Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 186: Gà Rừng Biến Thành Phượng Hoàng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:15:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Được chứ, thế thì quá , tính chiếm hời đấy!" Lâm tẩu chút do dự đồng ý ngay, nhưng nghĩ cái giá quả thực thấp, "200 đồng thật sự quá thấp, thế , đưa cô 400 đồng nhé! Cái tivi đó của cô cũng mà, còn mới hơn chín phần, mới dùng nửa năm, đưa cô 200 thấy áy náy lắm!"

cái tivi chỉ khó mua, giá cả cũng đắt, còn cần phiếu, riêng cái phiếu đó đáng giá cả đống tiền .

Bây giờ cần phiếu chỉ cần tốn 400 đồng là thể mua , chị sẵn lòng!

Diệp Miên giả vờ tức giận: "Thế , 200 là 200, nếu chị đồng ý, cái tivi em bán nữa !"

Lâm tẩu bất lực lắc đầu: "Được , 200 thì 200, cái con bé , tiền cũng chịu kiếm!"

"Vậy đợi đến hôm em Lâm tẩu chị hãy sang lấy tivi nhé, ạ?" Diệp Miên .

"Được chứ!" Lâm tẩu đáp.

Thỏa thuận xong nơi đến của chiếc tivi, Diệp Miên về nhà tiếp tục thu dọn những đồ đạc còn .

Cuối cùng vẫn còn một đống đồ cần gửi một cách công khai, nếu nhiều đồ thế mà biến mất thì thật sự khó giải thích.

Sắp rời xa nơi gắn bó gần hai năm, Diệp Miên ít nhiều cũng chút nỡ, cô cầm máy ảnh kéo những bạn thiết chụp ảnh kỷ niệm, ngày Diệp Miên và trở về thôn Đào Nguyên cũng dần đến gần.

Tối hôm khi xuất phát, Diệp Miên bảo Lâm tẩu sang khiêng tivi .

Cùng mang còn bàn học và kệ sách, đều là Diệp Miên thuận tiện tặng luôn cho Lâm tẩu.

lúc Y Y cũng lớn , Lâm tẩu sang năm sẽ cho con bé ngủ riêng, bàn học và kệ sách cho Lâm tẩu, khéo để Y Y học tập và để sách vở.

Ngày Diệp Miên và xuất phát, hai em Chung Chi Dao cũng xin nghỉ đến tiễn, Chung Chi Lĩnh như một đứa trẻ mít ướt: "Hu hu, chị Miên, em nỡ xa chị!"

Nhìn thằng em trai ngốc nghếch, Chung Chi Dao bất lực đỡ trán, tát thẳng một cái đầu : "Mày ngốc , sang năm chúng cũng đến Kinh Thị học, hơn một tháng nữa là thể gặp chị Miên và !"

Chung Chi Lĩnh ôm cái gáy đau điếng, bĩu môi: "Em, em đây là nghĩ đến việc hơn một tháng gặp chị Miên và Đại Bảo Tiểu Bảo, nên buồn !"

Nghe , lòng Chung Chi Dao cũng thắt , sán đến mặt hai đứa bé : "Đại Bảo Tiểu Bảo, hơn một tháng gặp, quên dì nhé!"

"Dì, bế!" Tiểu Bảo Khương Mặc Duyệt nể tình giơ tay về phía Chung Chi Dao.

Khoảnh khắc đó khiến Chung Chi Dao cảm động đến mức trong mắt cũng lấp lánh ánh nước: "Bảo bối ngoan, hẹn gặp một tháng ."

"Bảo các em về cùng bọn chị thì chịu, bây giờ hối hận hả?" Nhìn hai em đều , khóe miệng Diệp Miên nhếch lên nụ bất lực, "Nếu hối hận thì bây giờ vẫn còn kịp đấy, về cùng ?"

"Thôi ạ, em hứa với Lâm T.ử đón Tết cùng , sang năm bọn em sẽ tạm xa ." Chung Chi Dao lắc đầu từ chối.

Đối với câu trả lời Diệp Miên ngạc nhiên, dù Chung Chi Dao hiện tại cũng là gia đình, đương nhiên vẫn cân nhắc cảm nhận của nửa : "Được, chúng gặp ở Kinh Thị."

Tạ Song Song thấy , sán : "Tiểu Miên, chúng gặp ở Kinh Thị."

"Gặp ở Kinh Thị." Diệp Miên gật đầu.

"Đến Kinh Thị quên đấy, nhớ thư cho nhé!" Lâm tẩu cũng nỡ bước tới chào tạm biệt.

"Sẽ mà." Diệp Miên đáp, đầu cô bé Y Y, xoa xoa cái đầu nhỏ của bé , "Học tập chăm chỉ nhé."

"Vâng ạ, cháu sẽ học chăm chỉ dì Miên." Cô bé Y Y dùng giọng sữa đáp .

Chào tạm biệt từng bạn xong, nhóm bảy Diệp Miên cuối cùng cũng lên tàu hỏa, bước lên con đường về quê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-186-ga-rung-bien-thanh-phuong-hoang.html.]

Vài ngày , mấy cuối cùng cũng đến huyện Hà Ninh.

Diệp Hưng Lan sớm đến xưởng may mượn xe đón .

Lúc ở cửa ga tàu hỏa, Diệp Hưng Lan trong xe thấy mấy từ nhà ga, lập tức vui vẻ bước lên đón, lễ phép : "Chú Diệp dì Lam."

Câu cửa miệng của lớn khi gặp con cháu cứ thế bật từ miệng Lam Ngọc Kha: "Tiểu Lan, lâu gặp, cháu càng ngày càng dáng đấy, đối tượng ?"

Hỏi đến mức Diệp Hưng Lan ngượng ngùng gãi đầu: "Vẫn ạ."

Lam Ngọc Kha : "Không , vội. Dì Miên Miên cháu thi đậu Hoa Đại , đợi nghiệp xong tìm cũng kịp."

"Vâng , cháu cũng nghĩ thế, cháu còn trẻ, vội!" Diệp Hưng Lan tán thành gật đầu.

"Không vội?" Diệp Chính Quốc trừng mắt con trai út, "Em gái con đủ nếp đủ tẻ mà con còn vội, bố thấy con cô độc đến già thì !"

"Đâu ạ! Anh cả con, em út cũng con, con cho dù cả đời kết hôn sinh con, cũng thể nào cô độc đến già !" Diệp Hưng Lan xong, liền về phía hai bảo bối giơ tay bế, "Đại Bảo Nhị Bảo, là út đây."

Chỉ là tay còn chạm hai đứa bé, Diệp Chính Quốc bực bội đẩy : "Đi , đừng con nít sợ."

"Nói bậy, con là út của chúng nó, mà dọa chúng nó sợ !" Diệp Hưng Lan vui liếc ông bố già nhà , nhưng rốt cuộc giơ tay đòi bế nữa.

"Bế." Một giọng non nớt vang lên.

"Hây, vẫn là Hoài Cẩn nể tình!" Nghe thấy Đại Bảo đòi bế, Diệp Hưng Lan lập tức toe toét, đắc ý liếc ông bố già, "Bố xem, con mà! Con mà dọa chúng nó sợ ."

Diệp Miên chút ngạc nhiên nhướng mày: "Ái chà, Hoài Cẩn nể mặt thế cơ ."

Diệp Hưng Lan đắc ý nhếch khóe miệng: "Điều chứng minh cái gì, chứng minh Hoài Cẩn với !"

Nghe , Diệp Hoài Cẩn bé nhỏ chỉ rúc lòng tìm một tư thế thoải mái, trực tiếp nhắm mắt ngủ.

Mấy cũng tiếp tục tán gẫu nữa, bế con lên chiếc xe ô tô con mà Diệp Hưng Lan lái đến để về thôn Đào Nguyên.

Mặc dù 8 một chiếc xe con chật, nhưng trong đó hai đứa trẻ thể trong lòng lớn, cộng thêm Diệp Miên và Lam Ngọc Kha đều khá gầy, nên cũng coi như .

Cả nhóm xe về thôn Đào Nguyên, lập tức thu hút ít sự chú ý.

"Ái chà, là bọn Tiểu Miên về !"

"Trên xe đó chính là cặp long phượng t.h.a.i mà Tiểu Miên sinh đấy nhỉ!"

" Tiểu Miên cũng thi đậu đại học ở Kinh Thị, ba đứa con nhà họ Diệp đúng là tiền đồ thật, một sĩ quan hai sinh viên đại học, nhà họ Diệp đúng là tổ tiên hiển linh !"

"Chứ còn gì nữa, vợ thằng cả nhà họ Diệp cũng thi đậu Kinh Đại đấy!"

Theo chiếc xe xa, tiếng bàn tán trong thôn vẫn dứt, đều thi cảm thán nhà họ Diệp sẽ ghê gớm lắm đây.

Thậm chí bắt đầu đ.á.n.h chủ ý lên Diệp Hưng Lan.

bản Diệp Hưng Lan xuất sắc, là xưởng trưởng xưởng gia công trong thôn, nay còn thi đậu đại học hàng đầu ở Kinh Thị, con gái nhà ai mà gả cho Diệp Hưng Lan, thì chẳng trực tiếp gà rừng biến thành phượng hoàng, từ nay về vinh hoa phú quý hưởng hết !

Nghĩ đến việc hai ngày nữa của Diệp Hưng Lan cũng sẽ về, thi về nhà tính toán tính khả thi của chuyện .

 

 

Loading...