Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 180: Em Thèm Lâu Lắm Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:14:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , hai ngủ đến tận giữa trưa mới dậy.
Ba Diệp Chính Quốc dậy từ sớm đều cố ý như phát hiện hai Diệp Miên dậy, đến khi bữa trưa xong, lúc mới đến gõ cửa phòng.
Diệp Miên cố vẻ trấn định đáp một tiếng lập tức xuống lầu, đó liền tức giận nghiến răng nghiến lợi đạp một cước n.g.ự.c Khương Tự.
Khương Tự giả vờ đau đớn xoa xoa n.g.ự.c, sáp đến bên cạnh Diệp Miên : "Bà xã, lực đạo của em nhẹ tay chút, mưu sát chồng đấy."
"Bớt bần , mau đ.á.n.h răng." Diệp Miên đẩy mạnh Khương Tự đang định sáp tới hôn lên mặt , xoay xuống giường nhà vệ sinh.
May mà ba vị trưởng bối là từng trải đều cố ý trêu ghẹo, nên Diệp Miên ngoại trừ lúc mới xuống lầu chút ngại ngùng đỏ mặt, đó liền khôi phục bình thường.
Đợi ăn trưa xong, Lam Ngọc Kha liền đẩy hai đến cửa, nhét hai tấm vé tay Diệp Miên : "Hai đứa cầm vé xem phim , buổi chiều xem phim dạo phố , nhưng buổi tối đừng ăn bên ngoài nhiều quá, mua một con gà mái già hầm canh, để bụng về uống canh đấy."
Có thể đơn độc ngoài hẹn hò với vợ, Khương Tự đương nhiên sẵn lòng, lập tức lên tiếng đáp: "Vâng thưa , chúng con ngoài đây."
"Đi !" Lam Ngọc Kha xua tay, đóng cửa .
Khóe miệng Diệp Miên nhếch lên một nụ bất đắc dĩ: "Đi thôi, xem phim."
"Bà xã, mới nhớ, hai chúng lâu lắm dạo phố riêng với ." Nhìn vợ bên cạnh, ý nơi đáy mắt Khương Tự càng thêm nồng đậm, khóe miệng càng là từng hạ xuống một khắc nào.
Dáng vẻ vui mừng đó, khiến Diệp Miên cũng ảnh hưởng, khóe miệng bất giác cũng cong lên theo.
Nghe Khương Tự , Diệp Miên nghiêm túc nghĩ , phát hiện đúng là như thật, cố ý bĩu môi : "Đó chẳng là vì quá bận rộn ."
Đáy mắt Khương Tự chút tự trách, bàn tay nắm lấy tay Diệp Miên bất giác siết c.h.ặ.t hơn: "Xin bà xã."
Thấy đàn ông thực sự tin lời , Diệp Miên tiếp tục giả vờ tức giận : "Biết sai là , em sẽ tính toán với nữa, dù em sẽ còn bận rộn hơn đấy."
Nói xong, một tia giảo hoạt xẹt qua đáy mắt Diệp Miên, giọng điệu nhẹ nhàng : "Cho nên đến lúc đó, chê em quá bận rộn đấy."
"Sẽ bà xã, vất vả lắm mới lấy em, nỡ chê em chứ." Khương Tự trịnh trọng .
Thấy đàn ông thần sắc nghiêm túc, Diệp Miên vỗ vỗ vai trấn an : "Được , phim còn một lúc nữa mới chiếu, đúng lúc lâu dạo bách hóa đại lầu, chúng dạo một chút."
"Được, thấy bố khá thích xem tivi, chúng xem bách hóa đại lầu tivi , mua một cái, đúng lúc trong tay chúng chẳng một tấm phiếu tivi ." Khương Tự tán thành .
"Nghĩ giống em đấy." Diệp Miên .
Hai thẳng đến bách hóa đại lầu, chỉ tiếc là thấy tivi bán.
Ngay lúc hai định tay về, Diệp Miên gặp một quen.
Nhìn thấy Diệp Miên, nọ kinh ngạc vui mừng : "Tiểu Miên."
Nghe thấy một giọng quen thuộc vang lên từ cách đó xa, Diệp Miên theo tiếng gọi, thấy tới, cũng kinh ngạc vui mừng chào hỏi: "Chị Từ, chị ở đây?"
Người Diệp Miên gọi là Chị Từ : "Em quên , đây chị với em , chị việc ở bách hóa đại lầu mà!"
Ánh mắt rơi Khương Tự, Chị Từ : "Vị là?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-180-em-them-lau-lam-roi.html.]
"Đây là chồng em, Khương Tự, chị gọi là Tiểu Tự là ." Giới thiệu với Chị Từ xong, Diệp Miên giới thiệu với Khương Tự: "A Tự, đây là bạn em quen lúc ngoài mua thức ăn dạo đến huyện thành ở, cứ gọi là Chị Từ giống em là ."
"Chào Chị Từ." Khương Tự .
"Chào chào ." Chị Từ đáp một tiếng, đầu với Diệp Miên: "Ây da, thảo nào đây chị bảo giới thiệu đối tượng cho em, em cần suy nghĩ liền từ chối, hóa đối tượng của em lớn lên trai thế , đổi là chị, chị cũng chướng mắt những khác."
"Chị, chị đừng trêu em nữa." Diệp Miên che miệng .
Diệp Miên cũng Chị Từ là vì đây cứu mạng chị , quen thuộc với cô, nên mới thẳng thắn trêu ghẹo như , nên cũng bực bội.
Nói đến chuyện , đây vẫn là chuyện năm ngoái Khương Tự ngoài nhiệm vụ, cô còn kết bạn mua thức ăn cùng Vu nãi nãi.
Cô tình cờ nhận nhiệm vụ của hệ thống, giải độc cho Chị Từ.
Cũng Chị Từ là vận khí gì, đường cái mà cũng thể gặp rắn độc, cứ thế đột nhiên c.ắ.n một cái, lúc đó Chị Từ mơ hồ , khi cho chị uống Bích Linh Đan, còn hoãn một lúc lâu mới khôi phục thần trí.
Chị Từ kéo Diệp Miên đến văn phòng bên cạnh xuống, pha cho hai , nhàn rỗi trò chuyện: "Em ngoài mà chẳng mua gì thế , là mới bắt đầu dạo ?"
Nhắc đến chuyện , Diệp Miên thở dài : "Bọn em định đến mua tivi, tiếc là hàng."
Mặc dù cô sớm đoán thời đại tivi dễ mua, nhưng ngờ ở huyện thành cũng như , cung đủ cầu.
Vừa lời , mắt Chị Từ liền trừng lớn, giả vờ tức giận : "Em mua tivi, tìm chị, nào, là tin tưởng Chị Từ của em ?"
"A, , em đây là nhất thời nghĩ tới chị ." Diệp Miên vội vàng xua tay: "Chị Từ chị cách ?"
"Cái tivi a, thực cứ hễ hàng là sẽ những nhận tin tức canh mua mất, em mua a, thì cũng ngay lúc nhận tin tức đầu tiên, nhanh ch.óng đến mua."
Nói xong, khóe miệng Chị Từ nhếch lên một nụ , nháy mắt với Diệp Miên : "Cái trùng hợp , ngày mai vặn sẽ về ba cái tivi, trong đó hai cái nội định , nhưng vẫn còn một cái nội định, ngày mai chị giữ cho hai đứa, hai đứa trực tiếp mang tiền và phiếu đến mua là ."
"Chị Từ, cảm ơn chị nhiều lắm!" Diệp Miên .
"Cảm ơn chị cái gì, so với ơn cứu mạng của em, chút chuyện của chị đáng là gì." Chị Từ xua tay .
"Chuyện chị đừng nhắc nữa, em cứu chị đó là duyên phận giữa chúng , em cũng ý định ỷ ơn đòi báo ." Diệp Miên giả vờ tức giận .
"Được , nhắc nhắc, ngược là em, lâu như , cũng đến thăm chị." Nhắc đến chuyện , Chị Từ cũng quên lúc gặp Diệp Miên thì cô mang thai.
Lập tức trò chuyện với Diệp Miên về chuyện em bé, Chị Từ cũng là con, nên chia sẻ với Diệp Miên ít kinh nghiệm nuôi dạy trẻ.
Cuối cùng vẫn là hai Diệp Miên mua vé xem phim , lúc mới giục hai mau xem phim.
Xem phim xong, hai Diệp Miên cũng đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, mà tìm một chỗ , Không gian đồ ăn ngon.
Trong Không gian.
Diệp Miên mắt mong mỏi những xiên thịt cừu sắp nướng xong vỉ nướng, nhanh ch.óng mở một chương trình tạp kỹ , bưng cho một ly sữa, rót cho Khương Tự một ly nước ngọt : "Hehe, em thèm đồ nướng lâu lắm ."
Thấy bộ dạng kịp chờ đợi của Diệp Miên, Khương Tự bất đắc dĩ lắc đầu, đưa qua một xiên : "Nào, nếm thử xem mùi vị thế nào?"