Trọng sinh thập niên 70: Gả vào nhà cao cửa rộng - Chương 618: Vừa muốn vừa phải
Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:37:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“An Ni , cho cùng, chuyện là đại ca con phúc, con cũng đừng quá đau lòng, con còn trẻ, con đường phía còn dài lắm.”
Ninh Nhị phu nhân vỗ nhẹ mu bàn tay Tra Mỹ Linh, dịu dàng an ủi.
Đây là cô gái mà bà lớn lên từ nhỏ, học vấn cao, hiểu lễ nghĩa, tự nhiên phóng khoáng, cách xử lý công việc cũng bồi dưỡng theo tiêu chuẩn chủ mẫu gia đình quyền quý.
Vẫn luôn xứng đôi với đứa con trai tinh ranh đến lạnh lùng của bà.
Đáng tiếc , tạo hóa trêu ngươi, hôn ước cứ thế mà tan vỡ.
Tra Mỹ Linh nuôi nửa lời nhắc đến việc khuyên Ninh Bỉnh Vũ , trong lòng vẫn như kim châm, chua xót khó chịu.
Cô cụp mắt xuống, che sự cô đơn và một tia cam lòng trong đáy mắt.
Cô hiểu rõ trong lòng, Ninh Nhị phu nhân tuy thương yêu , nhưng trong chuyện của Ninh Bỉnh Vũ, bà cũng mấy lời.
Bản cô cũng từng cố gắng níu kéo, nhưng thái độ của Ninh Bỉnh Vũ dứt khoát, như một tảng băng thể tan chảy, tuy chuẩn tâm lý từ sớm, thậm chí nếu vì nuôi ngăn cản, thể xử lý cả cô.
Thật sự khiến cô lạnh lòng, đây là đàn ông mà cô theo từ thời thiếu nữ, cũng từng yêu sâu sắc.
Lạnh lùng vô tình, bao giờ thật sự quan tâm đến cô.
Tra Mỹ Linh mắt đỏ hoe, nghẹn ngào :
“Mẹ nuôi…”
“Thôi , đừng nữa, nữa là xinh .” Ninh Nhị phu nhân dịu dàng lau nước mắt cho cô.
“Con lớn lên bên cạnh , sẽ bỏ mặc con .” Ninh Nhị phu nhân thấy sự ảm đạm trong vẻ mặt cô, trong lòng thở dài.
Con trai sinh , Ninh Bỉnh Vũ từ nhỏ tâm tư sâu sắc, để lộ cảm xúc mặt, chuyện quyết định thì mười con trâu cũng kéo .
Bà , phần lớn thời gian cũng chỉ thể nhắm một mắt mở một mắt.
“Nếu trong tay còn nắm giữ cổ phần mà bà nội để , thể đè đầu A Vũ một chút, nó lúc đầu còn chịu nhận Ninh Viện .” Ninh Nhị phu nhân lắc đầu.
Ninh Viện…
Nghe thấy hai chữ “Ninh Viện”, Tra Mỹ Linh trong lòng giật thót, sắc mặt vốn tái nhợt càng thêm vài phần u ám, ngón tay nắm c.h.ặ.t tách khẽ siết .
Từ khi Ninh Viện phát hiện là con gái ruột thật sự của Ninh gia, vận may của cô dường như đều chuyển sang đối phương .
Ngay cả đại ca cũng từ từ đổi thái độ đối xử với Ninh Viện.
Tuy rõ nghĩ như là ngu và mê tín, nhưng cô vẫn kìm ghen tị và đố kỵ với Ninh Viện.
Và cô còn may mắn đến mức, đàn ông tùy tiện gả ở quê… xuất sắc đến .
Nhớ đến khuôn mặt Vinh Chiêu Nam, trong đầu cô lướt qua hình ảnh xuất hiện với tư cách lính đ.á.n.h thuê của Ninh Bỉnh Vũ ở hải phận quốc tế, dù che mặt, cô vẫn thể nhận đôi mắt lạnh lẽo sắc bén như thể thấu lòng của .
Cái cảm giác kỳ lạ xa lạ quen thuộc đó.
Tra Mỹ Linh cụp mắt xuống, che sự cô đơn và cay đắng trong đáy mắt, khẽ lắc đầu:
“Mẹ nuôi, chuyện qua , bây giờ con chỉ sống vì chính .”
Ninh Nhị phu nhân hài lòng vỗ tay cô:
“Con nghĩ như là ! An Ni, con với nuôi xem, con tiếp theo dự định gì?”
Tra Mỹ Linh mắt lóe lên, im lặng một lúc, mới ngẩng đầu Ninh Nhị phu nhân:
“Mẹ nuôi, thể cùng con về Hồng Kông ? Con … con cùng tham dự buổi đấu giá Giáng sinh của Hội Quý bà Thần Quang.”
Ninh Nhị phu nhân thông minh đến mức nào, lập tức hiểu ý hết trong lời của Tra Mỹ Linh.
Tin tức hủy hôn ước công bố, cộng thêm Tra gia sụp đổ, những kẻ hám lợi trong giới thượng lưu Hồng Kông chắc chắn sẽ bàn tán xôn xao lưng.
Những đó sẽ coi An Ni như chuyện dư t.ửu hậu, thậm chí còn ném đá xuống giếng.
Nếu bà thể cùng cô tham dự, thì nghĩa là công khai tuyên bố rằng, dù cô còn là con dâu tương lai của Ninh gia, nhưng vẫn là “con gái nuôi” Ninh gia công nhận, những đó sẽ dám càn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ga-vao-nha-cao-cua-rong/chuong-618-vua-muon-vua-phai.html.]
Ninh Nhị phu nhân trong lòng thầm thở dài, đây cũng là lý do tại An Ni mạo hiểm lên phía Bắc tìm bà!
mà…
Buổi đấu giá Giáng sinh của Hội Quý bà Thần Quang là điểm nhấn mà bà tổ chức trong năm nay, quan trọng hơn là, bà định nhân cơ hội chính thức tổ chức vũ hội nhận cho Ninh Viện, giới thiệu con gái với bộ giới xã giao Hồng Kông.
Thủ tục xuất nhập cảnh của Ninh Viện, bà nhờ gấp .
Chỉ là… Tra Mỹ Linh cố tỏ kiên cường thẳng lưng, nhưng thể che giấu khuôn mặt xinh chật vật, Ninh Nhị phu nhân trong lòng mềm nhũn.
Cô con gái nuôi mà bà lớn lên từ nhỏ, cô bé mỗi khi bà nhớ con gái đưa tay lau nước mắt cho bà, đóa hoa kiêu hãnh và xinh của Hồng Kông, sa sút đến mức .
Cuối cùng vẫn là đành lòng…
“Được, nuôi sẽ cùng con.” Ninh Nhị phu nhân nắm tay Tra Mỹ Linh, ôn hòa :
“Con yên tâm, con mãi mãi là con gái của nuôi, ai thể phủ nhận!”
Tra Mỹ Linh sững , cô ngờ Ninh Nhị phu nhân đồng ý dứt khoát như .
Cô mũi cay cay, cụp mắt xuống, đột nhiên tự giễu một tiếng:
“Mẹ nuôi, đừng vội đồng ý với con, vì con là một tham lam.”
Cô ngẩng đầu Ninh Nhị phu nhân:
“Nếu con , con còn giữ chút kiêu hãnh cuối cùng của , che chở cho nửa đời của con, giữ gìn Tra gia chỉ thuộc về con và con, cho nên con hy vọng trở thành phó hội trưởng Hội Quý bà Thần Quang, đồng ý ?”
Trên khuôn mặt thanh nhã của Ninh Nhị phu nhân lóe lên sự kinh ngạc, đó lông mày khẽ nhíu :
“An Ni, con đang gì ?”
“Thần Quang” là một tổ chức từ thiện bình thường, nó thành lập bởi các danh viện hàng đầu Hồng Kông, nhằm mục đích đoàn kết sức mạnh nữ giới thượng lưu, góp phần sự nghiệp từ thiện.
Nói trắng , đó là một chốn danh lợi hàng đầu xây dựng bằng tiền.
Người phụ nữ nào thể “Thần Quang”, mà là gia thế hùng hậu, hô mưa gọi gió ở Hồng Kông?
Ninh Nhị phu nhân xoa xoa thái dương, chỉ cảm thấy một trận đau đầu.
Đứa trẻ Tra Mỹ Linh cái gì cũng , chỉ là tâm tư quá nặng nề, cũng quá cố chấp phận thừa kế Tra gia, điểm giống hệt A Vũ, A Vũ ảnh hưởng .
Ninh Nhị phu nhân động thanh sắc uống một ngụm , giọng điệu bình tĩnh nhưng mang theo vài phần kiên định thể nghi ngờ:
“An Ni, con cũng lớn lên ở Hồng Kông, nuôi giúp con, con nên quy tắc của Thần Quang. Hội trưởng, thư ký trưởng và thủ quỹ, đều cần bầu chọn thông qua bỏ phiếu của các thành viên. Tư cách của con… e rằng vẫn đủ.”
“Năm xưa Ninh gia lập nghiệp ở Hồng Kông, cũng nhờ nhiều sự giúp đỡ của Tra gia. Ân tình của ông nội Tra gia đối với Ninh gia, chẳng lẽ vì ông nội Tra gia qua đời sớm mà nhị phu nhân quên ?” Một giọng trầm thấp đột nhiên truyền đến từ phía hai .
Ninh Nhị phu nhân và Tra Mỹ Linh đều kinh ngạc đầu , chỉ thấy một đàn ông trẻ tuổi mặc vest đen, gương mặt lai tuấn tú nhưng tái nhợt xe lăn, đẩy từ từ tiến lên.
“An Đông Ni? Sao đây?” Tra Mỹ Linh khẽ cau mày, về phía bảo mẫu phía .
Bảo mẫu đó là thuê ở nội địa, khẽ :
“Đồng chí Tra, đồng chí An là chủ động yêu cầu đẩy .”
Tra Mỹ Linh cái gì mà đồng chí Tra, đồng chí An liền kìm cau mày, những nội địa văn hóa luôn thích dùng lung tung các cách xưng hô.
Cô với họ là đồng chí gì chứ?
Cô cũng lười thèm sửa nữa, chỉ An Đông Ni:
“Anh nên đây, vết thương mới đỡ một chút, nên nghỉ ngơi.”
Điều kiện y tế ở nội địa quá kém, cô vẫn nhanh ch.óng cùng An Đông Ni về Hồng Kông.
Ninh Nhị phu nhân An Đông Ni, nhàn nhạt :
“Đã bệnh thì cứ , xen chuyện của chủ nhà là việc mà một trợ lý đặc biệt nên , An Đông Ni.”