Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 204: Vậy Chuyện Này Coi Như Bỏ Qua
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:15:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lái xe đến một cửa hàng đang mở cửa, xe dừng , Khương Tự kéo Diệp Miên xuống xe.
Trước cửa hàng hai đang , một trong đó thấy tới, lập tức vui vẻ đón chào: "Anh Khương."
Sau đó thấy Diệp Miên cạnh Khương Tự, lập tức : "Đây chắc là chị dâu nhỉ, em chào chị dâu, em tên là Từ Phong, bình thường Khương đều gọi em là Phong Tử."
Diệp Miên đáp : "Chào , tên là Diệp Miên."
Khương Tự vỗ vỗ vai : "Khá lắm trai, lâu gặp, trông vẻ vạm vỡ hơn đấy."
Từ Phong ngượng ngùng : "Thì tại bình thường ăn nhiều, huấn luyện nhiều như nữa, nên béo lên ít."
"Khiêm tốn , cơ bắp của , bình thường chắc cũng ít huấn luyện ." Khương Tự : "Đi, xem căn nhà giúp chọn nào."
"Hì hì, ạ." Từ Phong kéo chủ nhân căn nhà giới thiệu: "Đây là chủ nhà của cửa hàng , gọi là Chu Lão Tam."
Hai bên quen một phen, Chu Lão Tam dẫn đường giới thiệu cho mấy về cửa hàng .
Nói về cửa hàng của , Chu Lão Tam quá nhiều chuyện để : "Cửa hàng của lớn, tiền thuê nhà năm đó, đủ để nuôi sống mười mấy miệng ăn nhà họ Chu chúng , cũng là ... Haizz~"
Thở dài một tiếng, Chu Lão Tam cũng nhận lỡ lời, lập tức chủ đề chính: "Ba gian mặt tiền liền đều là của nhà , hơn nữa còn xây cả tầng hai, bố , đây là tiệm may quần áo may sẵn, tầng một bày quần áo may sẵn, tầng hai là phòng đặt may riêng và nhà kho.
Nếu trong nhà đang cần tiền gấp, cũng sẽ nghĩ đến việc bán cửa hàng lớn thế , thể tự dạo xem thử."
Sợ tiếp tục kéo đến chủ đề đây, Chu Lão Tam sang một bên để họ tự xem.
Từ Phong cũng vô cùng tinh ý, phiền hai vợ chồng Diệp Miên Khương Tự, cùng Chu Lão Tam một chỗ trò chuyện.
Diệp Miên kéo Khương Tự dạo xung quanh, khẽ : "Đây là bất ngờ mà đấy chứ?"
Khương Tự trực tiếp trả lời câu hỏi , chỉ lên tiếng hỏi: "Thế nào, thích ?"
Diệp Miên gật đầu: "Rất hài lòng."
Cửa hàng thực sự lớn, đáp ứng nhu cầu mở cửa hàng quần áo của cô.
Mặc dù hiện tại vẫn thể mở cửa hàng, nhưng qua hai năm nữa là , hiện tại mua cửa hàng những lỗ, mà cô còn kiếm lời nữa kìa.
Nếu đợi mấy năm nữa thể chính thức ăn, cô mua cửa hàng thì còn cái giá như hiện tại nữa .
"Hài lòng là ."
Khương Tự để Diệp Miên bận tâm, bàn bạc xong giá cả với Chu Lão Tam, một nhóm đến sở quản lý nhà đất xong thủ tục chuyển nhượng tài sản.
Tiễn Chu Lão Tam , Diệp Miên cũng coi Từ Phong là ngoài, trực tiếp chất vấn Khương Tự: "Nói , lấy nhiều quỹ đen thế ?"
Khí thế Diệp Miên cũng bỗng chốc đổi, Từ Phong ở ghế xe thấy , thở mạnh cũng dám.
"Tiền thưởng." Khương Tự đợi Diệp Miên chất vấn, vội vàng tiếp tục giải thích: "Là tiền thưởng của mấy nhiệm vụ , phát cùng một lúc, liền nghĩ em ăn, nên lấy tiền mua cửa hàng cho em ."
Nghe thấy lý do , Diệp Miên cũng chợt hiểu , nhớ mấy nhiệm vụ của Khương Tự, cô quả thực nhận tiền thưởng, hóa là vẫn luôn phát !
nghĩ đến cửa hàng , tốn mười tám ngàn đồng, cho dù là tiền thưởng mấy cũng đến mức đó chứ?
Trong lòng nghĩ , Diệp Miên liền trực tiếp hỏi: "Vậy cũng thể nhiều thế chứ?"
Khương Tự : "Thuốc đây vợ đưa cho , lấy cho em thương uống, nên lãnh đạo giúp thanh toán khoản chi phí ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-204-vay-chuyen-nay-coi-nhu-bo-qua.html.]
Diệp Miên hiểu: "Thảo nào!"
Hỏi nguồn gốc nguồn vốn, Diệp Miên lúc mới đầu với Từ Phong đang ở ghế : "Phong Tử, ăn gì, chị dâu mời!"
Từ Phong thấy bầu khí trong nháy mắt khôi phục, xoa dịu cảm xúc căng thẳng nãy của : "Em cũng , chị dâu quyết định ạ."
Diệp Miên gật đầu: "Vậy , chúng ăn lẩu."
Từ Phong thấy , lập tức với Khương Tự: "Được, Khương, bảo em giới thiệu quán nào cay một chút , em một quán lẩu mới mở, cực kỳ cay."
Nghe thấy lời , khóe miệng Diệp Miên khẽ nhếch lên.
Thấy vợ tâm trạng vui vẻ, Khương Tự : "Chỉ đường."
Từ Phong: "Vâng ạ."
Có Từ Phong chỉ đường, nhóm ba nhanh đến quán lẩu .
Quán lẩu mở trong một con hẻm nhỏ, xe .
Diệp Miên cần trong, ch.óp mũi ngửi thấy mùi thơm khiến thèm ăn.
Lúc là hơn bốn giờ chiều, nhưng trong quán ít , cũng may là bên trong cửa hàng một cái sân, nên chỉ cần đến, ông chủ thể kê một cái bàn trong sân, cũng coi như .
Vốn dĩ Diệp Miên còn lo lắng Từ Phong ăn cay, nhưng Từ Phong cũng là Tỉnh J, Diệp Miên liền yên tâm gọi nồi lẩu cực cay.
Khương Tự từ khi ở bên Diệp Miên, thời gian lâu dần, cũng trở nên ăn cay, nên cũng tiếp nhận nồi lẩu cực cay một cách dễ dàng.
Diệp Miên giơ ngón tay cái khen ngợi Từ Phong: "Cậu khá tìm chỗ đấy, hương vị quán vô cùng chuẩn."
Kiếp Diệp Miên từng đến Sơn Thành, cô năm ngày, mỗi ngày bắt buộc một bữa lẩu.
Từ Phong toét miệng , giải thích: "Ông chủ chính là bên Sơn Thành, cùng con gái đến Kinh Thị học, nên chút buôn bán mưu sinh, thời gian đó em vặn đang giúp Khương tìm nhà, vô tình phát hiện nơi ."
Nghe đến đây, Diệp Miên liếc Khương Tự một cái, chút do dự nên mở miệng hỏi .
Nhìn thắc mắc của vợ, Khương Tự trực tiếp : "Phong T.ử việc ở phòng bảo vệ của một nhà máy, lúc nào ca trực sẽ dạo khắp nơi."
Nghe đến đây, mắt Diệp Miên sáng lên, hỏi Từ Phong: "Vậy hứng thú, việc cho ?"
"Chỉ cần trong lúc rảnh rỗi giúp tìm kiếm những căn nhà bán, xem thích hợp để mua , mua một căn thích hợp, sẽ thưởng cho ."
Vị trí hiện tại của ba Diệp Miên là ở góc sân, hai bàn gần đó đều trống , Diệp Miên mới mở miệng bàn chuyện với Từ Phong.
Tính toán thời gian, chắc là cuối năm nay hoặc đầu năm , sẽ thương nhân nước ngoài đến đầu tư, đến lúc đó cô Đường Hoa chừng sẽ đến, trong tay cô lúc đó cũng sẽ một lượng lớn vốn.
Đương nhiên, hiện tại trong tay cô cũng ít tiền, tất cả đều nhờ tiền thưởng của xưởng may, còn tiền lương của Khương Tự, cùng với tiền hoa hồng của xưởng gia công trong thôn, với tư cách là kết nối cho xưởng gia công trong thôn, trong thôn cuối cùng nhất trí quyết định, mỗi đơn hàng sẽ chia cho cô một phần mười.
Cho dù cuối cùng trong tay cô đủ tiền mua nhà, cũng thể xem các lớn cần , cho nên một chuyên môn giúp cô tìm kiếm những căn nhà đang rao bán, là vô cùng cần thiết.
Từ Phong , vội vàng xua tay : "Chị dâu, tiền thưởng thì khách sáo quá, bình thường lúc rảnh rỗi em cũng thích dạo khắp nơi, chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi."
"Thế , việc nào việc nấy." Diệp Miên cho phép từ chối : "Nếu đồng ý, sẽ giao việc cho , nếu đồng ý, chuyện coi như bỏ qua."
Nghe thấy lời , Từ Phong chút do dự.