Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 120: Đúng! Quên Mất Ông Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:13:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe 886 cảm thán, Diệp Miên cũng khỏi thầm kinh ngạc trong lòng về bộ não của bố nhà khoa học của .
Sao cô di truyền thiên phú giữa hai họ nhỉ? Chẳng lẽ thiên phú của cô đều dồn hết giá trị vũ lực ?
Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, Khương Tự và Diệp Miên đồng thời dậy, Khương Tự mở miệng : "Anh xem ."
Thấy , Diệp Miên gật đầu trở .
Chỉ là nhanh, cô liền thấy bên ngoài truyền đến một giọng chua ngoa cay nghiệt.
Diệp Miên khẽ nhíu mày, với Chu Viện Trưởng: "Cháu ngoài xem ."
Nói xong, liền dậy về phía bên ngoài.
Tất Thải Lâm một phụ nữ dung mạo xuất chúng từ trong nhà về phía bên , mắt theo bản năng liền về phía chồng bên cạnh , thấy ông quả nhiên chằm chằm phụ nữ , một ngọn lửa vô danh bùng lên, giọng điệu cũng càng thêm khách khí: "Được , các cứu con trai , cảm kích, lễ cũng đưa , nhưng đừng hòng ỷ là ân nhân cứu mạng mà ăn vạ chúng !"
Vừa lời , liếc mắt ý vô tình về phía Diệp Miên.
Đây là nhắm ? Ánh mắt Diệp Miên tự nhiên là chú ý tới, bước vài bước đến bên cạnh đàn ông nhà .
Một đôi mắt thẳng Tất Thải Lâm, phảng phất như thể nhiếp hồn đoạt phách, , theo bản năng liền nhịn lùi một bước.
Nuốt nước miếng, Tất Thải Lâm phô trương thanh thế : "Làm, gì, cô chẳng lẽ còn đ.á.n.h thành?"
"Cứu con trai bà là , tới cửa cảm ơn là bà, nhưng ngôn ngữ bất kính cũng là bà. Bà nếu lời cảm ơn, thì cút khỏi khu gia thuộc, nếu thật lòng cảm ơn thì chỉnh đốn thái độ của bà cho ." Diệp Miên nghiêm giọng .
Tất Thải Lâm thể tin nổi trừng mắt Diệp Miên, lẽ là vì chữ "cút" của Diệp Miên chọc giận, giọng cũng khỏi cao lên vài phần: "Cô, cô chuyện kiểu gì thế, nể tình cô cứu con trai , tới cửa cảm ơn, kết quả cô bảo cút?"
Bao Dương Minh thấy xung quanh ít tiếng la hét của Tất Thải Lâm thu hút tới, nháy mắt cảm thấy chút mất mặt, vội vàng tiến lên ngăn cản : "Thải Lâm, ít vài câu, xác thực cũng là em vô lý ."
Tất Thải Lâm thấy ngay cả Bao Dương Minh cũng vô lý, cơn giận càng lớn hơn, hất tay Bao Dương Minh lớn tiếng : "Bao Dương Minh ông chê sinh con, vóc dáng biến dạng, tuổi già sắc suy, bằng cô gái nhỏ nhà ?"
Nghe Tất Thải Lâm chọc trúng suy nghĩ đen tối nhất trong lòng , sắc mặt Bao Dương Minh nháy mắt khó coi, nghiêm giọng quát: "Em bậy bạ gì đó?"
Thấy Bao Dương Minh phản ứng lớn như , Tất Thải Lâm cảm thấy sắp chọc điên : "Bao Dương Minh, ông đàn ông, vì nối dõi tông đường cho nhà họ Bao các ông, tân tân khổ khổ sinh con trai cho ông, bây giờ ông vì một phụ nữ bên ngoài, mà hung dữ với , còn vô lý, a a a, để yên cho ông ."
Càng nghĩ, càng cảm thấy hỏa khí lớn, lập tức liền giơ tay cào về phía Bao Dương Minh.
Nhất thời để ý cào vài cái, Bao Dương Minh lập tức cảm thấy mặt còn chút ánh sáng nào, giơ tay liền đ.á.n.h về phía Tất Thải Lâm: "Đủ , em đúng là điên !"
"Bốp" một tiếng vang lên.
"A!" Tất Thải Lâm kêu t.h.ả.m một tiếng, dám tin che mặt về phía Bao Dương Minh: "Ông mà đ.á.n.h ?"
Đối mặt với sự chất vấn của Tất Thải Lâm, Bao Dương Minh cũng hồn, đặc biệt khi ánh mắt rơi gò má sưng đỏ của Tất Thải Lâm, trong mắt cũng dâng lên một tia áy náy, hoảng hốt tiến lên che mặt của Tất Thải Lâm : "Tiểu, Tiểu Lâm, cố ý, chính là, chính là em cào chút khó chịu, cho nên theo bản năng ngăn em , ngờ đ.á.n.h trúng em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-120-dung-quen-mat-ong-roi.html.]
"A a a! Ông cút, ông cút !" Tất Thải Lâm kích động hét lên, hất tay Bao Dương Minh đang đưa tới .
Nhìn thấy cảnh tượng vây xem xung quanh chỉ trỏ , Tất Thải Lâm nữa sụp đổ hét lên.
Bộ dạng phát điên như của Tất Thải Lâm, Bao Dương Minh đầu tiên thấy, nhưng con mắt bao như thế vẫn là đầu tiên, sắc mặt vốn khó coi lúc cũng càng thêm đen sầm .
Cũng còn ý áy náy nữa, nhưng nghĩ đến quan hệ lưng vợ, vẫn đè nén sự khó chịu trong lòng, tiến lên nhẹ giọng : "Tiểu Lâm, sai , thật sự cố ý đ.á.n.h em. Bây giờ cảm ơn ân nhân , chuyện gì chúng về nhà tiếp ?"
Tất Thải Lâm đang điên cuồng chịu lời ông , bốn chữ 'cảm ơn ân nhân', liền giống như mở cái công tắc cuồng bạo nào đó, lập tức xù lông.
Tất Thải Lâm giọng khàn khàn ch.ói tai, chỉ Diệp Miên bên cạnh : " ngay mà, ngay mà, ông là thấy cô xinh ? Bao Dương Minh, mới là vợ ông, tại ông luôn che chở cho con tiện nhân nhỏ bên ngoài?"
Nhìn ngón tay chỉ , còn từng tiếng con tiện nhân nhỏ , trong mắt Diệp Miên hàn quang chợt hiện.
Thấy Khương Tự tay, Diệp Miên giữ c.h.ặ.t , ghé tai nhỏ giọng : "Anh bây giờ là phận quân nhân, động thủ , để em!"
Nghe thấy , trong lòng Khương Tự đầu tiên cảm thấy bộ quân phục giống như một gông xiềng, khiến đôi khi thể e ngại tầng gông xiềng , mà thể bảo vệ vợ .
Dường như suy nghĩ trong lòng Khương Tự, Diệp Miên : "Hơn nữa, em thích tự động thủ hơn, như mới sướng!"
"Được." Khương Tự hiểu vợ là vì để nghĩ nhiều, khóe miệng khỏi nở một nụ vui vẻ.
Trấn an xong đàn ông nhỏ nhen chút nhạy cảm, ánh mắt Diệp Miên nữa rơi ngón tay vẫn đang chỉ , giơ tay đặt lên bẻ một cái.
"A a a!" Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết đau đớn, nháy mắt vang vọng bầu trời khu gia thuộc.
Tất Thải Lâm đau đớn ôm ngón tay , đôi mắt tràn ngập đau đớn, lửa giận cùng ghen tị về phía Diệp Miên: "Con đàn bà điên, mày mà dám bẻ ngón tay tao?"
"Bẻ ngón tay bà thì ? còn dám đ.á.n.h bà đấy?" Nói , Diệp Miên khách khí tát một cái qua, trực tiếp đ.á.n.h Tất Thải Lâm ngã nhào xuống đất.
"Đã , thành tâm xin , thì cút cho . Nghe hiểu tiếng thì cũng thôi , còn cứ sủa inh ỏi cửa nhà , , bà tưởng là bà, thể nhịn cái tính tiểu thư của bà mà nổi giận?" Diệp Miên vẻ mặt mất kiên nhẫn.
"Mày, mày, đây chính là bộ đội!" Tất Thải Lâm đau đớn ôm mặt đ.á.n.h, vẻ mặt dám tin.
"Vị đồng chí Diệp , chúng tới cửa cảm ơn ơn cứu mạng của cô, cô thể đ.á.n.h chứ!" Bao Dương Minh cũng vẻ mặt tán đồng Diệp Miên .
"Ồ, đúng! Quên mất ông !" Nghe lời , ánh mắt Diệp Miên rơi Bao Dương Minh.
"Cái gì?" Bao Dương Minh lời , mặt chút mờ mịt.
Giây tiếp theo liền cảm giác mắt hoa lên, bụng truyền đến một trận đau đớn, cũng theo đó bay ngoài.
"Hai kẻ điên, điên thì về nhà mà điên, chạy đến cửa nhà phát điên cái gì, quả thực dọa c.h.ế.t ." Vừa , về phía chiến sĩ trực ban rõ ràng là đưa hai : "Lần loại điên gì , thì đừng cho nữa, hôm nay là vận may , gặp . Cái nếu quân tẩu con cái trói gà c.h.ặ.t khác gặp , chẳng bọn họ dọa cho xảy chuyện ?"