Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 153: Là A Tự Về Rồi Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:14:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"A Tự nhiệm vụ , con qua đây ở một thời gian." Nhìn túi rau tay , Diệp Miên vội vàng giúp nhận lấy hỏi: "Ba ạ, vẫn còn ở viện nghiên cứu?"

" , ba con hôm qua t.h.u.ố.c xong, hận thể tối hôm qua liền nghiên cứu." Nói , bất đắc dĩ dang tay : "Đây , nghĩ ông thời gian khẳng định sẽ ngày ngày tăng ca, nên định hầm cho ông chút canh tẩm bổ."

"Vậy khéo, con hầm canh gà, đồ ăn cũng nấu xong , đưa tới cho ba ạ." Diệp Miên đáp.

Tình huống sớm dự liệu , cho nên cố ý mang theo hộp giữ nhiệt.

Lập tức lấy nhanh nhẹn đóng gói một phần cơm canh, với Lam Ngọc Kha: "Mẹ, thôi, chúng cùng đưa cơm cho ba."

"Không cần , con ở nhà là ." Lam Ngọc Kha theo bản năng liền từ chối.

"Không , con nhận đường, buổi trưa con đưa cơm cho hai , buổi tối hai về nhà ăn." Diệp Miên .

"Vậy thì mệt quá, con khó khăn lắm mới tới chỗ , thể để con chăm sóc chúng , ..." Lam Ngọc Kha lời , mày nhíu c.h.ặ.t .

Chỉ là đợi bà chuyện, Diệp Miên liền giả bộ tức giận : "Sao thế, đây là coi con như ngoài ?"

"Không, , chính là sợ con quá mệt mỏi..." Nghe con gái , Lam Ngọc Kha lập tức khẩn trương giải thích.

"Phụt." Diệp Miên một tiếng : "Mẹ đáng yêu quá ."

Nhìn phản ứng của Diệp Miên, Lam Ngọc Kha còn hiểu, khẩn trương lo lắng trong lòng cũng trong nháy mắt tan biến: "Cái con bé , học cách trêu chọc ."

Cuối cùng, Lam Ngọc Kha lay chuyển Diệp Miên, đồng ý buổi trưa để Diệp Miên đưa cơm.

Hai con cùng đường trong khu gia đình, trong nháy mắt thu hút sự chú ý của ít .

hôm qua lúc về quá muộn, trong khu gia đình đều nghỉ ngơi, cho nên đều chú ý tới hai .

Một bà cụ chú ý tới hai đầu tiên, chào hỏi: "Tiểu Kha, đây là con gái cô , lớn lên thật xinh , kết hôn ?"

"Dì Vu, đây là con gái cháu Diệp Miên, đầu năm mới kết hôn, đây là, khéo chồng con bé là đoàn trưởng bộ đội bên , liền tới tùy quân, đúng lúc cách chỗ cháu gần, gần đây liền tới ở một thời gian." Lam Ngọc Kha giới thiệu với dì Vu xong, đầu với Diệp Miên: "Tiểu Miên, đây là bà Vu."

"Cháu chào bà Vu ạ." Diệp Miên lập tức lễ phép gọi.

"Ui chao, gả cho một đoàn trưởng cơ đấy, cô bé thật giỏi, đây là đưa cơm cho chồng cháu ?" Bà Vu .

" ạ, ông gần đây tăng ca, cháu mua chút đồ ăn về, nào ngờ con gái nấu cơm xong , liền cùng cháu đưa cơm cho ba, tới nhận đường, buổi trưa đưa cơm cho chúng cháu." Lam Ngọc Kha .

"Ui chao, cô bé thật hiếu thuận, cũng đưa cơm cho ông già nhà đây, chúng cùng ." Bà Vu .

"Vâng." Lam Ngọc Kha đáp một tiếng, ba liền cùng về phía viện nghiên cứu.

Giờ thật ít đưa cơm từ viện nghiên cứu trở về .

tất cả đều là cả hai vợ chồng đều việc ở viện nghiên cứu, một là ở nhà trông con nấu cơm.

Giờ phút thấy cũng tò mò hỏi thăm, điều đưa cơm cho Diệp Hoằng Ngạn, đều chuyện quá nhiều.

dù là như thế, lúc đến viện nghiên cứu, cũng đem quãng đường bình thường mười phút, sinh sinh mất nửa tiếng đồng hồ.

Có điều đến cổng viện nghiên cứu, Diệp Miên cũng chỉ thể dừng bước, bà Vu cũng theo ở cổng, do Lam Ngọc Kha xách hộp cơm đưa .

Biết con gái tới, Diệp Hoằng Ngạn cũng cùng Lam Ngọc Kha ngoài.

"Miên Miên, sớm con tới, ba hôm nay sẽ tăng ca." Diệp Hoằng Ngạn .

"Không ạ, nhưng buổi tối cũng đừng tăng ca quá muộn, về sớm một chút." Diệp Miên dặn dò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-153-la-a-tu-ve-roi-sao.html.]

Lời dặn dò của con gái Diệp Hoằng Ngạn ưng, lập tức gật đầu : "Ừ ừ, ba thêm một lát nữa về."

Lam Ngọc Kha thấy một màn , bất đắc dĩ : "Vẫn là lời con gái tác dụng, bình thường bao nhiêu câu ông đều ."

Nghe lời , mặt Diệp Miên cũng mang theo vẻ tán đồng: "Ba, thể mới là vốn liếng của cách mạng, nghiên cứu quan trọng, nhưng thể của ba cũng quan trọng như , thể thức quá khuya."

"Ừ ừ, ba ." Diệp Hoằng Ngạn nhận lời.

Thấy , Diệp Miên cũng thêm nữa: "Vậy ba về ạ, con và cũng về nhà ăn cơm đây."

"Được, hai con mau về !" Diệp Hoằng Ngạn .

Mẹ con Diệp Miên cùng bà Vu về khu gia đình, khi tạm biệt, hai con Diệp Miên dùng xong bữa tối, Lam Ngọc Kha liền giúp con gái dọn dẹp phòng.

Không bao lâu , Diệp Hoằng Ngạn liền trở về.

Nhìn chồng hôm nay tám giờ về, Lam Ngọc Kha từ trong phòng Diệp Miên trêu chọc: "Còn là con gái mới trị ông, ngày thường thế nào, ông đều , cứ tăng ca đến mười một mười hai giờ mới về."

Diệp Miên theo Lam Ngọc Kha lời , vẻ mặt tán đồng: "Ba, ba thế đúng , buổi sáng sớm, buổi tối còn tăng ca đến mười một mười hai giờ, thể sắt đá cũng chịu nổi , ba thể như nữa."

Nghe bà xã nhà vạch trần khuyết điểm của , Diệp Hoằng Ngạn nhịn lầm bầm: "Bà còn đấy, bà bình thường liều mạng lên, cũng đến mười một mười hai giờ."

Vừa lời , ánh mắt hồ nghi của Diệp Miên rơi Lam Ngọc Kha.

"Đó là , , từ đầu năm nay như nữa , đều là tan đúng giờ." Lam Ngọc Kha .

"Bất kể là ba , hai tối đa chỉ thể tăng ca đến tám giờ, nếu để con hai tăng ca đến mười một mười hai giờ, con sẽ cung cấp t.h.u.ố.c cho ba nữa ." Diệp Miên uy h.i.ế.p.

Bị uy h.i.ế.p một cách hung hăng, Diệp Hoằng Ngạn lập tức cam đoan tuyệt đối sẽ như nữa, Lam Ngọc Kha ở một bên che miệng trộm.

ngay đó, tầm mắt Diệp Miên liền rơi Lam Ngọc Kha: "Mẹ, cũng đừng , nếu dám tăng ca muộn như , con sẽ trói về đấy."

Lam Ngọc Kha đối với sức lực trò giỏi hơn thầy của con gái sớm thử qua , lập tức lên tiếng: "Ừ ừ, sẽ ."

Hai vị phụ con gái hung hăng uy h.i.ế.p, nhưng trong lòng vui vẻ, đây là con gái đang quan tâm bọn họ, bọn họ thể vui chứ!

Những ngày tiếp theo, chính là ngày thường Diệp Miên buổi sáng chợ, buổi trưa đưa cơm, buổi tối hai ngoan ngoãn về nhà ăn cơm tăng ca.

Chu viện trưởng Diệp Miên tới khu gia đình, còn mời Diệp Miên ăn cơm.

Thoáng cái thời gian trôi qua một tháng.

Lần sợi dây chuyền, Diệp Miên ngược quá lo lắng.

dây chuyền là hàng Hệ thống sản xuất, cho nên chỉ cần dây chuyền sử dụng, 886 bên sẽ cảm nhận .

Cho nên chỉ cần dây chuyền sử dụng, liền đại biểu Khương Tự gặp nguy hiểm gì nguy cấp đến tính mạng.

Mãi cho đến khi qua một tháng nữa, Diệp Miên xong cơm trưa, chuông cửa vang lên.

"Hửm?" Diệp Miên nhướng mày.

Hai tháng nay ba đều là cô đưa cơm trưa tới, chẳng lẽ là A Tự về ?

Nghĩ đến khả năng , Diệp Miên vui vẻ mở cửa phòng.

 

 

Loading...