Trọng sinh thập niên 70: Gả vào nhà cao cửa rộng - Chương 868: Chiến Đấu Cơ Trong Làng Cặn Bã
Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:50:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước chân Chu Diễm khựng , nụ bất cần đời mặt trong nháy mắt biến mất, đó là một vẻ lạnh lùng hờ hững.
Hắn đầu về phía khu nghỉ ngơi ở cuối hành lang.
Quả nhiên thấy Tra Mỹ Linh đang ở đó, tư thái tao nhã lật xem một cuốn tạp chí.
Tra Mỹ Linh dường như cảm giác, gấp tạp chí , dậy về phía hành lang.
Nhìn thấy Chu Diễm, từ xa mặt cô nở một nụ dịu dàng: "A Diễm, chuyện xong ?"
Chu Diễm cứ thế lạnh mặt đến mặt cô , hình cao lớn gần như bao trùm lấy cô , giọng điệu lạnh nhạt: "Còn việc?"
Tra Mỹ Linh như giọng điệu của cho lạnh , nhưng nhanh liền khôi phục trạng thái bình thường: "Em... em ý gây phiền phức cho . Cũng chuyện gì khác, chỉ là, giữa tháng , cha nuôi em là Trần Kính Tùng sẽ cùng Đại tiểu thư nhà họ Ninh tổ chức một bữa tiệc tối tri ân cổ đông."
Cô dừng một chút, giọng càng thêm nhẹ nhàng: "Em hy vọng... thể cùng tham dự. Cho nên, một tháng đến chốt thời gian với ."
Đệ nhất mỹ nhân Hồng Kông, ánh mắt lúng liếng trêu , khiến thép ròng cũng hóa thành ngón tay mềm.
Chu Diễm đút tay túi quần, trực tiếp ném hai chữ: "Không ."
Dứt khoát gọn gàng, một chút thương lượng.
Tra Mỹ Linh cứng đờ, vẫn giữ nụ dịu dàng: "Đến lúc đó cả Ninh Bỉnh Vũ và em gái Ninh Viện cũng sẽ đến."
Nghe thấy hai chữ "Ninh Viện", đôi mắt Chu Diễm nheo , cũng chuyện, cứ cúi đầu chằm chằm cô .
Bị chằm chằm như , Tra Mỹ Linh cả tự nhiên.
Cô chút mất tự nhiên dời tầm mắt, cố tỏ trấn định hỏi: "Sao thế?"
Khóe miệng Chu Diễm nhếch lên một độ cong như như , giống như đang trào phúng, giống như đang nghiền ngẫm: "Không gì, chỉ là cảm thấy cô... điều."
Sắc mặt Tra Mỹ Linh đổi, cô đương nhiên sự trào phúng trong lời của Chu Diễm.
Tra Mỹ Linh nén sự tức giận trong lòng, dịu dàng giải thích: "Em chỉ là... đang tra án, giúp thôi."
Cô dừng một chút, : "Vậy... A Diễm, rốt cuộc ?"
Chu Diễm kiên nhẫn nhíu mày, giọng điệu qua loa: "Gửi thiệp mời qua là ."
Nói xong, xoay luôn, Tra Mỹ Linh thêm cái nào, dường như cô chỉ là một qua đường quan trọng.
Tra Mỹ Linh nhịn bước nhanh lên , chặn : "Đợi !"
Giọng điệu cô mang theo sự uất ức nhẫn nhịn: "Chúng ... cùng xuống , và em ăn cơm, em đón , ... biểu lộ phận. Anh em O Ký đều quan hệ của chúng , chúng là vị hôn phu hôn thê ?"
Chu Diễm dừng bước, ánh mắt bạc bẽo khinh miệt: " bảo cô đến đón ? Hay là cô tuyên bố phận của cô với khác?"
Sắc mặt Tra Mỹ Linh lúc đỏ lúc trắng: "Em chỉ là... lo lắng cho ."
Chu Diễm mất kiên nhẫn: "Im miệng , đừng tưởng cô đang nghĩ gì, còn nữa, cô là ngày đầu tiên quen ? Đưa yêu cầu với ?"
Hắn dừng một chút, khẩy: "Annie, đừng yêu cầu quá nhiều với cặn bã, cũng đừng kỳ vọng cặn bã, cho cô ! Đừng để thấy cô ở nơi việc của nữa, hiểu?"
Chu Diễm xong, liền nghênh ngang rời , bóng dáng cao lớn nhanh biến mất ở cuối hành lang.
Chỉ để một Tra Mỹ Linh ở đó, sắc mặt biến ảo khôn lường, giống như bảng pha màu đổ, năm màu sáu sắc vô cùng đặc sắc.
Tra Mỹ Linh bóng lưng cao lớn đĩnh đạc của , trong lòng hận oán, cũng xen lẫn một tia si mê rõ .
Cô từng để ý A Vũ, nay sự chú ý cũng vì đặt lên , rõ ràng cùng một loại .
Anh A Vũ đối với cô lịch thiệp dịu dàng, là một tên lưu manh ác độc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ga-vao-nha-cao-cua-rong/chuong-868-chien-dau-co-trong-lang-can-ba.html.]
Móng tay cô hung hăng bấm lòng bàn tay.
Cách đó xa Sofina nhịn đồng cảm lắc đầu.
Sếp Chu loại quả nhiên chỉ thích hợp từ xa, thể đùa bỡn, đến gần e là đ.â.m cho đầy gai.
Ngày tháng trôi qua, thời gian như cát chảy qua kẽ tay, chớp mắt qua.
Ninh Viện bôn ba qua giữa Thâm Thành và Hồng Kông mấy chuyến, giống như một con ong mật mệt mỏi.
Hôm nay, cô trực tiếp hẹn Ninh Bỉnh Vũ gặp mặt tại căn hộ của ở Trung Hoàn.
Ninh Viện thẳng vấn đề, đưa bản kế hoạch trong tay qua: "Đại ca, đó em chuyện với về kế hoạch , em đến là bàn với chuyện xây nhà máy ở Đại lục."
Cô xuống bàn việc của Ninh Bỉnh Vũ: "Đây là kế hoạch chi tiết em , xem qua ."
Ninh Bỉnh Vũ nhận lấy bản kế hoạch, lật xem.
Ninh Viện giải thích rành mạch: "Điều kiện bên Đại lục đưa vô cùng hấp dẫn, thời hạn thuê mười năm, trực tiếp miễn ba năm tiền thuê, tính chính là một trăm hai mươi vạn! Còn các loại ưu đãi thuế kinh doanh, em đều liệt kê cho ."
Sau đó, cô đưa một tập tài liệu chính sách chiêu thương chi tiết cho Ninh Bỉnh Vũ, bên chi chít các loại liệu và điều khoản.
Ninh Bỉnh Vũ gì, lật xem nửa tiếng đồng hồ.
Anh xem xong thì ngước mắt lên, ánh mắt tròng kính khiến khó đoán: "Điều kiện ưu đãi, nhưng em khoản đầu tư lớn thế nào chứ?"
Giọng điệu Ninh Viện chân thành nghiêm túc: "Em , cho nên em cần vay sáu trăm vạn vay lãi suất, cổ phần em chia cho 10 điểm lợi nhuận."
Dự án Hải Cảng Thành, mới cho cô một điểm thôi đấy!
Có điều so với tiền lãi thì chia hoa hồng gì đó cứ để kiếm tiền hãy , trả tiền lãi mới là chính sự.
Ninh Bỉnh Vũ thong thả cầm b.út gõ nhẹ lên tập tài liệu.
Qua một lúc lâu, mới nhàn nhạt hỏi: "Tiểu , em hẳn là dạo đang đấu pháp với đại tỷ Ninh Mạn An chứ?"
Ninh Viện nhướng mày: "Đương nhiên, cho nên? Bây giờ tình hình thế nào? Là gió đông áp đảo gió tây, là đại tỷ gió tây áp đảo gió đông?"
Hôm đó cô cũng ở thư phòng, cô cũng điếc mù, đương nhiên lúc đó bầu khí đúng lắm.
Ninh Bỉnh Vũ mười ngón tay đan , dựa lưng ghế, giọng điệu vui giận: "Đại tỷ dùng cách gì, thuyết phục bác cả và phần lớn đổng sự về phía chị ."
Anh dừng một chút: "Cho nên, dự án ở Tiêm Sa Chủy... tạm dừng, vốn liếng bộ rút ủng hộ dự án Hoàng Phố Garden."
Ninh Viện ngẩn , suýt chút nữa rơi tách cà phê trong tay: "Cho nên, đấu pháp thua ? ... bác cả điên ? Còn thật sự định nâng đỡ đại tỷ thượng vị, tiếc hy sinh lợi ích tập đoàn?"
Dự án Tiêm Sa Chủy rõ ràng là dự án trọng điểm của nhà họ Ninh hai năm nay, đầu tư giai đoạn đầu cực lớn, công trình một nửa !
Bây giờ dừng thi công, chẳng tổn thất ít !
Ninh Bỉnh Vũ bưng tách cà phê lên, khẽ nhấp một ngụm: "Đây chính là sự trừng phạt của ông đối với thừa kế lời."
Anh dừng một chút, khóe môi nhếch lên một độ cong tự giễu lạnh lùng: "Ai bảo đứa cháu trai lời chứ? Vậy thì đổi đứa lời thôi, dù con gái ruột của ông cũng ưu tú, ? Có thể mang lợi ích cho gia tộc là , còn về việc là ai... quan trọng ?"
Ninh Viện chỉ cảm thấy đau đầu, giống như cầm b.úa nhỏ gõ "bong bong" hai cái ——
Dự án Tiêm Sa Chủy cô cũng phần chia hoa hồng đấy!
Cô nhắm mắt , day day huyệt thái dương: "Vậy... ông cụ cứ thế dung túng? Ông cũng quản ?"