Trọng sinh thập niên 70: Gả vào nhà cao cửa rộng - Chương 731: Thật lớn
Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:45:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô nhíu mày, nhưng đó vẫn cố giữ bình tĩnh: “Có lẽ, đây chỉ là một phương thức mở cửa công nghệ cao nào đó thôi...”
Sở Hồng Ngọc dứt khoát bắt đầu quan sát căn phòng việc huyền thoại của Tổng giám đốc Ninh thị.
Cửa sổ sát đất góc 270 độ thu trọn cảnh sắc cảng Victoria tầm mắt, nước biển xanh biếc lấp lánh ánh mặt trời, tựa như rắc đầy những vụn kim cương.
Những con tàu qua trông nhỏ bé như những món đồ chơi.
Xa xa, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, san sát , phô diễn sự phồn hoa và sức sống của đảo Hồng Kông.
Sở Hồng Ngọc cảm thán, đây là văn phòng, đây rõ ràng là một đài quan sát mà!
Cô ước tính sơ bộ, với diện tích lớn như thế , ở khu Trung Hoàn tấc đất tấc vàng, giá cả chắc chắn là một con thiên văn.
Văn phòng chia thành hai phần: khu vực tiếp khách và khu vực việc, phong cách trang trí đơn giản, phóng khoáng nhưng toát lên vẻ xa hoa kín đáo.
Khu vực tiếp khách đặt ghế sofa da thật và bàn , tường treo vài bức tranh trừu tượng, Sở Hồng Ngọc xem hiểu, chỉ thấy màu sắc rực rỡ, khá đậm chất nghệ thuật.
Khu vực việc là một chiếc bàn việc bằng gỗ hồng sắc khổng lồ, phía là một bức tường kệ sách, bên xếp đầy các loại sách và tài liệu, trông chiều sâu văn hóa.
Trên bàn việc đặt một chiếc máy tính siêu nhỏ mà cô từng thấy bao giờ, bên biểu tượng của IBM PC, cô chỉ mới thấy thứ các tạp chí của chính quyền Hồng Kông.
Sở Hồng Ngọc nhịn mà chằm chằm chiếc "máy tính siêu nhỏ" đó một hồi lâu, đó là điện thoại, tài liệu, v.v., tất cả đều sắp xếp ngăn nắp.
Tuy nhiên, quanh một vòng, Sở Hồng Ngọc thấy bóng dáng Ninh Bỉnh Vũ .
“Đại thiếu?” Văn phòng rộng lớn trống rỗng, chỉ tiếng của Sở Hồng Ngọc vang vọng.
Cô một vòng quanh trái , ngoài cửa sổ sát đất, cảnh sắc cảng Victoria vẫn phồn hoa như cũ, tương phản rõ rệt với sự tĩnh lặng trong văn phòng .
Không thấy bóng ...
Cô chút thắc mắc, chẳng lẽ Ninh Bỉnh Vũ ở đây?
Sở Hồng Ngọc ở Thượng Hải cũng xuất từ gia đình cán bộ, từ nhỏ tai mắt thấy, am hiểu đạo lý đối nhân xử thế.
Cô hiểu rõ những điều kiêng kỵ khi cấp ở một trong văn phòng cấp , đặc biệt là ở nơi đất khách quê như Hồng Kông .
Vạn nhất tài liệu mật gì đó xảy vấn đề, cô gánh vác nổi.
Nghĩ đến đây, Sở Hồng Ngọc lập tức chuẩn rời .
Tuy nhiên, đến cửa, cô mới sực nhớ mở cửa thế nào!
Cô khỏi bắt đầu nghi ngờ, liệu vị Tổng thư ký Karenna cố ý nhốt cô ở đây ?
Trong lòng Sở Hồng Ngọc nảy sinh cảnh giác, đang định đập cửa.
Thì bỗng nhiên thấy tiếng động phía .
Cô đột ngột đầu , chỉ thấy bức tường cách đó xa chẳng từ lúc nào mở một cánh cửa.
Ninh Bỉnh Vũ quấn một chiếc khăn tắm màu trắng ngang hông, mái tóc ướt sũng vẫn còn nhỏ nước, đang từ bên trong bước .
Những giọt nước trượt dài theo l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc, góc cạnh rõ ràng của , lặn mất vùng bụng phẳng lỳ khăn tắm che phủ, thấp thoáng thể thấy đường nhân ngư quyến rũ.
Bất ngờ đụng cảnh tượng , Sở Hồng Ngọc tức khắc cảm thấy mặt nóng bừng như lửa đốt, cô vội vàng , cúi đầu dám nữa.
Ninh Bỉnh Vũ rõ ràng cũng sững một chút, đó nhướng mày, giọng điệu lạnh lùng: “Sao cô ở đây? Vào bằng cách nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ga-vao-nha-cao-cua-rong/chuong-731-that-lon.html.]
Sở Hồng Ngọc nén sự bất an trong lòng, cứng đầu giải thích: “Xin Đại thiếu, hậu thiên về đại lục , một tài liệu cần ký tên.”
Ninh Bỉnh Vũ nhíu mày, cúi đầu chiếc khăn tắm , Sở Hồng Ngọc, giọng điệu nhạt nhẽo:
“Cô nên hẹn với Trợ lý đặc biệt Diệp, chứ tự ý xông văn phòng của , huống hồ đây còn là phòng nghỉ cá nhân của .”
Ánh mắt rơi chiếc thẻ trong tay cô: “Còn nữa, cô lấy thẻ từ ? Thẻ quyền hạn của tầng là thứ mà một trợ lý nhỏ cấp bậc như cô thể .”
Trên mặt Sở Hồng Ngọc thoáng qua một tia lúng túng, cô khẽ c.ắ.n môi: “Thẻ là Đông Ni đưa cho ...”
Cô thầm lẩm bẩm trong lòng, hồi ở khách sạn Cẩm Giang, đều việc cùng một tầng, cũng chẳng nhiều quy tắc như .
Ai mà đến tập đoàn Ninh thị quy tắc lớn thế , cô cùng cha đến văn phòng Thị trưởng đây cũng đến mức ...
Giọng Ninh Bỉnh Vũ càng lạnh thêm vài phần: “Đó là sự tắc trách của Đông Ni. Không việc theo nguyên tắc an ninh, tiền thưởng tháng của trừ một nửa. Bây giờ, mời cô lập tức rời khỏi phòng nghỉ của .”
Sở Hồng Ngọc Ninh Bỉnh Vũ trừ tiền thưởng của Đông Ni, một ngọn lửa vô danh bốc lên hừng hực.
Cô nhịn đầu : “Đông Ni chỉ vì rõ thích khách gì nên mới để lên báo cáo công việc, hậu thiên về đại lục , những tài liệu ký tên càng sớm càng , nếu sẽ chậm tiến độ dự án, mới để lên đây, Đại thiếu, lý do gì để trừ lương cả...”
Ai ngờ cô đầu , đúng lúc bắt gặp Ninh Bỉnh Vũ đang mặc quần, vùng bụng săn chắc trở xuống... theo động tác mà thoắt ẩn thoắt hiện.
Sở Hồng Ngọc trợn tròn mắt ngay tức khắc!
cô nhanh ch.óng phản ứng , đột ngột , đôi má đỏ bừng, nhịn mắng: “Ninh Bỉnh Vũ! Anh đồ lưu manh!”
Cô sắp mọc lẹo mắt ! Cô sạch sành sanh ông chủ của !
theo bản năng, trong lòng cô hiện lên hai chữ: “Thật lớn!”
Ninh Bỉnh Vũ lạnh mặt, sắc mặt đổi tiếp tục mặc quần, giọng điệu băng giá: “ lưu manh? Sở tiểu thư, là cô tự ý xông phòng nghỉ cá nhân của khi phép, bây giờ còn c.ắ.n ngược ? Huống hồ, là ai đang trộm đồ?”
Sở Hồng Ngọc tức đến đỏ bừng khuôn mặt xinh , nhưng cách nào phản bác.
Bởi vì lúc cô mới phát hiện, phía kệ sách đó là một chiếc giường lớn, Ninh Bỉnh Vũ bước từ một phòng tắm!
Cô hít sâu một , cố gắng đè nén cơn giận trong lòng, cố gắng bình tĩnh : “Đại thiếu, chỉ đến đưa tài liệu, ý gì khác. Nếu cảm thấy mạo phạm , xin . xin đừng trừ tiền thưởng của Đông Ni, hãy trừ của !”
Ninh Bỉnh Vũ cuối cùng cũng mặc xong quần, cài cúc áo sơ mi, khẽ nhạt: “Hừ. Cô cũng trọng nghĩa khí đấy, từ bao giờ mà quan hệ với Đông Ni như ?”
Sở Hồng Ngọc che mặt, cảm thấy mặt nóng ran, lầm bầm : “ và Đông Ni vốn dĩ quan hệ ! Hồi ở khách sạn Cẩm Giang, đều việc cùng một tầng, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, gì nhiều quy tắc giai cấp như .”
Đây là đang ngấm ngầm mỉa mai cô quyền hạn đủ, tự ý xông ?
Ninh Bỉnh Vũ ngước mắt liếc cô một cái, giọng điệu lạnh nhạt: “Vậy cô nhất đừng yêu Đông Ni, Ninh thị cho phép yêu đương công sở, phát hiện thì một nghỉ việc.”
Sở Hồng Ngọc thể tin nổi, bực bội theo bản năng lườm : “Vậy nếu Đại thiếu thích cấp của thì ? Có cấp đó tự nhận xui xẻo, cuốn gói cút xéo ?”
Cúc áo sơ mi của vẫn cài xong, nước khi tắm lúc nãy vẫn tan hết, l.ồ.ng n.g.ự.c và vùng bụng săn chắc ánh đèn tỏa ánh sáng bóng bẩy.
Sở Hồng Ngọc đột ngột đầu , vành tai cũng ửng đỏ.
Sao mặc nhanh lên chút !
Ninh Bỉnh Vũ theo ánh mắt của cô cúi đầu , đó thong thả cài cúc áo: “ mà trúng nữ cấp nào, đó là phúc phận của cô , đương nhiên là cô . Cho dù ở Ninh thị, với nguồn lực của , cô cũng sẽ những hướng phát triển khác.”
Anh dừng một chút, lạnh lùng bổ sung một câu: “Đương nhiên, bao giờ đụng nhân viên việc bên cạnh , cô cần lo lắng.”