Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 910: Đánh Tơi Bời Tên Trộm

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:41:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh sáng của đèn pin chiếu lên mặt hai , Vân Thiển Nguyệt đá bọn họ một cái: “Này, tỉnh ?”

 

Hai nhúc nhích, cô dứt khoát dùng dây thừng trói , tiếp đó gậy gộc như mưa rơi đập xuống bọn họ, cưỡng chế đ.á.n.h thức dậy.

 

Vị trí hẻo lánh, cho dù đàn ông gào t.h.ả.m thiết thế nào cũng ai thấy.

 

Lúc đầu hai còn sức, kêu la t.h.ả.m thiết, suýt chút nữa rách màng nhĩ của Vân Thiển Nguyệt, theo cây gậy gỗ trong tay cô ngừng vung đập, bọn họ dần dần còn tiếng động, cũng là kêu mệt là sợ .

 

Để Tiểu Bạch ngậm đèn pin, Vân Thiển Nguyệt xổm xuống thưởng thức kiệt tác của .

 

Bị thương nhẹ, mũi sưng mặt sưng, mặt chỗ nào lành lặn, đầu sưng một cục to, môi chảy m.á.u, còn đội hai cái quầng thâm mắt.

 

Hai thương giống đến kỳ lạ, còn tưởng là chép dán, mà ngay cả vị trí cục sưng đỉnh đầu cũng giống hệt .

 

Vân Thiển Nguyệt chậc chậc hai tiếng, khoe khoang với Oa Oa: “Đối xứng chứ?”

 

Oa Oa dùng sức gật đầu: “Đối xứng!”

 

Đại Tráng và Cường T.ử đ.á.n.h tỉnh, còn kịp mở mắt ánh đèn chiếu sáng một cái, đó gậy đập mắt, đợi bọn họ mở mắt nữa, liền thấy một đứa bé một con ch.ó mặt.

 

Nhớ mới phát hiện tay chân đều trói, Đại Tráng kịp nghĩ tại ngất xỉu xuất hiện ở đây còn trói, chỉ cảm thấy chỗ tà môn, mau ch.óng rời , hung tợn với Oa Oa: “Con nhóc , mau thả bọn tao !”

 

Cường T.ử cũng đe dọa : “Biết điều thì mau cởi trói cho bọn tao, nếu tao bán mày khe núi vợ cho thằng ngốc đấy!”

 

Đổi là đứa trẻ bình thường sớm sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, nhưng Oa Oa đứa trẻ bình thường, cô bé , là quỷ, thể sợ hãi, ngược còn hứng thú cúi bọn họ.

 

“Các là ai ?” Đôi mắt to tròn ngấn nước, trông ngây thơ.

 

“Tao mày là ai, tao , mau cởi trói cho bọn tao, nếu tao g.i.ế.c mày!” Lúc Đại Tráng chuyện động đến vết thương, đau đến mức hít một ngụm khí lạnh.

 

Cường T.ử chú ý tới điểm bất thường, hai đặt gốc cây, lá cây sẽ rụng theo gió, lá cây sẽ rơi lên con ch.ó đang ngậm đèn pin, cũng sẽ rơi lên bọn họ, nhưng rơi lên con nhóc mặt !

 

Mắt mờ, cố sức nhắm mắt mở , phát hiện cơ thể cô bé trong suốt, xuyên qua cô bé thể thấy đồ vật cách đó xa.

 

Phát hiện điều , sắc mặt Cường T.ử trắng bệch, giống như một tờ giấy trắng , run rẩy đôi môi: “Đại... Tráng, ... đúng lắm.”

 

Đại Tráng thần kinh thô: “Vân gia quả thực đúng lắm, nãy rõ ràng chúng đang định nhà, mạc danh kỳ diệu ngất xỉu xuất hiện ở đây, còn đ.á.n.h một trận, tà môn thật.”

 

“Chúng ... đây là gặp... quỷ ?” Cường T.ử rụt cổ dám Oa Oa, cơ thể run như cầy sấy.

 

“Quỷ? Trên đời thể quỷ, quỷ đều là mặt xanh nanh vàng k.h.ủ.n.g b.ố tột cùng, mặt chúng chỉ là một con nhóc, chẳng lẽ mày cảm thấy nó là quỷ?”

 

Đại Tráng Oa Oa từ xuống , nụ mặt bỗng im bặt, hét lên một tiếng, ngừng lùi về phía : “Mày là quỷ!”

 

Oa Oa vỗ tay: “Đoán đúng , thật sự là quỷ, chú xem cơ thể trong suốt .”

 

Nếu thể Đại Tráng hận thể quỳ xuống cho cô bé: “Vô ý mạo phạm, cầu xin cô tha cho chúng một con đường sống, chỉ cần cô tha cho chúng , chúng về nhất định sẽ thắp hương đốt vàng mã cho cô.”

 

Hai c.h.ế.t tâm đều , rõ ràng là đến ăn trộm đồ, kết quả đồ trộm ngược còn gặp quỷ, trời đ.á.n.h, đời thể quỷ! Nếu tận mắt thấy, bọn họ cũng tin.

 

mới cần vàng mã, thể ăn cũng thể dùng, thích ăn trứng gà và đùi gà.”

 

Oa Oa liếc phía gốc cây lớn, mới nhớ chuyện Vân Thiển Nguyệt dạy cho cô bé, hắng giọng, cố ý dùng giọng điệu âm u: “ thích ăn thịt nhất, hơn nữa là thịt của , thịt của hai tên trộm các chắc chắn ngon.”

 

Đại Tráng và Cường T.ử khả năng chịu đựng tâm lý kém, trực tiếp sợ đến mức tè quần.

 

Vân Thiển Nguyệt trốn gốc cây vô cùng may mắn vì xa.

 

Oa Oa đột nhiên lớn tiếng: “Nói, các là ai, là ai sai các đến ăn trộm đồ, nếu còn thể tha cho các một mạng, nếu sẽ ăn thịt các !”

 

Đại Tráng và Cường T.ử giống như cục bột mặc cho Oa Oa nhào nặn, hỏi gì đáp nấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-910-danh-toi-boi-ten-trom.html.]

Hai là họ hàng nhà đẻ của Tiền Quyên, Tống Vệ Quốc gọi đến, Vân gia tiền, bảo bọn họ ăn trộm, đồ trộm bọn họ chia đều.

 

Không hỏi thêm giá trị hữu ích nào nữa, Vân Thiển Nguyệt ném cho Tiểu Bạch một con d.a.o, bảo nó cởi trói cho hai .

 

Một con ch.ó trắng lớn ngậm d.a.o găm cắt dây thừng cho bọn họ, lời đoán chừng cũng ai tin, Đại Tráng và Cường T.ử sợ đến mức run lẩy bẩy.

 

Quá quỷ dị , thật sự là quá quỷ dị !

 

Trước quỷ ch.ó!

 

Đại Bạch dùng động tác khó tránh khỏi nặng nhẹ, vị trí tay chân hai trói m.á.u me đầm đìa, bọn họ một chút cũng cảm thấy đau, chỉ lặng lẽ cầu nguyện mau ch.óng cắt đứt dây thừng.

 

Dây thừng đứt .

 

Đại Tráng và Cường T.ử lảo đảo bò dậy, liền định chạy ngoài, Oa Oa gọi .

 

“Đứng !”

 

Vân Thiển Nguyệt phối hợp dùng đá ném nhượng chân bọn họ.

 

Hai quỳ mặt đất, hai tay giơ lên dám nhúc nhích: “Chúng !”

 

Vân Thiển Nguyệt đến bên cạnh Oa Oa, thấp giọng với cô bé vài câu, Oa Oa xong, lên tiếng : “Rời khỏi đây, các liền đến đồn công an đầu thú, c.h.ế.t thì theo lời , nếu để các bằng mặt bằng lòng, sẽ tìm các đòi mạng, ?”

 

“Nghe rõ !” Âm thanh vang trời.

 

Vì để sống sót, đầu thú thì tính là gì.

 

“Được , mau cút .” Nói xong, Oa Oa che miệng vui sướng nhảy cẫng lên.

 

Vui quá mất!

 

Đại Tráng và Cường T.ử giống như đại xá, vắt chân lên cổ chạy ngoài, phát hiện lạc đường chạy loạn khắp nơi.

 

Vân Thiển Nguyệt thật sự hết cách , mở cửa cho bọn họ ngoài.

 

Ra khỏi Vân gia, Đại Tráng và Cường T.ử nhịn đau kịch liệt điên cuồng chạy về phía , cho đến khi kiệt sức mới dừng đầu .

 

“Cường Tử, mày xem quỷ đuổi theo ?”

 

“Không, đuổi theo.” Cường T.ử phịch xuống đất thở hổn hển.

 

Đại Tráng cũng cạn kiệt sức lực, nhớ cảnh tượng nãy vẫn còn kinh hồn bạt vía: “Mày xem, nãy chúng gặp thật sự là thứ bẩn thỉu ?”

 

Cường T.ử vuốt ve nhượng chân: “Chân tao vẫn còn đang đau đây , còn thể là giả ?”

 

“Mẹ kiếp, chuyện xui xẻo như để chúng gặp chứ, Cường Tử, chúng thật sự theo lời nó ?”

 

“Không theo lời nó , chẳng lẽ mày c.h.ế.t?” Cường T.ử lên: “Tao c.h.ế.t, so với c.h.ế.t, tao bằng lòng tù, chúng tuy ăn trộm đồ nhưng trộm , nếu đầu thú, cùng lắm là nhốt vài ngày.”

 

“Mày đấy?”

 

“Cục công an, lỡ như con quỷ đó vẫn luôn âm thầm chằm chằm chúng , thấy chúng đầu thú, g.i.ế.c tao thì ?”

 

Đại Tráng cảm thấy lý, giãy giụa một chút, bò dậy theo.

 

Cục công an đang đóng cửa, hai dứt khoát ở cửa đợi, ngoan ngoãn vô cùng.

 

Oa Oa hài lòng gật đầu, về giao nộp nhiệm vụ cho Vân Thiển Nguyệt.

 

“Hôm nay vất vả cho em , thưởng cho em hai cái đùi gà lớn.” Đổi hai cái đùi gà cho Oa Oa, Vân Thiển Nguyệt liền thu cô bé , giường, nhịn nghĩ đến chuyện nãy.

 

 

Loading...