Vinh Chiêu Nam lạnh giọng: "Cút!"
Trần Thần lập tức nghiêm chào: "Rõ!"
Sau đó, đột nhiên tay, "cuỗm" luôn chiếc bánh hành còn , như một con khỉ xổng chuồng, thoăn thoắt leo tường ngoài lầu chui tọt phòng, còn quên đầu "hì hì" đắc ý với Vinh Chiêu Nam!
Vinh Chiêu Nam khẽ mắng: "Thằng nhóc thối!"
Anh cũng chẳng buồn chấp nhặt với , cầm chai nước ngọt xuống chiếc ghế tre, ngửa đầu bầu trời, lặng lẽ ngắm muôn vàn tinh tú.
Gió đêm thanh mát thổi qua, dường như thể xua cái oi bức của mùa hè rực lửa ban ngày.
Anh xoay vần chiếc hộp nhung trong tay, thời gian dường như cũng trở nên dài đằng đẵng...
Không qua bao lâu, khi kim giờ chỉ đến mười giờ, thấy tiếng ô tô từ xa vọng .
Vinh Chiêu Nam lập tức bật dậy, về phía cổng sắt của sân: "Sao về muộn thế ..."
Lời còn dứt, thấy một chiếc xe Jeep dừng cổng.
Người lái xe là A Hằng, nhưng khi cửa mở , bước xuống là Ninh Viện, mà là một bóng dáng thanh tú, cao ráo.
Người đó đang đưa tay đỡ một bóng dáng nhỏ nhắn lảo đảo bước xuống.
Chàng trai bên cạnh lập tức đưa tay giữ lấy tay cô: "Xuống xe cẩn thận!"
Ninh Viện chút mơ màng, ngước mắt khuôn mặt tuấn tú đầy lo lắng của Âu Minh Lãng, xua tay : " , Đại Bạch Nga!"
A Hằng ở phía , Ninh Viện gọi Âu Minh Lãng bằng cái biệt danh lưng , suýt chút nữa thì bật thành tiếng: "Đại Bạch Nga, đỡ Ninh Viện , tìm chỗ đỗ xe!"
Lúc nãy họ đưa hai em đang nghỉ phép về nhà khách, lượt đưa mấy bạn của Âu Minh Lãng về nhà, nên mới về muộn thế .
Âu Minh Lãng chút bất lực, Ninh Viện nửa tỉnh nửa mê, với A Hằng: "Cậu xem gọi loại đồ uống gì thế, bên trong cồn, thế mà cũng đưa cho cô uống!"
A Hằng chột gãi đầu: "Chẳng bảo nhà hàng Tây ăn bít tết , ai mà cái thứ đồ uống ngọt lịm xanh xanh đỏ đỏ trong thực đơn gọi là 'Mùa hè đỏ rực' cồn chứ!"
"Đó là cocktail... Thôi bỏ , cũng tại chú ý!" Âu Minh Lãng càng thêm bất lực.
Cả nhóm dạo chơi xong công viên Bắc Hải, chèo thuyền, ăn điểm tâm, chơi khắp nơi. Anh nhớ gần đó một nhà hàng Tây chuyên tiếp đón khách nước ngoài.
Anh phiếu đặc biệt của nhà hàng đó, nên định bụng buổi tối mời ăn một bữa đồ Tây.
Ai ngờ đồ uống trong thực đơn, loại thực chất là cocktail ngọt.
Anh cũng tưởng đó là nước trái cây pha chế, cho đến khi Ninh Viện bắt đầu bọn họ với nụ "hiền từ".
Sau đó cô còn đột nhiên hỏi : "Lee Jong-suk, tiếng Trung thế?"
Anh ngơ ngác một hồi mới nhận gì đó , gọi phục viên đến hỏi mới "đại tỷ" uống cocktail.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ga-vao-nha-cao-cua-rong/chuong-441-toi-la-em-trai-co-ay-do-co-ay-thi-sao.html.]
Vị cồn vị ngọt và hương trái cây che lấp, nếm là rượu.
"Cũng may, nồng độ rượu đó cao, chỉ tương đương với rượu nếp ngọt, lượng cũng nhiều!" Âu Minh Lãng .
A Hằng đỡ Ninh Viện chậm rãi về phía : "Lát nữa chúng đưa Ninh Viện chỗ nghỉ xong, sẽ đưa về nhé?"
Âu Minh Lãng thấy Ninh Viện choáng váng, nhất quyết đòi cùng đưa cô về.
Âu Minh Lãng để tâm : "Không , Vinh Chiêu Nam chẳng ở đây , ở đây bầu bạn với cô , tự bộ về là ."
Ông ngoại thực cũng sống trong đại viện của nhà họ Vinh, ở khá gần đây.
Đi bộ cũng chỉ mất mười phút.
A Hằng gật đầu: "Được, đỡ cô , sẽ đến ngay."
Nói xong, cô lái xe tìm chỗ đỗ.
Âu Minh Lãng đỡ Ninh Viện về phía cổng sân nhỏ nhà Trần Thần, Ninh Viện vấp hòn đá, chân lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã.
Âu Minh Lãng thuận thế đỡ lấy vòng eo thon và cánh tay cô, chút bất lực: "Cô thế , để cõng cô ?"
Đổ mồ hôi, gió đêm thổi qua, cộng thêm mắt cá chân đau, Ninh Viện dường như tỉnh táo đôi chút, cô xoa đầu: " cứ dính tí cồn là mơ màng, đúng là phiền phức."
Âu Minh Lãng cúi đầu cô, : "Còn nhớ lúc chúng bán nước trái cây ga ở huyện , lúc về cũng muộn thế !"
Ninh Viện ngẩng đầu trời, mỉm đầy cảm thán và mơ màng: "Lúc đó thật bao, chuyện phiền lòng nhất chỉ là bao nhiêu bài tập mới thi đỗ đại học và cuối tuần bán mấy ly nước ga, như bây giờ... Hóa thích một khó đến thế..."
"Cô ở bên , vui ?" Âu Minh Lãng khuôn mặt tròn nhỏ ửng hồng của Ninh Viện, nhớ dáng vẻ u sầu của cô ngày hôm nay.
"Cô ở bên vui , hình như đến lượt em trai như quản." Giọng lạnh lùng của Vinh Chiêu Nam đột nhiên vang lên.
Âu Minh Lãng theo tiếng , còn kịp phản ứng, cánh tay nhẹ bẫng, cô gái đang đỡ rơi vòng tay của đàn ông cao lớn.
Ninh Viện ngước mắt đang đỡ , chút mơ hồ, nhưng theo bản năng cô thẳng dậy, đẩy : "... cần đỡ, tự ."
Sắc mặt Vinh Chiêu Nam trầm xuống, nhưng vẫn kiên nhẫn giữ c.h.ặ.t cánh tay cô: "Sao em uống đến mức ."
Âu Minh Lãng Ninh Viện lảo đảo, lạnh mặt đẩy cánh tay Vinh Chiêu Nam .
Anh nhíu mày, tiến lên đỡ lấy cánh tay bên của Ninh Viện: "Anh thế cô sẽ thương đấy! Để đỡ là !"
Vinh Chiêu Nam thấy Ninh Viện từ chối nhưng cho phép Âu Minh Lãng đỡ, khuôn mặt tuấn mỹ lập tức tối sầm , kéo cánh tay còn của Ninh Viện: "Âu Minh Lãng, cô là vợ !"
Âu Minh Lãng cũng kéo cánh tay của Ninh Viện, , lạnh lùng thốt một câu: " là em trai cô ! Đỡ chị thì ?"