Trọng sinh thập niên 70: Gả vào nhà cao cửa rộng - Chương 780: Ham muốn kiểm soát
Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:47:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đại thiếu, ..." Sở Hồng Ngọc định mở lời thì Ninh Bỉnh Vũ ngắt lời.
Ninh Bỉnh Vũ lạnh lùng : "Nếu cô phương án giải quyết, thì đừng nhắc vấn đề nữa."
Khuôn mặt xinh của Sở Hồng Ngọc bỗng chốc cứng đờ.
Chưa từng ai với cô những điều .
Ở Đại lục những năm tám mươi, quy tắc công sở còn lâu mới rõ ràng đến mức tàn khốc như .
Mặc dù Ninh Bỉnh Vũ chuyện khách khí, thậm chí chút khắc nghiệt, nhưng quả thực lý. Sở Hồng Ngọc nén giận, nhanh ch.óng điều chỉnh tâm thái, suy nghĩ nhanh trong vài giây——
" hy vọng Đại thiếu thể âm thầm hỗ trợ và giúp đỡ khi Tiểu Ninh cần, ít nhất là trong giai đoạn em m.a.n.g t.h.a.i ..."
"Hừ, đây là cái đề xuất nực gì ." Ninh Bỉnh Vũ khẽ ôn hòa, nhưng giọng điệu chẳng khách khí chút nào: "Ninh Viện là trưởng thành, cần giúp đỡ nó sẽ tự . chỉ là trai nó, cha nó."
Anh cúi đầu nhấp một ngụm rượu: "Ở nhà họ Ninh, cho dù là cha ruột cũng sẽ tùy tiện dọn dẹp cho con cái, bao thầu tất cả, bảo vệ chu . Nếu , thể độc lập gánh vác một phương?"
Căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường, bầu khí chút ngưng trệ.
Cô khuôn mặt nghiêng với những đường nét rõ ràng của Ninh Bỉnh Vũ, vô cảm : "Được, , lẽ nên lén Tiểu Ninh đến hỏi Đại thiếu những chuyện , là thừa thãi. Xin cáo từ, Đại thiếu nghỉ ngơi sớm."
Chẳng trách Tiểu Ninh luôn cảm thấy nhà họ Ninh đáng tin cậy!
Nói xong, cô cầm túi xách, dậy định ngoài.
Ngặt nỗi đúng lúc , bụng Sở Hồng Ngọc đúng lúc phát một tiếng "ùng ục——", vang lên cực kỳ rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.
Âm thanh trong căn phòng tĩnh lặng thật ch.ói tai, Ninh Bỉnh Vũ cũng nhịn mà nhướng mày.
Sở Hồng Ngọc hận thể tìm cái lỗ nào chui xuống, cô c.ắ.n môi, bước nhanh hơn, chỉ mau ch.óng rời khỏi nơi khiến cô hổ .
Tuy nhiên, vài bước tới cửa, cô mới phát hiện cũng giống như ở văn phòng , mở cánh cửa căn hộ c.h.ế.t tiệt thế nào!
Cánh cửa thì giống như đẩy , giống như kéo , cô thử vài mà nó vẫn bất động!
Cô nhớ lúc nãy các đồng nghiệp rời thế nào!
là hổ đến tận cùng !
Sở Hồng Ngọc hít sâu một , cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh ngoài mặt: "Đại thiếu, xin hỏi... cửa mở thế nào?"
Được , cô vốn dĩ là nhà quê, !
Ninh Bỉnh Vũ bộ dạng lúng túng của cô, nhịn , khóe miệng nhếch lên một chút: "Yên tâm, sẽ nhạo thục nữ, đó là hành vi quý tộc."
Sắc mặt Sở Hồng Ngọc lúc đỏ lúc xanh, bao giờ thực sự là quý tộc ?!
Ninh Bỉnh Vũ: "Cô ăn tối?"
Sở Hồng Ngọc ngẩn , lúc mới nhớ vẫn ăn tối.
Sau khi đưa Ninh Viện về Vịnh Nước Cạn, cô liền tên tư bản Ninh Bỉnh Vũ gọi điện thoại gọi tới đây, đến giờ vẫn giọt nước nào bụng, cái dày bắt đầu biểu tình từ lâu .
Lúc , Ninh Bỉnh Vũ hỏi như , cái bụng chịu thua kém mà kêu lên một tiếng nữa.
Sở Hồng Ngọc lập tức ôm lấy dày , lầm bầm đáp một tiếng: "Vâng, vẫn kịp ăn."
Ninh Bỉnh Vũ đặt ly rượu trong tay xuống, thản nhiên : "Cùng ăn khuya , gần phố Pottinger một tiệm cháo cá lâu đời, ấm bụng."
Sở Hồng Ngọc theo bản năng từ chối: "Không cần ! tự mua cái bánh bao bên đường là ."
"Sao , Trợ lý Sở, dám ăn cơm cùng ?" Ninh Bỉnh Vũ nhướng mày, giọng điệu mang theo một tia khiêu khích.
Sở Hồng Ngọc , thực sự nhịn , như : "Ai mà tan còn ăn cơm với sếp của chứ?"
Nếu vì là sếp, thì với cái thái độ thiếu tình đối với Tiểu Ninh , cô thấy tên tư bản thối tha là thấy phiền !!
Ninh Bỉnh Vũ dường như hề nhận thấy sự từ chối của cô, thong dong cất rượu tủ:
"Đông Ni rảnh chở cô về, khi ở Trung Hoàn thường gọi tài xế trực trực, cô mang cái mặt , tiện để cô tự về Vịnh Nước Cạn, quá nguy hiểm, trừ khi cô giữa đường cướp tài cướp sắc, nếu xảy chuyện, công ty còn bồi thường tiền cho cô."
Sở Hồng Ngọc: "... Được thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ga-vao-nha-cao-cua-rong/chuong-780-ham-muon-kiem-soat.html.]
Cô thực sự ghét cái miệng thối của tên tư bản , rốt cuộc tại đều nghĩ là một "quý ông"!
cô vẫn điều mà phản bác .
Dù , một phụ nữ độc , muộn thế tự về Vịnh Nước Cạn quả thực thích hợp.
Từ Trung Hoàn đến Vịnh Nước Cạn mười cây !
Mà đêm ở Hồng Kông thực sự thể coi là an .
" lấy áo khoác và chìa khóa xe." Ninh Bỉnh Vũ thấy cô ngoan ngoãn thỏa hiệp, đáy mắt thoáng qua ý .
Sau khi Ninh Bỉnh Vũ rời khỏi phòng, cô quan sát phòng sách của , vẫn là phong cách thanh lịch đơn điệu đến mức... vô vị.
Trên giá sách xếp đầy các loại sách về quản lý kinh tế và tài chính, còn một sách nguyên bản tiếng Anh, tiếng Đức, thể thấy chủ nhân là một coi trọng sự nghiệp.
Tiếng Anh của Sở Hồng Ngọc vẫn đến mức thể hiểu hết nhiều thuật ngữ chuyên môn nguyên bản như , cô tới bên cửa sổ lớn.
Ngoài cửa sổ phòng sách, cảnh đêm Cảng Victoria rực rỡ và phồn hoa, bất kể bao nhiêu cũng thấy và mê hoặc.
Sở Hồng Ngọc ngoài cửa sổ, từ cao xuống thành phố rực rỡ ánh đèn, tâm trạng bỗng nhiên bình tĩnh .
Cảm giác xuống thành phố rực rỡ từ cao...
Giống như — cả thế giới đang ở chân .
Khi nào thì Thượng Hải cũng thể cảnh đêm như thế thì mấy...
Ninh Bỉnh Vũ lấy áo khoác và chìa khóa xe thì thấy Sở Hồng Ngọc đang cửa sổ sát đất ngắm cảnh đêm Cảng Victoria.
Anh khẽ nhướng mày, tới bên cạnh cô, theo tầm mắt của cô: "Đẹp ?"
Những ánh đèn lốm đốm như những vì rơi xuống nhân gian, tô điểm cho màn đêm như mộng như ảo.
Sở Hồng Ngọc thu hồi tầm mắt, khẽ gật đầu: "Vâng, hèn chi những giàu Hồng Kông các hoặc là ở biệt thự nửa núi, hoặc là thích ở tầng cao như thế ."
Ninh Bỉnh Vũ tới bên cạnh cô, song song với cô, cánh tay tùy ý khoanh n.g.ự.c ngoài cửa sổ——
"New York, Tokyo, London... thành phố từ nơi cao nhất đều , bởi vì từ góc độ , thế giới muôn màu, xa hoa trụy lạc đều ở chân, khiến tràn đầy cảm giác bình yên kỳ lạ khi kiểm soát thứ."
Anh dừng một chút, nghiêng đầu Sở Hồng Ngọc, bình thản hỏi: "Thích ? Biết ở nơi thế giới trả giá bằng điều gì ?"
Cái giá của việc đỉnh cao, là vô những mưu mô xảo quyệt và đao quang kiếm ảnh.
Sở Hồng Ngọc chạm lớp kính lạnh lẽo, bỗng nhiên khẽ ——
"Thích chứ, để thắp sáng nhiều tòa nhà cao tầng, đường sá, vịnh biển như , chắc chắn cần nhiều điện nhỉ?"
Ninh Bỉnh Vũ ngẩn , điện? Cô đột nhiên nhắc tới chuyện là...
Sở Hồng Ngọc sự huy hoàng rực rỡ chân, chậm rãi : "Không ai là thích cuộc sống , sẽ một ngày Thượng Hải cũng , Bắc Kinh cũng , Đại lục sẽ nhiều thành phố cũng sở hữu cảnh đêm rực rỡ như thế ... sẽ còn là đặc quyền của Hồng Kông nước ngoài các nữa!"
Sản lượng điện và mức độ phát triển của một quốc gia tỷ lệ thuận với , Đại lục ngay cả Thượng Hải và Bắc Kinh thỉnh thoảng cũng sẽ mất điện.
Lượng điện năng để thắp sáng cả một đêm hoa lệ rực rỡ của thành phố như Hồng Kông, chỉ đủ GDP mới thể chống đỡ nổi.
Ninh Bỉnh Vũ ngẩn , góc nghiêng mỹ lệ của Sở Hồng Ngọc, cô đang mặc một bộ đồ Dior xuân hè mới nhất.
Đó là do Mỹ Linh tỷ dẫn mang tới biệt thự cũ, đặc biệt dặn dò cô ngoài mặc lộng lẫy một chút, để dáng là "chim sơn ca" của .
ngay cả khi Sở Hồng Ngọc trang điểm tinh xảo, trông khác gì những nữ minh tinh xinh lộng lẫy nhất tivi.
Trong đôi mắt quyến rũ của cô là sự trong trẻo và kiên định mà từng thấy ở những mỹ nhân khác tại Hồng Kông các quốc gia khác.
Mọi thấy sự phồn hoa và phú quý xa hoa trụy lạc , nhưng cô thấy sản lượng điện...
Rõ ràng đối phương cũng bất kỳ khẩu hiệu cao siêu nào, càng từng giảng giải về chủ nghĩa gì.
khiến trái tim vốn luôn lạnh lùng thâm trầm lớp mặt nạ quý tộc văn nhã của Ninh Bỉnh Vũ, bỗng nhiên khẽ rung động một chút.