Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 190: Lên Thành Phố Rồi, Không Được Quên Chúng Tôi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:15:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong ba đứa bé, Đậu Đậu lớn tuổi hơn một chút, nhiều hơn Đại Bảo Tiểu Bảo, lúc ba đứa bé ăn no cũng ngủ, đang chơi đồ chơi trong phòng trẻ em mà Diệp Miên đặc biệt bố trí.
Sàn phòng trẻ em Diệp Miên trải đệm dày, còn một lớp đệm bông, các bé bò đó hề lạnh chút nào, còn vô cùng thoải mái.
Ba đứa nhỏ chơi đùa vui vẻ bên trong, Khương Tự chỉ cần để mắt một chút là .
Còn Diệp Chính Quốc thì dẫn Diệp Hoằng Ngạn sang hàng xóm chơi.
Bên nhóm Diệp Miên tìm thấy cái hang thỏ hoang , thành công tóm gọn một ổ thỏ, khiến Từ Giai Ngọc và Đào Tư kích động c.h.ế.t, hai đứa trẻ mỗi đứa túm một con thỏ, đều thích thú vô cùng.
Đừng là hai đứa nó, Nguyễn Linh Trúc đầu tiên lên núi bắt thỏ rừng cũng thấy lạ lẫm vô cùng.
Giữa đường còn phát hiện dấu vết của lợn rừng, nhưng để an , nhóm Diệp Miên đều chọn tránh .
Lần tránh , phát hiện dấu vết của gà rừng, gặp thì đương nhiên thể bỏ qua, thuận tay bắt vài con gà rừng mang về.
Cuối cùng nhóm năm , gùi của ai cũng đầy ắp.
Cũng may hiện tại thôn Đào Nguyên mở xưởng, cuộc sống khấm khá hơn, đang là mùa đông, chẳng ai chạy lên núi, nếu năm cứ thế nghênh ngang cõng cả gùi thịt xuống núi, dễ phát hiện.
Bội thu trở về, buổi trưa lập tức ăn thịt thỏ xào lăn, gà hầm khoai tây, Đào Tư cũng Diệp Miên giữ ăn cơm cùng, ăn trưa xong, Diệp Miên còn chủ, trực tiếp cho Đào Tư một con gà rừng và thỏ rừng sạch mang về.
Buổi tối Nguyễn Linh Trúc ăn lẩu, Diệp Miên ăn đồ nướng, Tề Xuân Hương vung tay lên, quyết định cả lẩu cả nướng.
Dù sân nhà rộng, cũng đông, cả nhà ăn hết .
Kết quả vợ chồng Từ Gia Nghị đến đón con gái, càng đông, cũng càng náo nhiệt hơn.
Náo nhiệt đến tận chín giờ mới kết thúc.
Không yên tâm để vợ chồng Từ Gia Nghị đưa con đường đêm, Diệp Miên dứt khoát bảo hai ở , sáng mai hãy về.
Cô bé Từ Giai Ngọc ở chơi mấy ngày, đều nỡ , vẫn là Diệp Miên để cô bé qua Tết đến chơi mấy ngày, mới chịu đồng ý theo bố về.
Trước khi Diệp Miên cũng cho thỏ rừng gà rừng, bảo mấy mang về ăn.
Rất nhanh, ngày Ba mươi Tết đến.
Hai nhà vốn ở gần , Diệp Miên nấu cơm bên nhà , đợi xong, cùng bưng sang nhà cũ.
Bữa cơm tất niên ăn cực kỳ náo nhiệt, mấy đứa trẻ cũng ngủ, ghế dành riêng cho chúng ngoan ngoãn ăn cơm.
Người lớn uống rượu thì uống rượu, uống nước ngọt thì uống nước ngọt, vô cùng rôm rả.
Diệp Miên như khi, ngày Ba mươi Tết, chuẩn quà cho mỗi trong nhà, năm nay chỉ quà, còn chuẩn cả lì xì.
Quà thống nhất chuẩn đều là quần áo mới, bộ đều là quần áo do cô thiết kế, trẻ như cả chị dâu các hai thì là áo khoác .
Người lớn thì chuẩn áo bông, còn chuẩn lì xì cho lớn, ba đứa nhỏ cũng lì xì.
Diệp Miên cũng qua loa với hai đứa con , nhẹ nhàng với hai đứa trẻ: "Cục cưng, đây là tiền mừng tuổi chuẩn cho các con, còn chuẩn cho các con ống heo chuyên dùng để đựng tiền, xem thích ?"
Ánh mắt hai bảo bối lập tức ống heo thu hút, vì tạo hình ống heo vô cùng đáng yêu.
Là Diệp Miên đặc biệt tìm từ trong gian , một cái hình con thỏ nhỏ, chuẩn cho Tiểu Bảo, một cái hình con hổ nhỏ, chuẩn cho Đại Bảo.
Hai đứa nhỏ cũng hiểu ống heo là thứ gì , ôm lấy cái ống của nỡ buông tay.
Đương nhiên, Diệp Miên cũng quên cháu trai: "Nào, Đậu Đậu, đây là ống heo cô chuẩn cho cháu."
Đưa qua cũng là một cái ống heo hình con hổ nhỏ, chỉ là màu sắc khác với Đại Bảo, của Đại Bảo là con hổ trắng, của Đậu Đậu là ống heo con hổ màu nâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-190-len-thanh-pho-roi-khong-duoc-quen-chung-toi.html.]
Đậu Đậu ôm chầm lấy ống heo của , quên lễ phép : "Cháu cảm ơn cô ạ."
"Ngoan lắm!" Khóe miệng Diệp Miên nhếch lên nụ , ngón tay nhẹ nhàng nhéo khuôn mặt trắng nõn của cháu trai.
"Cảm ơn ." Nghe thấy họ cảm ơn, hai bảo bối cũng học theo cảm ơn.
"Ngoan lắm, tiền mừng tuổi bỏ trong ống heo cho các con, đợi các con lớn, thể tự mua kẹo ăn." Nói , Diệp Miên nhét một tờ mười đồng trong bao lì xì trong ống heo.
Mắt hai bảo bối sáng lấp lánh, đồng thanh : "Ăn!"
"Phụt." Tề Xuân Hương cảnh chọc .
Thấy vợ , Diệp Chính Quốc lập tức sán : "Bà xem, hai đứa giống Tiểu Miên mà!"
Tề Xuân Hương cảm thán: "Kể cũng đúng thật, ngờ Đại Bảo bình thường lạnh lùng như thế, thực cũng là đứa ham ăn, nhắc đến ăn, là phản ứng ngay."
Về điều , Lam Ngọc Kha cũng tiếng hùa theo: "Chứ còn gì nữa, điểm ham ăn của hai đứa, thật sự từ nhỏ giống chúng nó."
"Nào nào nào, đây là tiền mừng tuổi bà nội chuẩn cho các cháu."
Có Diệp Miên mở lời, nhóm Tề Xuân Hương cũng thi lấy bao lì xì của .
Ngay cả Diệp Hưng Lan kết hôn cũng ngoại lệ, đều chuẩn lì xì cho ba bảo bối.
Ba bảo bối nhỏ mà khôn, cũng thật sự ý nghĩa của lì xì , thấy tiền trong bao lì xì nhét ống heo của chúng, cái miệng nhỏ vui vẻ toác đến tận mang tai.
Năm mới cứ thế náo nhiệt trôi qua, mùng Một đều ru rú trong nhà đ.á.n.h cờ, c.ắ.n hạt dưa tán gẫu.
Mùng Hai thì bắt đầu chúc Tết họ hàng, Diệp Miên cũng đưa hai bảo bối đến nhà chú Từ.
Lúc về, mang theo cô bé Từ Giai Ngọc.
Từ Giai Ngọc đến thôn Đào Nguyên, lập tức tung tăng như cá gặp nước.
Kéo theo Đào Tư, cùng ba bảo bối cách thế hệ ngày ngày rúc trong phòng trẻ em chơi đùa ngớt.
Nghe tiếng vui vẻ của mấy đứa trẻ trong phòng, Tề Xuân Hương cảm thán: "Bà xem trẻ con đúng là trẻ con ha, dù cách mấy tuổi, cũng thể giao tiếp cách."
"Chứ còn gì nữa, hồi xưa Tiểu Miên cũng bé tí tẹo, hai trai nó..." Tề Xuân Hương nhắc đến chuyện hồi nhỏ của Diệp Miên, vợ chồng Lam Ngọc Kha lập tức tập trung tinh thần lắng .
Diệp Miên ghế bập bênh để mặc Khương Tự đút đồ ăn vặt, cảm thán: "Haizz, cái Tết trôi qua nhanh thật đấy."
Khương Tự : "Không học nữa ?"
"Đâu ." Diệp Miên giải thích, "Học chắc chắn vẫn học, chỉ như sự nghiệp vĩ đại trong tương lai của em mới thể thực hiện chứ!"
Nghe vợ , Khương Tự tò mò: "Sự nghiệp vĩ đại gì?"
Diệp Miên : "Đến đại học, em mới thể quen những sinh viên tài cao đó, đợi nghiệp đào họ về công ty của em, kiếm tiền cho em chứ!"
, đây chính là sự nghiệp vĩ đại của cô, vô cùng đơn giản trực tiếp.
Kỳ nghỉ vui vẻ, cứ thế trôi qua trong những tháng ngày nhàn nhã đầy ắp tiếng , chớp mắt đến ngày xuất phát Kinh Thị.
Cả nhà Diệp Miên đều xuất động, thu dọn ít hành lý, rầm rộ rời khỏi thôn Đào Nguyên.
Không ít trong thôn Đào Nguyên đều đầu thôn tiễn .
Bí thư chi bộ thôn buồn bã : "Anh , lên thành phố , quên thôn chúng đấy!"