Trọng Sinh Thập Niên 70: Nữ Phụ Từ Mạt Thế Giết Trở Về - Chương 117: Ác Ma Kinh Khủng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:13:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Miên nghĩ nghĩ, cầm máy ảnh chụp cảnh , đó mới qua bế đứa bé lên.

Thấy tinh thần đứa bé chút uể oải, Diệp Miên đoán thể là đói bụng, cho nên nhỏ tiếng.

Diệp Miên vội vàng mang theo đứa bé gian pha chút sữa bò cho nó uống.

[Hệ thống 886: Ting, nhiệm vụ mở , hiệp trợ bộ đội bắt bọn buôn , thời hạn nhiệm vụ, một giờ.]

Vừa pha sữa xong đút miệng đứa bé, trong đầu liền vang lên tiếng của hệ thống.

Nghe thấy thời hạn nhiệm vụ là một giờ, Diệp Miên khẽ nhíu mày.

Xem bọn buôn còn xa, nhưng nếu là bọn buôn , trộm đứa bé, vứt bỏ đứa bé trực tiếp trong núi chứ?

Hơn nữa, hành vi của bọn buôn , thế nào, cũng thấy chút giống với bọn buôn năm đó trộm cô ?

Từ lời Diệp Chính Quốc và Diệp Hoằng Ngạn thể phân tích , tuy rằng năm đó kẻ trong bóng tối trộm cô là vì thành quả nghiên cứu trong tay Lam Ngọc Kha, nhưng thực bọn chúng ngay từ đầu cũng nghĩ tới chuyện thật sự trả cô cho bố .

Đã sớm sai bọn buôn mang cô , thậm chí vứt bỏ cô ở nơi hoang dã, khéo vợ chồng Diệp Chính Quốc từ huyện thành trở về hôm đó vì để về nhà sớm nên đường nhỏ, trùng hợp thấy tiếng của cô, mới mang cô về.

mắt hiển nhiên lúc suy nghĩ cái , che giấu sự khác thường đáy lòng, Diệp Miên một tay bế đứa bé, một tay cầm bình sữa, liền khỏi gian.

Nhìn dấu vết mặt đất, gần đó để dấu chân gì.

Diệp Miên chính là gian, cái công cụ gian lận , ngay lập tức bảo 886 quét dấu vết gần đó.

Một phút , 886 liền cho Diệp Miên một hướng : [Hệ thống 886: Ký chủ, bọn buôn về hướng Tây Bắc .]

"Được." Đáp một tiếng, lúc đứa bé trong tã lót cũng uống hết sữa trong bình ngủ , Diệp Miên cất bình sữa về gian, nghĩ nghĩ, dứt khoát cũng đưa đứa bé trong gian, đó liền đuổi theo hướng Tây Bắc.

Diệp Miên sự gia trì của dị năng hệ Phong, giống như một cơn gió lướt qua, tốc độ nhanh đến mức mắt thường gần như thấy.

Nửa giờ , liền phát hiện phía hai bóng .

Diệp Miên che giấu thở, lặng lẽ tới gần.

Liền thấy trong hai , một gã đàn ông trung niên mặt rỗ mở miệng : "Đại ca, chúng vứt ở chỗ thật sự vấn đề gì chứ, gần đây hình như một cái doanh trại bộ đội, nếu phát hiện thì ?"

Người gọi là đại ca mặc một chiếc áo khoác quân đội, chiều cao ước chừng một mét tám, mặt quấn khăn quàng cổ, rõ mặt.

Nghe thấy lời đàn em, giọng mở miệng chút khàn khàn: "Trời lạnh thế , cho dù lên núi cũng là ở bên ngoài, chúng vứt đứa bé ở sâu bên trong, thể phát hiện."

Mặt rỗ lời , vẫn chút lo lắng: "Nhỡ , nhỡ đứa bé tỉnh, tiếng thu hút tới thì ?"

"Vậy cũng liên quan đến chúng , đây là ông chủ yêu cầu, chúng việc theo yêu cầu là ." Đại ca xong, cũng cái sự nghi thần nghi quỷ của tên mặt rỗ cho tâm thái bất , dứt khoát ba hai miếng ăn hết lương khô trong tay.

Mặt rỗ thấy thế, cũng vội vàng nhanh ch.óng ăn hết cái bánh khô khốc trong tay.

Đại ca thấy mặt rỗ ăn xong, liền dậy : "Đi thôi, đỡ cho mày lo cái lo cái , đợi khỏi ngọn núi , chúng đổi hành trang, là an ."

"Được !" Mặt rỗ vẻ mặt vui vẻ dậy.

"Bây giờ , muộn !"

Một giọng nữ vang lên.

"Ai!"

Gã đàn ông áo khoác quân đội thấy giọng , nổi da gà, cũng vì chủ nhân giọng là phụ nữ mà khinh địch.

Thậm chí nhanh ch.óng phản ứng phát hiện tới gần, trong lòng dâng lên một dự cảm lành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-nu-phu-tu-mat-the-giet-tro-ve/chuong-117-ac-ma-kinh-khung.html.]

"Đại, đại ca." Mặt rỗ thấy đại ca nhà cảnh giác như , trong lòng cũng theo đó mà căng thẳng.

Diệp Miên từ trong bóng tối , trong tay còn bế một đứa bé.

Ánh mắt mặt rỗ đầu tiên rơi đứa bé , phát hiện đứa bé đó chính là đứa gã và đại ca vứt bỏ, lập tức giật nảy .

khi ánh mắt dung nhan xinh của Diệp Miên thu hút, nháy mắt liền ném đứa bé Diệp Miên đang bế đầu, thèm thuồng chằm chằm mặt Diệp Miên hồi lâu, nuốt nước miếng : "Đại ca, con, con ả trông cũng xinh quá !"

Nói , sự căng thẳng trong lòng nháy mắt tan biến, hì hì : "Cô em, lên núi một thế?"

Gã đàn ông áo khoác quân đội cái bộ dạng háo sắc của mặt rỗ, bất mãn nhíu mày, một tay túm lấy cổ áo của gã: "Đừng khinh địch."

Thấy đại ca kéo , trong lòng mặt rỗ chút khó chịu.

Chẳng chỉ là một con ả thôi , thể lợi hại đến mức nào, đại ca thật sự quá cẩn thận .

Đợi bắt , sẽ mang về chơi cho sướng, bán trong núi sâu, còn thể kiếm thêm một món.

Nghĩ , mặt rỗ trực tiếp : "Đại ca, cần tay, để em!"

Nhìn bộ dạng xúc động của mặt rỗ, gã đàn ông áo khoác quân đội nhếch mép lạnh: "Được, mày lên."

Lúc mặt rỗ thể chờ đợi mà lao về phía Diệp Miên, căn bản chú ý tới nụ lạnh của đại ca, nếu thấy, cũng sẽ cảnh giác thêm vài phần.

"Người , ông đây tới đây!" Mặt rỗ vươn đôi tay vồ về phía Diệp Miên.

"Hừ~" Diệp Miên lạnh một tiếng, trực tiếp nhấc chân đá một cái.

"A!" Mặt rỗ kêu t.h.ả.m thiết một tiếng đau đớn, tiếp đó liền bay ngoài.

"Rầm" một tiếng đập một cây, đau đến mức mặt rỗ "Oẹ" một tiếng, mà trực tiếp phun một ngụm m.á.u.

Diệp Miên lạnh lùng cảnh , cảm giác đứa bé trong lòng dường như âm thanh dọa cho tỉnh giấc, vội vàng nhẹ nhàng vỗ vỗ.

Mặt rỗ nháy mắt cảm thấy Diệp Miên giống như ác ma kinh khủng, mà một cước đá bay , còn hộc m.á.u, vội vàng kêu cứu: "Đại ca, đại ca cứu em!"

Kết quả quanh bốn phía, còn bóng dáng đại ca nữa.

Biết đại ca bỏ rơi, mặt rỗ vẻ mặt kinh hoàng Diệp Miên đang dần dần tới gần , vội vàng há to miệng, hét lớn.

Sợ tên mặt rỗ ồn đứa bé tỉnh giấc, Diệp Miên nhanh tay lẹ mắt cầm một khúc gỗ thuận tay nhặt lên gõ về phía mặt rỗ, trực tiếp đ.á.n.h ngất .

Diệp Miên vận khởi dị năng, ảnh như quỷ mị đuổi theo gã đàn ông áo khoác quân đội.

Áo khoác quân đội chỉ là tình cờ phía , liền thấy cô gái như quỷ mị, tốc độ nhanh đến mức thái quá lao về phía .

Dọa cho gã đàn ông áo khoác quân đội suýt chút nữa vững cành cây chân vấp ngã.

Vội vàng vịn cái cây lớn bên cạnh định hình, nhưng còn đợi gã đàn ông áo khoác quân đội thở phào nhẹ nhõm, liền cảm giác gáy truyền đến một luồng gió lạnh.

Gã đàn ông áo khoác quân đội theo bản năng tránh, liền cảm giác đầu óc choáng váng, ngã lăn đất.

"Chậc, chịu nổi một đòn." Bình phẩm xong, Diệp Miên xách một chân của tên áo khoác quân đội, kéo gã đến bên cạnh tên mặt rỗ.

Cô cũng dứt khoát nữa, bế đứa bé tìm một bãi đất trống xuống.

Nửa giờ , liền cảm giác cách đó xa một luồng khí tức quen thuộc đang về phía .

Diệp Miên , quả nhiên thấy là Khương Tự, mặt cũng nở một nụ : "Anh cuối cùng cũng tới , bế con, em kéo hai tên buôn xuống núi."

 

 

Loading...