Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 212: Anh Muốn Lừa Tiền Chúng Tôi À?
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:15:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Nhĩ Cầm nếm thử ngụm canh, lập tức khen dứt miệng, thẳng gọi món canh đúng là lỗ to, khen bà chủ khép miệng.
Sau khi liên hoan xong, Diệp Miên về nhà một chuyến lấy ít quần áo giặt, cùng mấy đến trường.
Nằm giường tầng trong ký túc xá, thời gian đếm ngược nhiệm vụ bảng hệ thống còn ba ngày, ánh mắt Diệp Miên thâm trầm.
Còn ba ngày nữa, cũng tên Trần Minh Vũ tiếp theo định chiêu gì.
Suy nghĩ mãi manh mối, Diệp Miên nhắm mắt ngủ.
Sáng sớm hôm , cùng học.
Liên tiếp hai ngày, tên Trần Minh Vũ đều tay nữa, Diệp Miên khỏi thầm cảm thán trong lòng, quả thực trầm .
Có điều mắt chỉ còn ngày cuối cùng, hơn nữa qua ngày , trường học sẽ nghỉ hai ngày, cũng tên Trần Minh Vũ định tay buổi trưa chập tối.
Chỉ là thực sự khiến Diệp Miên ngờ tới là, tên Trần Minh Vũ mãi đến lúc tan học vẫn tay.
Nhìn Diêu Nhĩ Cầm đang thu dọn quần áo về nhà, Diệp Miên khẽ nhíu mày.
"Tiểu Miên, nghĩ gì thế?" Tô Dao ghé : "Trường nghỉ hai ngày, thu dọn đồ đạc về nhà ?"
"Có chứ." Diệp Miên gật đầu đáp, lập tức về phía Diêu Nhĩ Cầm sắp thu dọn xong đồ đạc : "Cầm Cầm, vô tình thấy tấm ảnh trong tay , phát hiện bên trong mặc quân phục, là bố ?"
Diêu Nhĩ Cầm đáp: " , đó là bố ."
Diệp Miên bộ kinh ngạc hỏi: "Vậy nhà ở bên khu đại viện XX ?"
Diêu Nhĩ Cầm gật đầu: ", ở bên đó, cho nên xa, nếu gần hơn chút thì về nhà ở .
Hơn nữa còn tự về, vốn dĩ chị sẽ đến đón , nhưng chị công tác , cho nên chỉ thể tự về thôi."
Nghe đến đây, trong lòng Diệp Miên hiểu rõ, Trần Minh Vũ e rằng chính là đợi đường Diêu Nhĩ Cầm tự về nhà để tay.
Diệp Miên lập tức : "Vậy khéo quá, đúng lúc đưa hai đứa nhỏ qua đó thăm lớn, nhờ xe ?"
Diêu Nhĩ Cầm vui mừng suýt nhảy cẫng lên: "Thật á, phiền quá ?"
Diệp Miên : "Phiền gì chứ, xe đúng lúc chỗ trống."
Thấy , Diêu Nhĩ Cầm cũng do dự nữa, dù cô tự về còn chuyển một chuyến xe, thực sự chút phiền phức.
Hai xuống lầu ký túc xá, cùng khỏi cổng trường.
Nào ngờ, gặp Trần Minh Vũ.
Nhìn thấy bên cạnh Diêu Nhĩ Cầm , Trần Minh Vũ khẽ nhíu mày, chút do dự nên qua đó .
Suy tính , cuối cùng Trần Minh Vũ vẫn tiến lên chặn đường hai Diệp Miên.
Diêu Nhĩ Cầm đến, trong lòng tuy chút căng thẳng, nhưng nhiều hơn là may mắn.
May mắn hôm nay cùng Tiểu Miên, nếu là một cô , tuyệt đối sẽ hoảng hốt sợ hãi.
Bây giờ Tiểu Miên bên cạnh, cô cảm thấy sợ hãi như nữa.
Trần Minh Vũ tới, lịch sự với Diệp Miên một cái, trong miệng phát giọng ôn nhuận như ngọc: "Bạn học, chuyện riêng với bạn Diêu một chút ?"
Diệp Miên túm lấy áo Diêu Nhĩ Cầm, kỳ quái lầm bầm một câu nhỏ: "Cầm Cầm, là ai thế, tại chuyện riêng với ?"
Đầu óc Diêu Nhĩ Cầm lóe lên tia sáng, lớn tiếng hỏi: "Bạn học, nhớ nhầm thì chắc là quen nhỉ, chuyện gì cần tránh khác với ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-212-anh-muon-lua-tien-chung-toi-a.html.]
Nói xong, mặt Diêu Nhĩ Cầm đầy vẻ nghi hoặc: " tự nhận bình thường học tập cầu tiến, cũng hỏng tài sản công của nhà trường, càng trêu chọc khác, bạn học gì cần với thì cứ thẳng là ."
Trong mắt Trần Minh Vũ lóe lên tia bất ngờ, đó rõ ràng quan sát thấy Diêu Nhĩ Cầm qua loa đại khái, cũng thông minh lắm, hôm nay đột nhiên thông minh ?
Mắt thấy xung quanh ít bạn học giọng của Diêu Nhĩ Cầm thu hút, khuôn mặt thường xuyên treo nụ lịch sự đúng mực của Trần Minh Vũ cũng một tia nứt vỡ.
nghĩ đến chiếc lắc tay gửi , đó chính là bỏ tiền lớn mua, nếu hôm nay mở miệng, sẽ sôi hỏng bỏng .
Nghĩ đến tổn thất của , Trần Minh Vũ suy tính một hồi, cuối cùng mở miệng : "Bạn Diêu, đó nhờ gửi thư cho bạn để bày tỏ tâm ý, bạn nghĩ thế nào?"
Dứt lời, ánh mắt Trần Minh Vũ cứ chằm chằm Diêu Nhĩ Cầm, như thể đang mong chờ cô đồng ý tình yêu của .
Cảnh tượng tỏ tình lập tức khiến ít bạn học dừng chân nán .
"Trời ơi, sắp chứng kiến sự đời của một mối tình trường học !"
"Vậy là ít ngoài dạo , thời gian thấy một đôi ."
Không ít bạn học còn bàn tán hóng hớt.
Diêu Nhĩ Cầm bạn học xung quanh bàn tán, sắc mặt sắp .
nghĩ đến sự chỉ dạy của Diệp Miên và đó, lập tức vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "Thư gì cơ? Bạn học, nhận nhầm , chúng đều quen , huống hồ là thư gì?
Còn cả bày tỏ tâm ý trong miệng , thực sự hiểu lắm, bạn học chắc chắn tìm nhầm chứ?"
Thấy Diêu Nhĩ Cầm thừa nhận, trong lòng Trần Minh Vũ dự liệu, mặt lúc đầy vẻ tổn thương, lùi vài bước.
"Bạn Diêu, còn tặng bạn một chiếc lắc tay, bạn, bạn thể như ..." Lời hết, khiến suy nghĩ miên man.
"Trời ơi, tình huống gì đây?"
"Hình như là bạn nữ nhận quà của , kết quả trở mặt nhận ?"
"Thế cũng quá đáng quá ?"
Các bạn học xem náo nhiệt nhao nhao bàn tán, ít cảm xúc kích động còn chỉ trỏ Diêu Nhĩ Cầm.
Đối mặt với cảnh , Diêu Nhĩ Cầm rốt cuộc chút chống đỡ nổi, sắc mặt khó coi thêm vài phần.
Nghĩ đến việc nếu phân bua rõ ràng, sẽ thêm nhiều lời tiếng và rắc rối, Diêu Nhĩ Cầm c.ắ.n răng, định phản bác.
Chỉ là một giọng bên cạnh còn nhanh hơn cô , Diệp Miên kinh ngạc thốt lên: "Chẳng lẽ là chiếc lắc tay đó?"
Vừa lời , trong lòng Trần Minh Vũ quả thực sắp nở hoa, đôi mắt càng thêm mong chờ về phía Diệp Miên.
Diệp Miên cũng phụ sự mong đợi của , tiếp tục mở miệng: "Vị bạn học , đưa lắc tay khi nào?"
Tuy hiểu tại Diệp Miên hỏi thời gian, nhưng Trần Minh Vũ vẫn trả lời thời gian: "Ba ngày ."
", sai, chính là ba ngày !" Diệp Miên kích động vỗ tay, khi mặt Trần Minh Vũ nhịn lộ một nụ , cô tiếp tục : "Hôm đó bạn cùng phòng chúng cùng thư viện học tập, đường nhặt một chiếc lắc tay, nhưng chúng giao ngay cho quản lý ."
Chỉ là lời khiến nụ của Trần Minh Vũ cứng đờ.
Diệp Miên như thấy, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, phẫn nộ với Trần Minh Vũ: " , là ăn vạ chúng chứ! Chúng lúc đó đưa ngay lắc tay cho quản lý thư viện , bên đó đều đăng ký cả.
Trời ơi, đây là thủ đoạn l.ừ.a đ.ả.o gì ? hiểu , chính là lừa tiền, cho nên mới diễn màn , mục đích chính là để chúng trả tiền mua chiếc lắc tay đó?"