Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 175: Muốn Nhờ Cháu Giúp Một Việc
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:14:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm thán xong, Diệp Miên đem hải sản ập mặt thu gian xong, liền bơi lên .
Lấy thuyền , Diệp Miên về gian bộ quần áo khô ráo xong, mới thúc giục dị năng, trở bờ biển.
Chậm rì rì về phía ven đường, trong lòng đang cân nhắc, đợi trở về cô liền gian cho một bữa hải sản cay tê ăn một chút.
[Hệ thống 886: Đinh ~ nhiệm vụ tuyên bố, cứu thiếu niên sóng biển cuốn , Kỷ Ngạn.]
Nghe hệ thống nữa tuyên bố nhiệm vụ, Diệp Miên đổi đường về phía một chỗ ồn ào huyên náo.
Phương hướng chỗ đó, lúc ít tiếng thét ch.ói tai truyền đến.
Diệp Miên khỏi tăng nhanh tốc độ, thấy thiếu niên hệ thống đang cuồng trong sóng biển, vẫn như cũ đang liều mạng bơi về bờ biển, như thế nào đều , thậm chí còn càng ngày càng xa.
Không tiếp tục quan vọng nữa, Diệp Miên nhanh ch.óng chạy về phía bờ biển.
"Á, cô nương cô sống nữa ."
"Mau trở mau trở , thủy triều lên , cứu cô cũng sẽ c.h.ế.t đó!"
Có chú ý tới bóng dáng Diệp Miên, vội vàng hô hoán.
thấy bóng dáng chút nào d.a.o động, vẫn như cũ chạy về phía trong biển.
"Trời ạ, cô nương cứu sống nữa !"
"Có là nhà của đứa bé trong biển a?"
Diệp Miên tự nhiên là đám phía hô hoán với , điều chút sóng biển đối với cô mà tính là gì, chỉ là cứu mí mắt đám , mới là một chuyện phiền toái.
Diệp Miên một bên suy tư, một bên nhảy trong biển, thuận theo sóng biển nhanh ch.óng tới gần thiếu niên.
Kỷ Ngạn loáng thoáng thấy một bóng lao tới phía , khóe miệng gợi lên một nụ tự giễu.
Sóng biển nguy hiểm như , thể tới cứu chứ!
Cậu nhất định là lầm !
Giây tiếp theo liền cảm giác đôi tay giam cầm , đáy mắt Kỷ Ngạn hiện lên một mạt kinh hãi.
Sau đó là một mạt vui sướng nở rộ nơi đáy mắt, thật sự, cứu ?
Diệp Miên thoáng qua sóng biển xu thế đ.á.n.h về phía bờ biển, mượn dùng khe hở , dị năng hệ Phong xuất động, mang theo hai thuận theo sóng biển trực tiếp vỗ về bờ biển.
Rơi xuống bờ biển Diệp Miên cũng một khắc dám dừng , nhanh ch.óng kéo thiếu niên về phía lục địa.
Người quan vọng lục địa thấy cô nương thế mà thật sự cứu về , đều sôi nổi tới tiếp ứng hai .
"Khụ khụ khụ ~" Kỷ Ngạn phun nước biển trong khoang miệng, một đôi mắt chằm chằm Diệp Miên: "Cảm ơn chị."
Diệp Miên xua tay, lên tiếng dặn dò : "Về ban ngày ban mặt một , cũng đừng bờ biển dạo lung tung nữa."
"Vâng." Kỷ Ngạn nhẹ đáp một tiếng.
"Á, là thằng nhóc Ngạn, cháu ban ngày ban mặt tới bờ biển gì, sống nữa ?"
"Mẹ cháu còn tìm cháu khắp nơi đấy, may mà cháu vận khí , cứu, bằng cha cháu bọn họ cháu đuối nước, ..."
Quần chúng nhận rơi xuống nước là Kỷ Ngạn, sôi nổi tiến lên quan tâm.
" , còn cảm ơn cô nương cứu cháu !"
"Ủa, cô nương ."
Tầm mắt Kỷ Ngạn ngó khắp nơi, nhưng đều tìm chị gái lớn cứu , trong lòng khỏi chút mất mát...
Diệp Miên đến đường cái một bóng , gian bộ quần áo khô ráo xong, mới lấy một chiếc xe đạp điện chạy về phía huyện thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-175-muon-nho-chau-giup-mot-viec.html.]
Có xe đạp điện, tốc độ tự nhiên là vô cùng nhanh, mười giờ tối, Diệp Miên rốt cuộc tới huyện thành, ngay lập tức thu hồi xe đạp điện, đổi thành bộ về nhà khách.
Diệp Hưng Lan vẫn luôn đợi ở cửa nhà khách thấy em gái bình an trở về, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, tiến lên mở miệng liền ngửi một mùi tanh nồng đậm của biển, mở miệng trêu ghẹo : "Em gái, em đây là chạy tới trong biển bơi một vòng trở về?"
" ." Diệp Miên .
Diệp Hưng Lan trừng lớn đôi mắt, khi nghĩ tới cái gì, liền ngậm miệng, cùng Diệp Miên một một lên lầu.
"Nghỉ ngơi sớm một chút." Diệp Hưng Lan .
"Vâng, hai cũng ngủ sớm ." Diệp Miên đáp một tiếng.
Bởi vì Diệp Miên là một tới, lúc liền phân đến một ở một gian.
Sau khi nhà Diệp Miên liền dứt khoát trực tiếp gian nhanh ch.óng gội đầu tắm rửa một phen, sờ sờ cái bụng ăn cái gì, thời gian sắp mười một giờ rưỡi, cuối cùng ăn tiệc hải sản, nấu bát mì gói ăn.
Thêm thịt ba chỉ bò và rau xanh , phối hợp với chai nước ngọt, quả thực quá thỏa mãn, Diệp Miên ăn uống no đủ tâm mãn ý túc khỏi gian nghỉ ngơi.
Thời gian nhanh, ngày cuối cùng của Xuân giao hội, lượng tiêu thụ năm nay của xưởng là hạng nhất phân loại xưởng may, Từ xưởng trưởng vung tay lên, tuyên bố buổi tối khi thu dọn đồ đạc xong, ông mời khách, dẫn ăn một bữa tiệc lớn.
Mọi sôi nổi hoan hô lên.
Chập tối từ phòng triển lãm , mỗi đều đang thương lượng buổi tối gọi món gì ăn.
Diệp Miên cũng bên cạnh Ứng Ngọc Lan chuyện Tạ Song Song tới Dương Thành, hâm mộ bao nhiêu.
"Cô a, là hâm mộ em thể tới Dương Thành, rõ ràng là hâm mộ em thể ăn há cảo tôm cô tâm tâm niệm niệm." Ứng Ngọc Lan .
" , cô trở về xong phục khắc há cảo tôm, nhưng vẫn cảm thấy Dương Thành ăn ngon nhất." Diệp Miên gật đầu.
"Đó là khẳng định, đây rốt cuộc là đặc sắc bản địa." Ứng Ngọc Lan gật đầu.
Mọi đang , tới trong phòng bao tiệm cơm xuống.
Từ Kinh Nghiệp tự nhiên mời khách, liền sẽ keo kiệt, cho nên cơ bản gọi đều là món mặn, cũng chính là cuối cùng sợ chỉ ăn món mặn dễ ngấy, gọi hai món chay.
"Cốc cốc ~" Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Từ Kinh Nghiệp tưởng là phục vụ, trực tiếp : "Vào."
Ai từng nghĩ, tiến là một ông lão, điều Từ Kinh Nghiệp cảm thấy chút quen mắt.
Chỉ là còn đợi ông nghĩ nhiều, Diệp Miên mở miệng: "Vân Lão, ngài tới đây?"
Đáy mắt Diệp Miên chút kinh ngạc, rốt cuộc mấy ngày Diệp Đường Hoa về Cảng Thành , cô vốn tưởng rằng Vân Lão phỏng chừng cũng về , nghĩ tới ông thế mà vẫn luôn ở Dương Thành .
Vân Lập Vĩ thoáng qua phòng bao đầy , cuối cùng tầm mắt dừng ở Diệp Miên : "Tiện mượn một bước chuyện ?"
Diệp Miên thấy thế, trả lời Vân Lập Vĩ , mà là với Từ Kinh Nghiệp: "Từ thúc, cháu ngoài một chuyến , lát nữa trở về."
Ngay tại lúc Từ Kinh Nghiệp chút yên tâm, mở miệng cái gì đó, Diệp Hưng Lan mở miệng : "Từ thúc, cháu cùng Tiểu Miên."
Từ Kinh Nghiệp thấy thế, gật đầu đồng ý : "Được, các cháu sớm trở ."
"Không cần đợi bọn cháu, ăn ." Trước khi ngoài, Diệp Miên đầu với .
"Được." Từ Kinh Nghiệp cũng hiểu thể để nhiều như đợi Diệp Miên trở về, cho nên trong lòng nghĩ nếu đồ ăn lên đủ còn về, ông liền để khai động , đợi bọn Diệp Miên trở , gọi riêng cho bọn họ vài món ăn.
Diệp Miên theo Vân Lập Vĩ tới phòng bao cách vách, thấy bên trong còn một đôi vợ chồng từng gặp qua, đuôi lông mày Diệp Miên khẽ nhướng.
Diệp Miên về phía Vân Lập Vĩ : "Ngài đây là?"
"Khụ, kỳ thật hôm nay tìm cháu tới, là nhờ cháu giúp một việc." Vân Lập Vĩ .
Nghe ý tứ trong lời của Vân Lập Vĩ dường như là quan hệ với t.h.u.ố.c viên, Diệp Miên mới xuống, tò mò : "Tìm cháu giúp việc gì?"