệp Hưng Lan sang một bên.
Thấy Diệp Miên kéo riêng Diệp Hưng Lan , Diệp Bác Dịch và Khương Cảnh Hành đều tò mò xúm mặt Khương Tự.
Diệp Bác Dịch tò mò hỏi: “Anh rể, chị em tìm Lan chuyện gì ?”
Khương Tự lắc đầu: “Anh .”
Thấy hỏi gì từ chỗ Khương Tự, nhóm Diệp Bác Dịch đều vểnh tai lên, lén cuộc chuyện của hai em Diệp Miên.
Chỉ tiếc là Diệp Miên kéo Diệp Hưng Lan đủ xa, bọn họ chẳng chữ nào.
Bên , Diệp Miên cũng hỏi chuyện mà đang tò mò: “Nghe tỏ tình với hả?”
“Thằng nhóc Diệp Bác Dịch báo cáo nhanh thế cơ ?” Diệp Hưng Lan vô cùng kinh ngạc, liếc về phía Diệp Bác Dịch.
Diệp Bác Dịch đang Lan hiểu lầm, thấy Diệp Hưng Lan sang, còn toét miệng với đối phương một cái.
Biểu hiện lập tức khiến Diệp Hưng Lan khẳng định suy đoán của .
Diệp Miên lên tiếng rửa sạch nỗi oan cho Diệp Bác Dịch: “Người đó tình cờ là bạn cùng phòng của em.”
Nghe đến đây, Diệp Hưng Lan cũng chút bất ngờ: “Trùng hợp .”
“ , trùng hợp thế đấy.” Diệp Miên vẻ mặt đầy hứng thú , “Em bảo suy nghĩ thêm, tại suy nghĩ, hai đang lo lắng điều gì?”
Đối mặt với câu hỏi của em gái, Diệp Hưng Lan im lặng hồi lâu.
Lâu đến mức ít chú ý tới việc Diệp Hưng Lan đang trò chuyện với một cô gái xinh , nhịn xúm chỗ nhóm Diệp Bác Dịch hóng hớt xem đó là ai.
“Anh Dịch, cô em học khoa nào , xinh thật đấy, lẽ đến tỏ tình với Lan ?”
“ đấy, trường cô gái xinh thế từ bao giờ mà nhỉ?”
“Cút , trường đông như , như hết tất cả gái xinh bằng?”
Một nam sinh quan hệ khá với Diệp Bác Dịch nhịn : “Anh Dịch, quen cô em đó , giới thiệu cho bọn !”
“Nói linh tinh gì đấy, đó là chị , học Kinh Đại bên cạnh, là em gái của Lan đấy.” Liếc rể sắc mặt đang đen ở bên cạnh, Diệp Bác Dịch vội vàng tiếp, “Hơn nữa chị kết hôn , các ý đồ bậy bạ .”
Người chú ý tới lúc Diệp Bác Dịch giải thích còn liếc đàn ông cao lớn tuấn tú mặc quân phục bên cạnh.
Đầu óc nhanh ch.óng phản ứng , khả năng chính là đối tượng kết hôn của chị gái mà Diệp Bác Dịch nhắc tới, lập tức gãi đầu hổ: “Ha, bảo là từng gặp trong trường mà.”
“Đi , đói đói , chúng mau đến nhà ăn thôi.” Phát hiện ánh mắt của đàn ông mặc quân phục vẫn đang rơi , nọ vội vàng kéo đồng bạn bên cạnh chuồn mất.
Bên , Diệp Hưng Lan im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng nỗi băn khoăn khiến lập tức nhận lời Diêu Nhĩ Cầm: “Anh chỉ cảm thấy, bản chút xứng với cô .”
Diệp Miên: “?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-220-vay-ma-dam-giau-giem-khong-bao.html.]
Cô đ.á.n.h giá hai nhà từ xuống một lượt, cao một mét tám, tuy bằng A Tự, nhưng đối với một miền Nam chính gốc mà , chiều cao cũng tính là lùn.
Hơn nữa ở miền Bắc thời đại , cũng coi như là cao to , còn về ngoại hình, nhà họ Diệp thật sự ai cả.
Nếu thì với nhan sắc tồi của cô, trong thôn sớm nghi ngờ cô con cái nhà họ Diệp .
Chiều cao, ngoại hình, học vấn đều , hai cô lấy cái cảm giác thấy xứng với khác ?
Tuy cô cảm thấy tự tin thái quá là nên, nhưng kiểu tự ti thái quá thế càng khiến ngứa mắt hơn!
Diệp Miên phát từ tận đáy lòng hỏi: “Anh hai, cảm thấy xứng ở điểm nào?”
“Ừm~” Diệp Hưng Lan suy nghĩ lâu, cuối cùng vẫn suy nghĩ của , “Anh cảm thấy hiện tại chỉ là một sinh viên đại học bình thường, tiền nhà, cho cô một mái ấm…”
“Dừng.” Lời phía kịp hết, Diệp Miên lên tiếng ngắt lời.
Diệp Miên cạn lời hết sức: “Anh hai, hiểu lầm gì ?”
Diệp Hưng Lan chút hiểu: “Hả?”
Thở dài một tiếng, Diệp Miên : “Tuy rằng, yêu đương mà lấy kết hôn mục đích thì đều là lưu manh, suy nghĩ cho tương lai như là sai, nhưng cô gái sẽ mãi yên tại chỗ đợi . Nếu thích , cứ đường hoàng từ chối cũng chẳng , nhưng nếu thích, em khuyên đừng nghĩ ngợi quá nhiều.”
Thấy Diệp Hưng Lan vẫn chút nghĩ thông, Diệp Miên tiếp tục : “Nói từ cái nỗi lo lớn nhất của là tiền nhà nhé, nhà chúng thật sự nghèo . Cho dù dựa dẫm gia đình, nhưng hai năm nay cũng ít tiền hoa hồng từ xưởng mà, tuy so với cô em gái của thì đúng là kiếm nhiều bằng.
mà, hiện tại là sinh viên Hoa Đại, khi nghiệp quốc gia sẽ trực tiếp phân công công việc cho , chuyện tiền bạc nhà cửa mà trong tương lai đều thành vấn đề.”
Nói xong một tràng dài, thấy thần sắc Diệp Hưng Lan phần buông lỏng, Diệp Miên đưa kết luận của : “Xem , hai thật sự thích Cầm Cầm.”
Câu khiến mặt Diệp Hưng Lan lập tức đỏ bừng.
Trước mặt em gái , Diệp Hưng Lan vẫn hào phóng thừa nhận: “Ừ, thích.”
Diệp Miên hận sắt thành thép : “Vậy còn xoắn xuýt cái gì nữa, mau tìm tỏ tình ! Còn đợi con gái nhà đến tìm đòi kết quả ?”
“Em đúng!” Đáp một tiếng, Diệp Hưng Lan liền chạy như bay về phía cổng trường.
Diệp Miên thấy giải quyết xong chuyện đại sự cả đời của hai nhà , cũng vui vẻ hớn hở về phía nhóm Khương Tự.
Vừa thấy Diệp Miên tới, Diệp Bác Dịch lập tức tò mò thôi, mở miệng hỏi: “Chị, chị với Lan nãy chuyện gì thế, Lan đột nhiên chạy mất ?”
Diệp Miên nhướng mày: “Muốn ?”
“Vâng !” Diệp Bác Dịch gật đầu lia lịa.
“Chị dâu, em cũng !” Khương Cảnh Hành cũng tò mò xúm .
Liếc Diệp Bác Dịch một cái, Diệp Miên lạnh : “Không bảo nhớ động tĩnh gì của Lan thì thông báo cho chị , chuyện lớn buổi trưa như , thằng nhóc mà dám giấu giếm báo?”
“Oan uổng quá chị ơi, vốn dĩ em định lát nữa gọi điện thoại cho chị, ai ngờ chị đến đây .” Diệp Bác Dịch sợ Diệp Miên tin lời giải thích của , kéo Khương Cảnh Hành bên cạnh chứng, “Chị thể hỏi Cảnh Hành, em thật sự định lát nữa gọi điện cho chị mà.”
“ chị dâu.” Khương Cảnh Hành gật đầu, chứng cho em .
“Hừ, thế còn tạm .” Hừ lạnh một tiếng, Diệp Miên chỉ mấy hộp giữ nhiệt trong tay Khương Tự, “Mấy thứ các mang về ăn !”