Trọng sinh thập niên 70: Gả vào nhà cao cửa rộng - Chương 602: Chó cắn chó
Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:37:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của Đinh Lan giống như một tảng đá lớn ném xuống mặt hồ đang yên ả, dấy lên những đợt sóng dữ dội.
Không khí trong phòng học như đông cứng , tất cả nín thở, đồng loạt hướng ánh mắt về phía Lục Kim Quý.
Sắc mặt Lục Kim Quý lập tức cắt còn giọt m.á.u, trong lòng dậy sóng, cả đời cô từng ai bằng ánh mắt như thế !
Cô nén cơn giận trong lòng, gằn giọng : “Đinh Lan, cơm thể ăn bậy, nhưng lời thể bậy! Em bằng chứng gì chứng minh chuyện của cha Sở Hồng Ngọc là do ? Chỉ dựa cái miệng của em thôi ?”
Kinh nghiệm đấu tranh nhiều năm giúp cô nhanh ch.óng trấn tĩnh , trưng bộ dạng thanh cao đầy phẫn uất:
“Đinh Lan, em đừng tưởng em là loại nào, vì tiền em chuyện gì cũng dám , ai cũng em luôn ghen tị với Sở Hồng Ngọc!”
“ ngờ em còn thù hằn chuyện cho em mượn tiền, cho em Hội sinh viên, nên mới nghĩ cách độc ác để hãm hại chúng , một mũi tên trúng hai đích ?!”
Đinh Lan ngẩn , cô đúng là tích cực nộp đơn Hội sinh viên, đó nhiều cơ hội để kiếm chác, ngờ Lục Kim Quý nắm thóp?
Cô nheo mắt , hừ! So về mồm mép, cô đến Ninh Viện còn từng thua bao giờ!
Đinh Lan lập tức ngước đôi mắt to tròn, vẻ mặt vô cùng đáng thương: “Chủ tịch, em ...”
Lục Kim Quý lập tức ngắt lời cô , dùng giọng điệu đau đớn :
“ gia cảnh em , cũng đồng cảm với em! em thể vì thế mà trái lương tâm vu khống khác! Nếu em vì thù hằn , hỏi em — em nhận tiền của ai để đến vu khống ?!”
Màn giáo huấn và diễn thuyết đầy vẻ chính nghĩa của Lục Kim Quý, là dáng vẻ “cây ngay sợ c.h.ế.t ”, ngay lập tức khơi dậy bản năng bảo vệ của những kẻ sùng bái cô .
“Đinh Lan, em đừng bậy! Chủ tịch Lục như , thể chuyện đó?”
“ thế! thấy em chính là ghen tị với Chủ tịch Lục, còn nhận tiền của khác để cố ý vu khống Chủ tịch, ai mà chẳng chuyện em khắp nơi kiếm chác!”
“Đinh Lan, hôm nay nếu em ngô khoai , thì đừng trách chúng khách khí!”
Lục Kim Quý những lời bênh vực , trong lòng thầm sướng, khóe mắt liếc qua vẻ mặt khó coi của nhóm thầy cô giáo, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh lùng khó nhận .
Chủ nhiệm Sở dù cũng là từng trải qua sóng gió, ông gõ mạnh xuống bàn, phòng học lập tức yên tĩnh .
Ông Đinh Lan, nghiêm giọng hỏi: “Đồng chí Đinh Lan, hy vọng em hiểu rằng, việc em cáo buộc đồng chí Lục Kim Quý đe dọa em và vu khống khác là chuyện vô cùng nghiêm trọng, đây còn là mâu thuẫn đơn thuần giữa các sinh viên nữa, mà liên quan đến vi phạm pháp luật .”
Chủ nhiệm Sở dừng một chút, trầm giọng : “Nếu tình hình đúng như , nhà trường nhất định sẽ đòi công bằng cho em, đồng chí Lục Kim Quý sẽ đối mặt với hình phạt nghiêm khắc!”
“ nếu em đang thêu dệt sự thật, thì em cũng chịu trách nhiệm pháp lý tương ứng, hy vọng em suy nghĩ thật kỹ xem đúng là đưa lời cáo buộc .”
Lời thốt , sắc mặt đều khựng , Đinh Lan, Lục Kim Quý, Trương Hồng Mai và Miêu Tam Lữ đều cứng đờ trong giây lát.
Họ chợt nhận rằng, chuyện một khi thực sự thể thoát , nhà trường đuổi học vẫn còn là nhẹ!
Bên ngoài phòng học, một bóng dáng yểu điệu ẩn trong bóng tối, ai để ý thấy ở đây còn một .
Sở Hồng Ngọc khoanh tay, tư thế thong dong tựa bức tường lạnh lẽo, thu hết màn kịch trong phòng học tầm mắt.
Cô Đinh Lan và Lục Kim Quý c.ắ.n xé lẫn , khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy mỉa mai, trong đôi mắt hồ ly quyến rũ thoáng qua một tia sáng lạnh lẽo.
Tốt lắm, cứ như , tiếp tục c.ắ.n xé , nhất là cả hai cùng bại trận.
Trong phòng học, cuộc “đấu tranh” bước giai đoạn gay cấn.
Đinh Lan c.ắ.n môi , nước mắt lã chã rơi, nhưng vẫn kiên định gật đầu: “Thưa Chủ nhiệm Sở, em dối! Những gì em đều là sự thật!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ga-vao-nha-cao-cua-rong/chuong-602-cho-can-cho.html.]
“Đủ !” Lục Kim Quý đập mạnh xuống bàn, ngắt lời Đinh Lan.
Cô chỉ mũi Đinh Lan quát mắng: “Đinh Lan, em đừng xằng bậy nữa! cho em , em đây là vu khống! Đây là phỉ báng! sẽ kiện em! sẽ khiến em trả giá cho những gì !”
Đinh Lan sự bùng nổ đột ngột của Lục Kim Quý cho giật .
Cô co rúm , trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn.
, còn đường lui nữa .
Cô cũng đành cứng đầu, dùng giọng mềm mỏng : “Em dối! Những gì em đều là sự thật! Chị... nếu chị tin, em thể đưa bằng chứng!”
“Bằng chứng? Em thể đưa bằng chứng gì?” Lục Kim Quý lạnh một tiếng.
Cô căn bản tin Đinh Lan thể đưa bằng chứng gì, vì cô tự cho rằng việc kín kẽ, thể để bất kỳ sơ hở nào.
Đinh Lan hít sâu một , từ trong túi lấy một bức thư gấp gọn gàng, run rẩy đưa cho Chủ nhiệm Sở:
“Thưa Chủ nhiệm Sở, đây chính là bằng chứng! Đây chính là bức thư mà Lục Kim Quý đưa cho em lúc đầu! Nội dung trong thư giống hệt với nội dung tờ đại tự báo mà thầy nhận ... Chị ... chị bảo em chép nội dung bức thư thành đại tự báo, dán xuống lầu ký túc xá nữ.”
Nói đoạn, cô rơi lệ thêm mắm dặm muối: “Còn... còn đe dọa em, nếu em theo lời chị , chị sẽ nắm thóp chuyện em ‘kiếm chác’ gì đó, khiến em thể ở trường... Lục Kim Quý chị thể một tay che trời ở khoa, dù vinh quang của khoa Kinh tế đều do chị mang , chị , ai mà đến khoa Kinh tế của Phục Đán.”
Lời phần quá, nhưng khổ nỗi Lục Kim Quý xưa nay luôn tạo ấn tượng “đầy bá khí”.
Cô cũng từng những lời kiểu như cảm ơn nhà trường bồi dưỡng, chỉ cảm ơn bản , nên lời của Đinh Lan thêm vài phần đáng tin.
Chủ nhiệm Sở nhận lấy phong thư, chậm rãi mở , rút từ bên trong một tờ giấy, mở xem, chân mày lập tức nhíu c.h.ặ.t .
Trên tờ giấy thư, rõ ràng là nội dung y hệt như tờ đại tự báo đó.
Chữ tuy chút cẩu thả, nhưng thể thấy lực tay của mạnh, nét chữ bay bổng, mang theo một vẻ trương dương.
Lục Kim Quý ngày thường thích nhất là phô trương vẻ “nữ nhi thua kém đấng mày râu”, nên cố ý luyện chữ giống như đàn ông.
Cô cũng từng bài báo trường: “Ai phụ nữ chữ nhất định thanh mảnh? cứ thích bay bổng mạnh mẽ, đó mới là phong thái của phụ nữ thời đại mới!”
Lời cô l.ồ.ng ghép những bài và bài diễn thuyết đầy sức lôi cuốn, thu phục trái tim của bao nhiêu nữ sinh.
Nó cũng khiến nét chữ của cô trở nên nổi tiếng trong trường, chỉ cần những ai thường xuyên xem các bài và thông báo tay của cô thì hầu như đều thể nhận ngay lập tức.
Chủ nhiệm Sở cũng từng thấy qua.
“Đây... đây đúng là nét chữ của đồng chí Lục Kim Quý.” Chủ nhiệm Sở mở bức thư cho Lục Kim Quý xem, chân mày nhíu c.h.ặ.t: “Đồng chí Lục Kim Quý, em còn lời gì để giải thích ?”
Lời của Chủ nhiệm Sở và bức thư ông đưa khiến phòng học lập tức xôn xao, bàn tán xôn xao, ánh mắt Lục Kim Quý tràn đầy vẻ kinh hãi và nghi ngờ.
“Đây... đây là nét chữ của Chủ tịch Lục, nhận !”
“Trời ơi, đúng là do Chủ tịch Lục !”
“Chuyện ... chuyện đáng sợ quá! Chủ tịch Lục thể chuyện như ?”
Những âm thanh khiến Lục Kim Quý, vốn yêu quý danh tiếng như lông vũ, thể nhẫn nhịn thêm nữa.