Trọng Sinh Thập Niên 70, Cặp Vợ Chồng Già Trâu Ngựa Bỏ Con Trai Cưng Con Gái - Chương 145: Lại Là Phúc Lợi Trọng Sinh
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:34:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được, giải quyết cho .” Bí thư Đoạn thích sự thẳng thắn của Hạ Vi An, cầu mong, chân thật màu.
“Cảm ơn Bí thư Đoạn.” Hạ Vi An vui vẻ mặt.
Hai trò chuyện thêm một lúc lâu.
Bí thư Đoạn cuộc họp lúc hơn ba giờ, gần hai giờ ông dậy về, nào chuyện với Hạ Vi An cũng cảm thấy thèm.
Hạ Vi An tiễn Bí thư Đoạn về.
Ở cổng nhà họ Hạ, bọn họ gặp Thẩm Vệ Đông.
“Thẩm Cục...” Bí thư Đoạn sững sờ, vội vàng đưa tay .
“Bí thư Đoạn.” Thẩm Vệ Đông ngờ gặp quen, đưa tay bắt tay với Bí thư Đoạn.
“Thẩm Cục đến tìm Vi An ?” Bí thư Đoạn hỏi.
“ tìm em dâu nhờ chút việc, qua đây đón .” Thẩm Vệ Đông .
Hạ Vi An ngờ bọn họ quen ...
“Vậy lỡ thời gian của các nữa, về đây.” Bí thư Đoạn hỏi nhiều, chuyện của công an tiện hỏi sâu.
“Vâng, chào Bí thư Đoạn.”
Tiễn Bí thư Đoạn xong, Thẩm Vệ Đông mới hỏi: “Bí thư Đoạn chính là vị khách quan trọng mà tiếp đãi đấy ?”
Hạ Vi An gật đầu, mời Thẩm Vệ Đông nhà .
“Vi An, em dâu ?”
“Đang đưa bọn trẻ bờ sông chơi, gọi cô .” Hạ Vi An rót cho Thẩm Vệ Đông bờ sông gọi Tống Thanh Vân.
“Em một ?” Hạ Vi An hỏi.
Mộng Vân Thường
“Em lớn thế , còn sợ đường một ?” Tống Thanh Vân trêu chọc, “Anh ở nhà trông con , lúc về em sẽ đón Tuệ Hòa luôn.”
Hạ Vi An vẫn yên tâm, nhưng thấy Tống Thanh Vân kiên quyết nên đành gật đầu đồng ý: “Lúc về em nhớ chú ý an , nếu muộn quá thì ngủ nhà lão ca Tùy một đêm cũng .”
“Vi An, sẽ đưa em dâu về.” Thẩm Vệ Đông đang vội, đến nơi, thấy cuộc đối thoại của hai vợ chồng.
“Vậy thì cảm ơn Thẩm Cục.”
“Nên mà, em dâu giúp , đưa đón là chuyện đương nhiên.” Thẩm Vệ Đông .
Tống Thanh Vân chào hỏi Thẩm Vệ Đông, hai lên xe rời .
Rất nhanh đến Cục Công an.
Thẩm Vệ Đông cho chuẩn riêng một văn phòng.
“Thẩm Cục, để xem , cái bao giờ, chắc là .” Tống Thanh Vân .
“Không , cô cứ thử , thì , cũng .” Thẩm Vệ Đông an ủi, ông đưa một tập hồ sơ bản lưu, nếu Tống Thanh Vân phục chế cái thì mới đưa những cái khác cho cô .
Tống Thanh Vân xuống ghế, mở tập hồ sơ .
Thật thần kỳ, Tống Thanh Vân những trang hồ sơ rách nát, trong đầu cô bỗng nhiên tự động hiện hình ảnh hồ sơ khi phục hồi nguyên vẹn...
Cô ngẩn , cái ... chẳng lẽ là phúc lợi trọng sinh!
Tốt, quá .
Tống Thanh Vân do dự nữa, cầm b.út chì lên, nhanh thoăn thoắt điền những chỗ thiếu, nhanh những phần khuyết bổ sung chỉnh.
Tống Thanh Vân đưa phần xong cho Thẩm Vệ Đông đang đợi bên cạnh.
“Thẩm Cục, sửa xong , xem thử .”
Thẩm Vệ Đông nhận lấy.
“Em dâu, cô nghỉ ngơi ở đây một lát, ngoài gọi xem qua tìm cô ngay.”
“Vâng.” Tống Thanh Vân đáp.
Thẩm Vệ Đông cầm tài liệu Tống Thanh Vân phục chế ngoài, tìm so sánh hai bản tài liệu. Vừa đối chiếu, nội dung Tống Thanh Vân phục chế giống hệt bản lưu, quả nhiên cao thủ ẩn trong dân gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-cap-vo-chong-gia-trau-ngua-bo-con-trai-cung-con-gai/chuong-145-lai-la-phuc-loi-trong-sinh.html.]
Thẩm Vệ Đông vội vàng ôm hết những tập hồ sơ khác .
“Em dâu, những thứ cô xem ở đây thì thôi, về nhà tuyệt đối với ai, kể cả Vi An.”
Tống Thanh Vân gật đầu: “Thẩm Cục yên tâm, hiểu.”
Tống Thanh Vân mất hơn bốn tiếng đồng hồ để phục chế bộ tài liệu hỏng, thời gian cũng điểm hơn sáu giờ tối.
Thẩm Vệ Đông vui vẻ gọi Tống Thanh Vân: “Em dâu, mời cô tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, hôm nay cô vất vả quá.”
“Không cần Thẩm Cục, đón con, con bé đang ở nhà bạn, đến sớm con bé sẽ sợ.” Tống Thanh Vân từ chối.
Cô lo cho Tuệ Hòa, muộn thế mà thấy Hạ Vi An đến đón, chắc chắn con bé sẽ sốt ruột.
“ đưa cô đón con bé , chúng cùng ngoài ăn cơm, ăn xong đưa con cô về.” Thẩm Vệ Đông vội vàng .
“Được, cảm ơn Thẩm Cục.” Tống Thanh Vân cảm ơn.
“Là cảm ơn em dâu mới đúng.”
Hai ngoài, đến văn phòng lớn, Thẩm Vệ Đông gọi thêm hai công an cùng.
Dù cũng là nam nữ thụ thụ bất , thời đại , buổi tối hai cùng dễ đàm tiếu.
Sau khi mấy lên xe, Tống Thanh Vân chỉ đường, xe của Thẩm Vệ Đông chạy thẳng đến nhà Tùy Thừa Tiêu.
Xe dừng hẳn, Tống Thanh Vân lập tức xuống xe, thấy Hạ Tuệ Hòa đang ở cổng lớn, đôi mắt trông mong về phía xa, Hạ Nhược Quỳ đang bên cạnh.
“Tuệ Hòa, chúng nhà , đợi cha đến sẽ gọi em.”
“Không, em đây đợi cha, chị cả.”
Hạ Tuệ Hòa Hạ Nhược Quỳ, cô bé tủi vô cùng, là đón cô bé về ăn cơm tối, giờ cô bé ăn tối xong mà cha vẫn đến.
Hạ Tuệ Hòa sắp đến nơi .
Hạ Nhược Quỳ vội vàng ôm lấy em gái, nhẹ nhàng dỗ dành: “Chắc chắn cha việc bận , nhưng cha nhắn ai báo là đón em, thì chắc chắn cha sẽ đến đón.”
Hạ Tuệ Hòa gật đầu, trong lòng vẫn thấy tủi lắm.
Tống Thanh Vân sải bước tới.
“Mẹ.”
Hạ Nhược Quỳ thấy Hạ Tuệ Hòa gọi , vội vàng đầu , thấy Tống Thanh Vân đang tới. Cô bé tụt xuống khỏi Hạ Nhược Quỳ, chạy ùa về phía Tống Thanh Vân.
Tống Thanh Vân vội vàng xuống đón lấy Hạ Tuệ Hòa.
“Mẹ, cha đến ạ?”
“Hôm nay lên huyện việc, nên qua đón con luôn, cha đang ở nhà đấy. Xin Tuệ Hòa nhé, hôm nay bận muộn.”
“Không ạ, Tuệ Hòa sốt ruột .” Hạ Tuệ Hòa ôm cổ Tống Thanh Vân, cô bé dán c.h.ặ.t , tủi đến mức khiến tan nát cõi lòng.
Tống Thanh Vân đau lòng vô cùng, nhẹ nhàng vỗ lưng Hạ Tuệ Hòa.
Thẩm Vệ Đông bước tới, chút ngại ngùng.
Thực cũng nhất thiết xong một lèo, nhưng ông ngờ Tống Thanh Vân việc nghiêm túc như , cả tập trung cao độ, ông cũng ngại phiền cô, nên thời gian mới trễ nải.
Hạ Tuệ Hòa thấy cách đó xa một đàn ông toát khí thế nghiêm nghị, cô bé sợ hãi ôm c.h.ặ.t lấy Tống Thanh Vân: “Mẹ, ông bác kỳ quặc đang chúng kìa.”
Thẩm - Bác kỳ quặc - Vệ Đông ho khan hai tiếng: “Chào cháu nhỏ, bác là bạn của cha cháu. Hôm nay cháu đến giúp bác một việc nên mới đón cháu muộn, mong cháu tha nhé.”
“Không ạ.” Hạ Tuệ Hòa hào phóng , nhưng thấy lạ vẫn sợ, rúc lòng Tống Thanh Vân.
Tống Thanh Vân vỗ vỗ con: “Mẹ chào bác Tùy một tiếng chúng về nhé?”
“Vâng ạ, .” Bé Tuệ Hòa đáp lời.
Tống Thanh Vân tới, Hạ Nhược Quỳ: “Nhược Quỳ, hai ngày nay vẫn chứ con?”
Hạ Nhược Quỳ gật đầu: “Tốt lắm ạ, , em hai, em ba cũng đều ngoan.”
“Vậy thì .” Tống Thanh Vân đáp, “Mẹ với bác Tùy mấy câu.”