Trọng Sinh Thập Niên 70, Cặp Vợ Chồng Già Trâu Ngựa Bỏ Con Trai Cưng Con Gái - Chương 197: Đứa Trẻ Này Vốn Dĩ Nhìn Thì Là Đứa Tốt
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:45:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Mỹ Lan đ.á.n.h lệch đầu sang một bên, tức đến mức giậm chân bình bịch.
“Hai các đúng là đồ , là vì ai chứ?”
Triệu Mỹ Lan hét lên lao đ.á.n.h với Hạ Kiến Quốc, nhưng Hạ Kiến Quốc dù cũng là đàn ông trưởng thành, Triệu Mỹ Lan chắc chắn đ.á.n.h gã, mấy cái đ.á.n.h cho im re.
Điền Quế Hoa bên cạnh vẻ mặt ngượng ngùng.
“Thím hai, thím cũng cần ở bên xem trò của đại phòng chúng , tuy rằng T.ử Duệ là ở rể nhà chúng , nhưng mãi mãi là con trai nhà họ Hạ.”
“Thím cứ châm ngòi ly gián khiến vợ chồng cha con con đại phòng chúng bất hòa như , rốt cuộc là rắp tâm gì? Chẳng lẽ ông nội , thím liền cho gia trạch yên.” Vương Thúy lạnh lùng .
Ánh mắt Hạ T.ử Duệ cũng rơi mặt Điền Quế Hoa: “Thím hai, bao nhiêu năm nay ở trong nhà, thím thường xuyên xúi giục cháu chim đầu đàn, chúng cháu so đo với thím, bây giờ cháu thành gia lập thất , thím đừng hòng chủ của cháu.”
“Chú hai, chú quản lý thím hai cho , bây giờ còn là ở trong nhà quấy nhiễu, chừng lúc nào đó quấy cho mấy đứa con trai của chú đều gia trạch yên.” Nói xong Hạ T.ử Duệ trực tiếp nắm lấy tay Vương Thúy.
“Thúy Thúy, chúng về nhà.”
“Được.” Vương Thúy đáp, đầu lạnh lùng một cái, cùng Hạ T.ử Duệ sải bước rời .
Hạ T.ử Duệ là thông minh, thể nào trở về nhà họ Hạ.
Nhà họ Hạ bây giờ sống những ngày tháng thế nào rõ nhất, cho dù là thêm mấy chục đồng thì thể thế nào?
Còn đủ để nuôi cả học, trong nhà còn hai đứa em trai, cuộc sống thể nào dễ chịu .
Ở nhà họ Hạ ăn uống chi tiêu đều bằng theo Vương Thúy về nhà.
Hạ T.ử Duệ mới sẽ cân nhắc vấn đề mặt mũi mặt mũi, cái là ăn no mặc ấm sống những ngày tháng , những cái đều đạt , mới sẽ cân nhắc vấn đề mặt mũi.
Đương nhiên, những điều Vương Thúy đều .
Cô hiểu Hạ T.ử Duệ hơn chính bản .
Cho nên khi buổi sáng Điền Quế Hoa và Triệu Mỹ Lan khiêu khích cô , cô mới thể tự tin rằng, Hạ T.ử Duệ sẽ theo cô như .
Một kẻ ích kỷ tư lợi, vĩnh viễn sẽ đặt lợi ích của bản lên vị trí hàng đầu.
Sau khi vợ chồng Hạ T.ử Duệ rời .
Hạ Kiến Quốc thoáng qua Triệu Mỹ Lan đang xổm đất , ánh mắt cuối cùng rơi mặt Hạ Chí Cường.
“Chí Cường, chúng bàn bạc xong chuyện phân gia, bây giờ phân luôn , nếu vợ chú còn như nữa, chúng cũng cần qua nữa.”
“Chị dâu cả chú tính tình khá đơn thuần, tâm địa gì, cái gì cũng hiểu, dễ châm ngòi.”
Lời của Hạ Kiến Quốc khá khó lọt tai.
Điền Quế Hoa lập tức chịu nổi gào lên một tiếng tiến lên hai bước.
“Anh cả, lời , còn thật sự là châm ngòi quan hệ đại phòng các ! Anh thể con tiện nhân Vương Thúy bậy! Vốn dĩ là chị dâu cả tự để T.ử Duệ trở về, chuyện thể trách lên đầu .”
“ oan hả? Bị một đứa vãn bối mắng té tát một trận, mắng xong , cả còn tiếp tục mắng , gì ai cả như ?”
Điền Quế Hoa tức giận chống nạnh mắng.
Triệu Mỹ Lan soạt một cái liền xông tới.
“Điền Quế Hoa, là ai lúc đầu với tao chuyện cha chủ cho ở rể thể tính là hiệu lực, mày ? Mày hôn ước hiệu lực, tao chứ? Cái đầu óc của tao căn bản nghĩ tới!”
Triệu Mỹ Lan lớn tiếng , mấy câu khiến Điền Quế Hoa cũng cạn lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-cap-vo-chong-gia-trau-ngua-bo-con-trai-cung-con-gai/chuong-197-dua-tre-nay-von-di-nhin-thi-la-dua-tot.html.]
Sao não một cách hùng hồn lý lẽ như chứ.
Hạ Kiến Quốc Triệu Mỹ Lan một cái, nhất thời cũng chút cạn lời.
Hạ Chí Cường cũng cạn lời y hệt, nhưng gã Triệu Mỹ Lan sẽ dối, dù mụ cái não đó.
“Được , Quế Hoa cô ở đây ầm ĩ cái gì, chuyện rốt cuộc là do ai khơi mào? Trong lòng đều rõ, cô đừng ở đây loạn nữa.”
“Anh cả, chuyện là Quế Hoa đúng, em cô xin chị dâu cả, yên tâm, em nhất định quản lý cô , để cô tham gia chuyện nhà các .” Hạ Chí Cường .
Hạ Kiến Quốc lúc mới hài lòng gật đầu.
“Được, chúng bây giờ bắt đầu chia nhà, tìm mượn ít gạch mộc, nhà chính chia từ giữa , còn là mở cửa là gì, hai nhà chúng tự nghiên cứu.”
“Được, cả.” Hạ Chí Cường đáp dẫn Hạ T.ử Hằng ngoài mượn gạch mộc.
Hạ Kiến Quốc về phía Hạ T.ử Hiên.
“Cha, con trễ hai ngày học , bây giờ con về trường đây.”
Hạ Kiến Quốc thở dài: “Chẳng trông cậy gì mày.”
Hạ T.ử Hiên đỏ mặt: “Cha, con bây giờ lấy việc học trọng, chừng con biểu hiện , còn thể tiến cử học đại học Công Nông Binh.”
Mộng Vân Thường
“Đi , dù mày cũng tiêu tiền nhà.”
“Cha, ông bà nội tiền để ? Cha tiền cũng định nuôi con ?” Hạ T.ử Hiên hỏi.
Hạ Kiến Quốc lập tức trở mặt: “Là tự mày , mày thể giải quyết học phí và sinh hoạt phí, chúng tao mới đồng ý cho mày học. Bây giờ ông bà nội mày di sản, hai đứa em trai mày cần học tiểu học , chúng nó cũng thể ngay cả chữ cũng chứ.”
“Tao và mày cần sống , chúng tao bây giờ mỗi ngày xuống ruộng việc vất vả kiếm công điểm thế nào, mày ? Có mỗi một mày ở thành phố hưởng phúc, mày còn cứ moi móc chút tiền của trong nhà.”
Trong lòng Hạ T.ử Hiên một mảnh bi lương, bất lực thở dài hai : “Con đây cha.”
Cậu vốn định hai câu dễ , lẽ trong tay cha tiền dư dả, còn thể tiếp tế một chút, cho dù thì đợi nghỉ hè nghỉ đông về nhà, cũng thể ăn chút đồ ngon hoặc xuống ruộng việc.
dáng vẻ bây giờ của cha thì , đừng hòng lấy một xu từ tay cha .
Càng nghĩ Hạ T.ử Hiên càng cảm thấy bi lương, tại đều là cha ? Cha đối với thể lạnh lùng vô tình như , còn cha Hạ Đại Nữu thể vì nó, ngay cả nhà cũng cần cũng đoạn tuyệt quan hệ với ông bà nội, kiên quyết dọn ngoài, còn nuôi nó học.
Càng nghĩ Hạ T.ử Hiên càng cảm thấy tức giận, cảm thấy cha với , chú ba thím ba càng với !
Rõ ràng tài nguyên nên cho , kết quả bộ đều chia cho mấy đứa con gái lỗ vốn .
Đợi tiền đồ, bọn họ đừng hòng mượn sức của !
Hạ T.ử Hiên nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc của , sải bước rời .
Cậu , Hạ Kiến Quốc vẫn còn đang tức giận: “Đứa trẻ coi như bỏ , nó chính là con sói mắt trắng, hai chúng trông cậy nó.”
Trong lòng Triệu Mỹ Lan Hạ Kiến Quốc vĩnh viễn là vị trí một, Hạ Kiến Quốc thích ai, mụ liền thích đó, Hạ Kiến Quốc oán trách ai, mụ liền oán trách đó.
“Đứa trẻ vốn dĩ thì là đứa , cũng thời gian , càng càng thuận mắt.”
“Được , bà cùng ngoài mượn ít gạch mộc, về chúng chia chỗ cần chia cho xong, bây giờ chúng nhiều phòng như , đợi hai đứa nhỏ kết hôn cũng chỗ ở , còn về phần T.ử Hiên…”
“ thấy cái dạng đó của nó nhất định là sẽ ở thành phố, chúng cũng cần quản nó.”
“Đều ông nó cả.” Triệu Mỹ Lan đáp lời vui vẻ theo lưng Hạ Kiến Quốc mượn gạch mộc.
Hoàn quên mất, cách đây lâu mụ còn Hạ Kiến Quốc đ.á.n.h cho một trận tơi bời.