Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 121: Ông Là Quỷ Chết Đói Đầu Thai À

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:13:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiến sĩ nhỏ sớm vô cùng bất mãn với đôi vợ chồng , lúc thấy hai Diệp Miên đ.á.n.h một trận, suýt chút nữa thì vui vẻ nhe răng tiếng, Diệp Miên dặn dò vội vàng đáp: "Vâng, chị dâu em nhớ !"

"Tiểu Miên đúng, điên như cũng thể tùy tiện cho nữa!"

" đúng đúng, điên như nếu đột nhiên phát điên dọa bà già , chịu nổi !"

"Phì! gì, Tiểu Miên cứu con bọn họ, bọn họ mà còn chạy tới chỗ Tiểu Miên phát điên, còn cái vẻ mặt đắc ý tới cảm ơn là nể mặt cô, cái thứ gì chứ!"

"Chẳng lẽ là đại tiểu thư nhà tư bản nào đó , trâu bò thế!"

"Quản nó là cái gì, dám bắt nạt khu gia thuộc chúng , coi khu gia thuộc chúng là ăn cơm chùa chắc!"

Các quân tẩu đại nương vây xem cũng đều nhao nhao bày tỏ sự bất mãn đối với hai kẻ điên Bao Dương Minh .

"Tiểu Miên, em yên tâm, bọn chị sẽ chứng cho em, là bọn họ xuất ngôn bất tốn , em đ.á.n.h là vì hành vi phát điên của bọn họ dọa sợ!" Lâm tẩu mở miệng .

", bọn chị sẽ chứng cho em, là hai kẻ điên đột nhiên chạy dọa , em , mới đ.á.n.h bọn họ." Tạ Song Song cũng hùa theo đáp.

" đúng đúng, sai, chúng đều thể chứng cho cô, là hai kẻ điên dọa chúng ! Tiểu Miên mới động thủ áp chế bọn họ!"

Diệp Miên bảo vệ , lời cảm ơn với xong, mới nữa về phía Tất Thải Lâm dọa ngốc.

Nghiêm giọng : "Mang theo rác rưởi của các cút khỏi khu gia thuộc!"

"Mày, mày!"

Nghe thấy giọng Diệp Miên, Tất Thải Lâm hồn, chồng đá ngã mặt đất bất động ở xa xa, Diệp Miên hung thần ác sát, cái miệng nữa thả lời hung ác, cuối cùng vẫn ngậm .

Bò dậy về phía chồng, đỡ chồng dậy liền .

"Nghe hiểu tiếng ? Mang rác rưởi của bà !" Giọng Diệp Miên nữa vang lên.

Dọa cho Tất Thải Lâm run một cái, vội vàng buông tay đỡ Bao Dương Minh , vội vàng qua nhặt đồ mang tới.

Kết quả nhặt đồ dậy, liền thấy bên cạnh Diệp Miên mấy bóng quen thuộc: "Kỹ sư Diệp, Kỹ sư Lam, Viện trưởng?"

Chỉ là ba gọi hiển nhiên đều để ý đến bà , nhao nhao đều vây quanh Diệp Miên quan tâm.

Thấy cảnh , trong lòng Tất Thải Lâm dấy lên sóng to gió lớn.

Đây là tình huống gì? Không tin tức tra , Diệp Miên chỉ là xuất nông thôn tỉnh J ?

Sao quen ba vị của viện nghiên cứu?

"Mẹ, con , chút đ.á.n.h đ.ấ.m nhỏ , còn đủ cho con nóng !"

Diệp Miên bất đắc dĩ đang cẩn thận đ.á.n.h giá .

"Cô là con gái Kỹ sư Lam?" Trong mắt Tất Thải Lâm đều là kinh hoàng.

Diệp Miên khẽ nhướng mày, mở miệng : "Mẹ, đàn bà điên quen ?"

Lam Ngọc Kha tự nhiên là nhận Tất Thải Lâm, chỉ là cảnh tượng Tất Thải Lâm ngôn ngữ dơ bẩn, mắng con gái là con tiện nhân nhỏ, bà tự nhiên là thấy , mắt thể cho Tất Thải Lâm sắc mặt , liếc mắt : "Không quen."

Tất Thải Lâm tiếng quen , suýt chút nữa thì tiến lên chất vấn Lam Ngọc Kha .

khi chạm Diệp Miên bên cạnh Lam Ngọc Kha, cuối cùng vẫn dừng bước.

Thấy Tất Thải Lâm mãi tới đỡ , Bao Dương Minh ngước mắt lên, thấy mấy lão đại viện nghiên cứu của , trong mắt chút ngẩn ngơ, bất giác gọi: "Kỹ sư Diệp, Kỹ sư Lam, Viện trưởng?"

Ba thấy giọng Bao Dương Minh đều trực tiếp coi như thấy, đặc biệt là Diệp Hoằng Ngạn, trực tiếp với con gái: "Miên Miên, chúng nhà, cần để ý hai kẻ điên ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-121-ong-la-quy-chet-doi-dau-thai-a.html.]

Diệp Miên hai kẻ điên dường như quen với bố , ngoan ngoãn đáp một tiếng: "Vâng."

Để hai Bao Dương Minh hồi lâu hồn, vẫn là xem náo nhiệt xung quanh thấy bọn họ mãi , cưỡng ép đuổi bọn họ ngoài.

"Bố, hai kẻ điên bên ngoài bố quen ?" Vào nhà xuống, Diệp Miên mở miệng hỏi.

Nghe Diệp Miên hỏi, Diệp Hoằng Ngạn chút hổ sờ sờ mũi : "Bao Dương Minh là trợ lý của bố, còn , là con gái lãnh đạo bộ phận nào đó trong huyện, !"

"Ồ, con cứ tự hỏi vênh váo thế, tới cửa cảm ơn còn kiêu ngạo lắm, cứ như là cho con mặt mũi lớn lắm ." Diệp Miên hiểu rõ gật đầu.

Lam Ngọc Kha nhẹ nhàng xoa đầu con gái : "Yên tâm, chuyện bố ở đây, cho dù nó chạy về nhà cáo trạng, cũng dám gì con !"

"Con sợ, dù chuyện con lý, bọn họ nếu dám lạm dụng chức quyền tới chèn ép con, chính là dâng nhược điểm tới cửa." Diệp Miên , trong mắt hàn quang chợt lóe.

"Tốt, !" Chu Viện Trưởng lời , tán đồng gật đầu.

Hiển nhiên chỉ Chu Viện Trưởng cảm thấy lời của Diệp Miên lý, vợ chồng Khương Tự Diệp Hoằng Ngạn cũng đều tán đồng gật đầu.

Hôm nay cái thiệt thòi , bọn Bao Dương Minh âm thầm nuốt xuống thì thôi, nếu dám ngấm ngầm giở trò, xác thực chính là dâng nhược điểm tới cửa.

Trò chuyện vui vẻ, Diệp Miên sắc trời xong, mở miệng : "Ông Chu, buổi tối ở ăn cơm, cháu một bàn món tủ của cháu cho ông nếm thử!"

"Ha ha, , ông già sẽ khách sáo với cháu, tối nay nếm thử tay nghề của cháu!" Chu Viện Trưởng gật đầu đáp.

Lam Ngọc Kha cùng con gái bếp, giúp cô trợ thủ.

Khương Tự thì tiếp chuyện bố vợ và Chu Viện Trưởng.

Đợi đến một giờ , Diệp Miên xong bốn món mặn một món canh.

Nhìn cơm nước khiến thèm nhỏ dãi bàn, Chu Viện Trưởng tiếc lời khen ngợi: "Không tệ tệ, ông già tối nay xác thực là lộc ăn !"

Chu T.ử Dương sớm thiết với Khương Tự nếm thử một miếng thức ăn, vẻ mặt hâm mộ với Khương Tự: "Anh Tự, cũng quá phúc , cưới vợ văn võ song thế !"

"Ghen tị !" Đáy mắt Khương Tự xẹt qua một tia đắc ý.

"Ừ ừ!" Chu T.ử Dương gật đầu lia lịa.

Đâu chỉ là ghen tị a, Tự quả thực chính là cưới nữ thần trong mơ của !

Văn võ song , lên phòng khách xuống phòng bếp! Còn xinh nữa!

"Ghen tị cũng vô dụng, chị dâu như , thiên hạ chỉ một!" Nụ đắc ý khóe miệng Khương Tự càng sâu hơn.

Nghe lời của Khương Tự, Chu T.ử Dương tức đến ngứa răng, chỉ thể hóa bi phẫn thành thèm ăn, hung hăng ăn một bữa no nê.

Chỉ là cái bộ dạng ăn như hổ đói thực sự quá khó coi, tức đến mức Chu Viện Trưởng tát một cái qua: "Thằng nhóc thối, ông là quỷ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i !"

Chu T.ử Dương Khương Tự khoe khoang chọc tức, ông nội tát một cái chỉ thể ai oán yên lặng chịu đựng nỗi uất ức .

Cơm nước no say, vợ chồng Diệp Hoằng Ngạn cũng dặn dò một phen chuyện gì tùy thời liên lạc với bọn họ xong, liền cùng Chu Viện Trưởng về.

Khương Tự rửa bát đũa xong, liền thấy Diệp Miên lúc đang ôm một cuốn tiểu thuyết xem say sưa ngon lành, nhịn sán gần liếc mắt .

Dọa cho Diệp Miên "bộp" một tiếng liền gấp sách .

Ho khan một tiếng : "Lần nhiệm vụ về đều nghỉ ngơi t.ử tế, hôm nay ngủ sớm chút !"

"Bà xã, em xem cái gì thế?" Nhìn sự chột của ai đó, đáy mắt Khương Tự ngập tràn ý .

 

 

Loading...