Thôn Trưởng Vì Bất Đắc Dĩ, Chỉ Có Thể Vứt Bỏ Cái Mặt Già Này, Đích Thân Đến Tô Gia Mời Người.
May mà đây thôn trưởng giúp Tô gia ít, nếu cho dù ông đích e là cũng vô dụng. Người Hạ tri thanh là từ thành phố tới, căn bản ăn bộ của ông.
Khóe miệng thôn trưởng cong lên Tô Trầm: “A Trầm, chú đại diện cho đám vô tri xin Hạ tri thanh. Cháu đại nhân chấp tiểu nhân, đừng tính toán với bọn họ, nể cái mặt già của chú, một chuyến, giúp bọn họ, dù ruộng của lão Tô gia cũng tưới tiêu .”
Hạ Chi Tô Trầm, cô chỉ đàn ông của , nếu Tô Trầm , cho dù là thôn trưởng thì .
Trong mắt thôn trưởng tràn đầy lấy lòng Tô Trầm: “A Trầm, bình thường chú từng với lão Tô gia, cháu coi như giúp chú một việc ?”
Tô Trầm vuốt ve Hạ Chi đang xù lông: “Đi thôi, thể diện của thôn trưởng vẫn nể.”
Hạ Chi gật đầu: “Vậy nể mặt A Trầm, cháu một nữa. Nếu bọn họ còn cháu, còn đào lung tung, thì đừng trách cháu thật sự quản nữa.”
Hạ Chi lời khó , đến lúc đó tốn công vô ích, ngược rước lấy một .
“Được, yên tâm, chắc chắn sẽ , chú nhất định sẽ truyền đạt .” Thôn trưởng thấy Hạ Chi nhả , khóe miệng cong lên, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Chi quả thực là một thanh niên trí thức văn hóa, còn giúp trong thôn giải quyết ít khó khăn.
Trong lòng thôn trưởng tức giận đám đầu đất trong thôn, năng lực như , dỗ dành, còn đắc tội, trong đầu bọn họ chứa cái gì.
Hạ Chi và Tô Trầm tay khoác tay cùng đến ruộng. Lúc là buổi chiều, mặt trời độc như buổi trưa, sắc mặt Hạ Chi dễ hơn ít.
Dưới ruộng ít phụ nữ và cô gái trẻ đang việc, Hạ Chi và Tô Trầm tình cảm như nhịn hâm mộ.
Hạ Chi cẩn thận quan sát một phen, Lý Đại Vĩ chỉ huy lung tung đem mương nước cô đào xong đó đều phá hỏng ít, sắc mặt trở nên trầm xuống.
Hạ Chi ở nơi địa thế tương đối cao, quy hoạch vị trí đào mương nước, vạch tuyến một mạch, bảo bọn họ đào theo chỉ huy của .
Người trong thôn đường Hạ Chi vạch, chỗ Lý Đại Vĩ đó bảo bọn họ đào, trong lòng đều rõ ràng ai mới là đúng.
Hạ Chi bảo trong thôn, đem những chỗ đào sai đó đều lấp đất , nếu lúc tưới tiêu dễ gây sạt lở diện rộng.
Người trong thôn trong lòng cảm kích Hạ Chi, cảm thấy bọn họ đó đối xử với cô như thật sự trong lòng hổ thẹn.
“Hạ tri thanh, may mà cô nếu mương nước đào mấy ngày e là cũng thành công.” Người trong thôn trong mắt tràn đầy tán thưởng .
Khóe miệng Hạ Chi giật giật, trong mắt tràn đầy trào phúng: “Trước đó các còn tóc dài kiến thức ngắn ? Không bằng Lý Đại Vĩ sức lực lớn?”
Người trong thôn sắc mặt khó coi vẻ mặt bất đắc dĩ: “Hạ tri thanh, đó đều là của chúng , cô đừng tính toán với những kẻ chân lấm tay bùn chúng , hiểu thị phi, tin lời tên cặn bã Lý Đại Vĩ . Nhìn ruộng đào kìa, sắp hỏng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-kieu-the-danh-da-sung-phu-phat-tai/chuong-69.html.]
Trong lòng Hạ Chi vui, e ngại sống cùng một thôn, cũng truy cứu sâu: “Xin thì thôi, chỉ cần các đừng mắng như mắng Lý Đại Vĩ là .”
“Hạ tri thanh, cô xem, chúng tuy văn hóa, vẫn phân biệt . Cô vì trong thôn nhiều như , đó là chúng mỡ heo mờ mắt, ăn ngông cuồng, cô đừng tức giận, chúng chân thành xin cô.”
Người trong thôn đều như , Hạ Chi cũng tiện cứ nắm mãi buông.
“Được , cần khách sáo như nữa, cũng tính toán với các . Mau ch.óng đào , nếu ruộng khô hạn, hoa màu đều c.h.ế.t khát hết.”
Trong mắt Hạ Chi tràn đầy nghiêm túc .
Thời tiết nóng bức dữ dội, đàn ông trong thôn đều lượt cởi áo , thuận tiện việc.
Tô Trầm luôn dùng áo của lau mồ hôi mặt, cởi áo ném xuống đất.
Ánh mắt Hạ Chi chằm chằm Tô Trầm, mỗi vận động cô đều thể lực của Tô Trầm đến kỳ lạ.
Nhìn như , vóc dáng của thật , tám múi cơ bụng, đường nhân ngư lúc ẩn lúc hiện, câu dẫn trái tim Hạ Chi.
Các cô gái lớn và những cô vợ nhỏ trong thôn từng một đều nhịn lén lút vóc dáng của Tô Trầm.
“Hạ tri thanh thật là phúc, con trai nhà họ Tô chỉ trai, các cô vóc dáng đó xem, mà còn động lòng, đừng Hạ tri thanh mỗi ngày đều sờ .”
Nga
Phụ nữ trong mắt tràn đầy trêu chọc .
Mặt Hạ Chi đỏ bừng, những phụ nữ chuyện quá thẳng thắn, cô đỏ mặt tía tai, nháy mắt cho ngoài xem vóc dáng của đàn ông nhà nữa.
Hạ Chi nhịn nuốt nước bọt, nghĩ thầm buổi tối nhất định sờ cho đủ vốn, nếu chẳng trong thôn nhạo vô ích .
Tô Trầm liếc vợ nhà , bộ dạng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô, trong lòng ngứa ngáy, qua hôn một cái, e ngại nhiều như đang , sợ cô thẹn thùng, chỉ thể nhịn.
Hạ Chi nhiều khen đàn ông của cô từng lính, vóc dáng , lớn lên trai, đột nhiên cảm thấy nhặt bảo bối.
Hạ Chi đột nhiên thấy một bóng tới gần Tô Trầm, sắc mặt lập tức trở nên .
Dương Hoa mượn cớ đưa nước, cơ bụng gần trong gang tấc, nhịn dùng tay sờ một cái, Tô Trầm chút lưu tình ném xuống mương nước.
Dương Hoa hét t.h.ả.m một tiếng, trong mắt tràn đầy ủy khuất Tô Trầm: “A Trầm, đẩy em?”