“Hừ, nào, diễn nổi nữa ?” Khóe miệng Hạ Chi ngậm một nụ trào phúng Hà Kỳ.
“ thẳng cho cô , Khương Dương xin lương thực cho , còn cô sẽ cho, Tô gia hoan nghênh cô, cút !” Hạ Chi đáy mắt đầy lạnh lẽo .
“Hạ Chi! Cái đồ tiện nhân lăng loàn , thà cho dã nam nhân đây của , cũng cho biểu ruột, xong với chị !” Hà Kỳ đáy mắt đầy lửa giận mắng.
“Cứ chờ xem, sợ lời đe dọa của cô.” Đôi mắt Hạ Chi trong veo, vẻ mặt lạnh lẽo Hà Kỳ.
Hà Kỳ xin gì, hầm hầm tức giận rời khỏi Tô gia.
Tô gia thôn, Hà Kỳ gặp ai cũng Hạ Chi tuyệt tình thế nào, giúp cô , trơ mắt biểu ruột c.h.ế.t đói.
Nhất thời, trong thôn đối với Hạ Chi nhiều lời tiếng , gặp là tụ tập chỉ trỏ.
Hôm nay, Tô mẫu ngoài đồng nông, thấy mấy ở đầu thôn tụ tập , hình như đang Hạ Chi.
Tô mẫu sắc mặt khó coi tới: “Mấy vị, con dâu vì Hướng Dương Đại Đội nhiều chuyện như , đắc tội các ở chỗ nào, mà để các tụ tập nhai lưỡi?”
Mấy Tô mẫu bắt quả tang, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, một phụ nhân da mặt mỏng, ép đến mức bất đắc dĩ lên tiếng.
“Tô thẩm t.ử, Hạ tri thanh đắc tội chúng , là cô rõ ràng lương thực, nhẫn tâm quản Hà Kỳ, đó chính là biểu ruột của cô , Hà Kỳ khắp nơi Hạ tri thanh nhẫn tâm, chúng cũng là một câu, nhàn rỗi chuyện vài câu thôi.”
Phụ nhân đỏ bừng mặt chút ngại ngùng .
Sắc mặt Tô mẫu lạnh, đáy mắt đầy vui: “Con dâu nhà chúng là thế nào rõ ràng hơn bất kỳ ai, con bé giúp Hà Kỳ, đó là nguyên nhân, các Hà Kỳ đây những chuyện gì, tố cáo cô coi như là nể tình cũ .”
“Cô còn hổ mà vu khống con dâu , mặt mũi ? Cô lén lút lấy bao nhiêu bưu kiện của con dâu , một cái cũng trả, cho cô lương thực cũng là cô đáng đời.”
Tô mẫu đáy mắt đầy lửa giận .
“Tô thẩm t.ử, bà lý, là chúng rõ ràng, hiểu lầm Hạ tri thanh .” Mấy lập tức xin Tô mẫu.
“Lần còn để thấy các nghị luận con dâu , hàng xóm cũng đừng nữa.” Tô mẫu hất tay rời .
“Chậc, , của Tô Trầm bảo vệ Hạ Chi như , còn luôn tưởng Tô mẫu chướng mắt Hạ tri thanh chứ.” Mấy phụ nhân trong thôn khỏi sẹo quên đau, tiếp tục nghị luận.
Bên , Tô mẫu về đến nhà, cầm một cái sọt, lấy một ít đồ ăn đến chỗ ở của tri thanh.
“Phanh phanh phanh!” Tô mẫu gõ cửa lớn nhà Hà Kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-kieu-the-danh-da-sung-phu-phat-tai/chuong-190.html.]
“Ai đó?” Hà Kỳ kéo giọng hét lên một tiếng, bởi vì chột sợ Hạ Chi tìm cô tính sổ, nên dám khỏi cửa.
“Là , chồng của Hạ Chi, đến đưa cho cô chút đồ ăn.” Giọng Tô mẫu bình thản, lạnh lùng .
Nga
“Ôi, thẩm t.ử, mau .” Hà Kỳ thấy đưa đồ ăn, miệng sắp toét đến tận mang tai .
“Thẩm t.ử, còn phiền bà chạy một chuyến, bà gọi một tiếng, cháu tự lấy là .” Hà Kỳ đến mức chút thiếu tâm nhãn.
Khóe miệng Tô mẫu giật giật, từng thấy nào mặt dày vô sỉ như , nếu thấy Hạ Chi nghị luận, bà mới lười đưa đồ ăn cho loại nhân tra .
“Không cần , tính tình của A Chi cô cũng , khẩu xà tâm phật, cô cũng nên ở trong thôn tung tin đồn nhảm, là chị em họ, lời gì thể xuống chuyện, đến mức ầm ĩ lên ?”
Tô mẫu trong lòng chút thoải mái trách móc vài câu.
Hà Kỳ nể mặt đồ ăn nên nhịn, khóe miệng cong lên: “Thẩm t.ử, bà xem cháu cũng là biểu tỷ chọc tức đến hồ đồ , mới chuyện , cháu xong cũng hối hận , nhưng bát nước hắt lấy , cháu xin bà.”
Tô mẫu mới tin lời quỷ sứ của Hà Kỳ, đặt đồ ăn xuống: “Những thứ đủ cho cô ăn , đừng ngoài lung tung nữa, A Chi dễ dàng gì, vì Hướng Dương Đại Đội bỏ ít, bây giờ cô hại đến mức chê trách.”
“Vâng, thẩm t.ử dạy bảo đúng, cháu nhất định dám bậy nữa.” Hà Kỳ đáy mắt đầy khinh thường .
Cô chẳng qua là vì một miếng ăn mới hư tình giả ý, nếu Hạ Chi cho cô , cô nhất định sẽ bôi nhọ Hạ Chi.
Tô mẫu Hà Kỳ, đáy mắt đầy bất đắc dĩ: “Được , về đây.”
Hà Kỳ ân cần tiễn Tô mẫu rời , phòng liền bắt đầu đ.á.n.h chén một bữa no nê, gần đây cô đều thắt lưng buộc bụng mà sống.
Bên Tô gia, Hạ Chi trở về xong, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ: “Mẹ, con quan tâm bọn họ con thế nào, cũng mất miếng thịt nào, đừng cho Hà Kỳ đồ đạc nữa, loại súc sinh đó xứng.”
“A Chi, con vất vả lắm mới danh tiếng trong đại đội, hà tất vì một kẻ tiểu nhân mà hủy hoại thanh danh.” Tô mẫu vẻ mặt xót xa khuyên nhủ.
“Mẹ, hiểu tính tình của Hà Kỳ, cô tham lam vô độ, tặng đồ, cô sẽ cảm thấy chúng sợ , ái tích vũ mao, còn sẽ lấy đó uy h.i.ế.p để đòi thêm nhiều đồ hơn, tin cứ xem.”
Hạ Chi đáy mắt đầy bất đắc dĩ .
Sắc mặt Tô mẫu trầm xuống, bà ngờ lòng giúp đỡ, ngược thành giúp ngược.
“Dù cũng là đồ ăn, cho cô một ít , cô cũng ăn bao nhiêu, A Chi con đừng lo, cô đến sẽ ứng phó.” Tô mẫu chút ngại ngùng .
“Mẹ, con tiếc đồ ăn, con là cảm thấy loại như cô đáng để giúp, nếu là gia đình đáng thương trong thôn, cho bọn họ một ít thì , huống hồ cô sẽ cảm kích , chỉ cần cho, cô sẽ lóc ghi hận .”