Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 903: Bận Rộn

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:40:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liên tiếp mấy ngày, cả nhà đều bận rộn, mỗi một việc.

 

Vân Học Lâm tìm mười đến giúp, bảo bọn họ khai khẩn mảnh đất hoang phế trong sân, khử trùng dọn dẹp sạch sẽ hồ nước, đào hết bộ trúc trong rừng trúc lên trồng , trồng là trúc cảnh, mà là trúc thể ăn .

 

Vân Bá Cừ chạy nhiều nơi mua hạt giống, hạt giống d.ư.ợ.c liệu và hạt giống rau, thậm chí còn cả hạt giống hoa, cuộc sống , sinh hoạt cũng nên .

 

Chu Hàm Tố thì dẫn Vân Thần Quang đến trường học, Vân Thần Quang tròn mười một tuổi, ở thôn Hồng Diệp chỉ mới học hai năm, nhưng Chu Hàm Tố sớm học xong chương trình cấp hai.

 

Có hộ khẩu cũng tiền, trong nhà còn cờ luân lưu cấp ban tặng, việc học tiểu học là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng giáo viên Vân Thần Quang chỉ mới học hai năm, còn thẳng lớp bảy, lập tức vui, cảm thấy bé và Chu Hàm Tố trèo cao.

 

“Tâm trạng của chị thể hiểu , dù mười một tuổi mà học lớp một đứa trẻ sẽ chê , phụ cũng mất mặt, nhưng chị cũng thể vì thể diện, mà để một đứa trẻ từng học ngày nào học lớp bảy, chị là đang giúp nó, chị đang hại nó đấy!”

 

Chu Hàm Tố tỏ bình tĩnh, bà và Vân Học Lâm, còn thêm cả Tào Khuê, ba vị giáo sư dạy Vân Thần Quang mấy năm, cho dù ngu ngốc đến mấy thì kiến thức cấp hai cũng tiêu hóa hết, huống hồ Vân Thần Quang hề ngốc.

 

“Thầy giáo, giải thích đoán chừng thầy cũng tin, là thế , thầy cho Tiểu Quang bài kiểm tra, nếu vượt qua bài kiểm tra thì cho thằng bé học lớp bảy, nếu vượt qua, sẽ cho thằng bé học lớp một, thầy thấy ?”

 

Thấy Chu Hàm Tố thấy quan tài đổ lệ, giáo viên lấy hai tờ đề thi, lượt là đề thi ngữ văn và đề thi toán.

 

“Điểm tối đa là một trăm điểm, điểm chuẩn là sáu mươi điểm, nếu em cả hai môn đều đạt điểm chuẩn thì mới tính là đạt yêu cầu.”

 

Vân Thần Quang nhận lấy đề thi, tùy ý liếc một cái, biểu cảm vô cùng thoải mái.

 

Chưa đầy một tiếng đồng hồ, hai tờ đề thi xong, bé đưa đề thi cho giáo viên: “Em xong .”

 

“Làm xong ? Nhanh xong ?” Giáo viên liếc thời gian, dùng thời gian một tờ đề thi để hai tờ đề thi!

 

Ông vốn tưởng quá nhanh, trả lời sai, ngờ đúng hết!

 

Hai điểm một trăm!

 

Ông kích động bật dậy: “Chị chắc chắn em chỉ mới học hai năm?”

 

Vân Thần Quang hất cằm: “Lúc em định học thì hạ phóng, bây giờ mới về, ở đó em quả thực học hai năm, nhưng em từng học tiểu học, lên thẳng lớp bảy, em nghiệp cấp hai , đầu óc em đặc biệt thông minh, bố và ông Tào dạy em , thầy giáo, thật em cảm thấy với trình độ hiện tại của em thể thẳng lớp mười.”

 

Giáo viên về phía Chu Hàm Tố: “Chị và chồng chị đều là giáo viên?”

 

Chu Hàm Tố : “Trước đây là giáo sư đại học, chồng dạy văn học, dạy mỹ thuật, ông Tào của thằng bé là nhà địa lý vật chất học.”

 

Giáo viên lau mồ hôi lạnh trán, đứa trẻ do một đám đại lão dạy dỗ thể kém cỏi , từng học tiểu học mà thẳng cấp hai điều giải thích .

 

“Vậy thì theo lời Vân Thần Quang , thẳng lớp mười, cần bài kiểm tra nữa.”

 

“Không , vẫn nên học lớp bảy, đứa trẻ tính tình nóng nảy phục quản giáo, cần mài giũa cẩn thận, thằng bé tuổi còn quá nhỏ, thẳng cấp ba sẽ hòa nhập với tập thể, còn dễ khiến thằng bé tự phụ, lợi cho sự phát triển của thằng bé, hơn nữa đây hộ khẩu của Tiểu Quang vẫn luôn ở Tương Thành, học ở bên đó cho dù nghiệp cũng học bạ, bây giờ trong mắt ngoài, Tiểu Quang chính là một đứa trẻ từng học ngày nào.”

 

Chu Hàm Tố dứt lời, Vân Thần Quang bất mãn : “ kiến thức cấp hai em học xong .”

 

“Học xong thì học một nữa, ôn cũ mới, trau dồi kiến thức, học chỉ là để con học kiến thức trong sách vở, con thể học một sở thích mà con thích, con học cái gì, đến lúc đó với chị con, chị con sẽ mua sách liên quan cho con, lớp bảy con nhất định học, đây là đề nghị của chị con.” Chu Hàm Tố lôi Vân Thiển Nguyệt .

 

Quả nhiên, Vân Thần Quang nãy còn mang dáng vẻ mặc kệ tất cả nhất định học lớp mười, thấy lời Vân Thiển Nguyệt , lập tức biến sắc: “Được thôi, học lớp bảy thì học lớp bảy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-903-ban-ron.html.]

Mười một tuổi học lớp bảy, từng học tiểu học, thẳng lớp bảy, còn là học sinh chuyển trường.

 

Chưa đầy một ngày, dân khu vực quanh trường học đều truyền tai .

 

Nghe đứa trẻ là nhà họ Vân, những tiếng nghi ngờ đó bỗng im bặt.

 

Vân gia hai vị giáo sư, còn một thần y, xuất hiện một thần đồng là chuyện bình thường, dù rồng sinh rồng phượng sinh phượng, con của chuột thì đào hang.

 

Cùng tuổi với Vân Thần Quang, từ nhỏ còn là bạn nối khố, Tiểu Béo từ trường về nhà cảm thấy trời như sập xuống, cả buồn bực vui, chuyện với ai, buổi tối thậm chí còn khẩu vị ăn cơm.

 

Trương Thanh Sơn và Trình Mai lo lắng thôi: “Tiểu Béo, bắt nạt con ở trường , con cho bố , ngày mai chúng tìm bọn họ!”

 

Tiểu Béo buồn bực : “Không ai bắt nạt con cả.”

 

“Vậy con vui, ngay cả món thịt kho tàu con thích ăn nhất cũng ăn?”

 

Tiểu Béo đột nhiên : “Mẹ, con ngốc ?”

 

Trình Mai liếc Trương Thanh Sơn một cái, đứa trẻ từ lúc nào trở nên thông minh , ngốc ?

 

“Không ngốc, Tiểu Béo nhà chúng thông minh nhất, chắc chắn thể thi đỗ đại học công nông binh.”

 

“Không, con ngốc, con quá ngốc .” Nước mũi nước mắt Tiểu Béo chảy ròng ròng: “Vân Thần Quang bằng tuổi con, thẳng lớp bảy, nhưng con mới học lớp bốn, bài kiểm tra đầu còn hai điểm tuyệt đối, còn con hai môn cộng mới hai mươi điểm.”

 

Trương Thanh Sơn và Trình Mai , thất thanh : “Vân Thần Quang thẳng lớp bảy?”

 

“Cậu còn từng học tiểu học mà thẳng lớp bảy!” Tiểu Béo buồn bã nấc lên một tiếng, đôi mắt sáng lấp lánh bố : “Bố , con mới thể thông minh giống Vân Thần Quang?”

 

Trương Thanh Sơn và Trình Mai im lặng, bọn họ thể gì đây, chẳng lẽ thẳng là cả đời con cũng ?

 

Quá tổn thương lòng tự trọng của Tiểu Béo .

 

“Đứa trẻ đáng thương, con di truyền sự thiểu năng của bố , bố học hành cũng giỏi, đều nghiệp cấp hai, Tiểu Béo, chúng thông minh thì thông minh , chỉ cần một cái nghề thì sẽ c.h.ế.t đói.”

 

con trở nên thông minh!” Trước đây Tiểu Béo chỉ quan tâm đến ăn uống và ngủ nghỉ, bây giờ Vân Thần Quang đả kích đến mức trái tim vỡ vụn thành tám mảnh.

 

Ông Trương từ lúc nào xuất hiện: “Muốn trở nên thông minh thì dễ thôi, đều ăn gì bổ nấy, con ăn nhiều óc lợn và quả óc ch.ó để bổ não, Vân Thần Quang thông minh, con cứ chơi với , học hỏi , ở cùng thông minh lâu ngày cũng sẽ trở nên thông minh.”

 

Tiểu Béo sụt sịt mũi: “Thật ạ?”

 

“Thật, ông nội lừa con bao giờ .”

 

Ra khỏi phòng, Trương Thanh Sơn hỏi: “Bố, bố với Tiểu Béo những lời đó.”

 

Ông Trương chắp tay lưng, liếc một cái: “Anh còn rõ tình hình ? Bây giờ Vân gia giống như đây, bình phản còn cờ luân lưu, bao lâu nữa sẽ khôi phục cảnh tượng như , Vân Bá Cừ y thuật cao siêu, Vân Thiển Nguyệt ông chân truyền, chắc chắn cũng là một danh y, còn Vân Thần Quang là một thần đồng, nhất định sẽ nên chuyện lớn, Tiểu Béo thể chơi với Vân Thần Quang, đó chính là cận với Vân gia.”

 

“Có Vân Thần Quang tấm gương, Tiểu Béo sẽ động lực ngừng, chừng sẽ nên chuyện, cộng thêm mối quan hệ với Vân gia, đối với chúng , chỉ lợi chứ hại.”

 

Bị ông Trương như , Trương Thanh Sơn bỗng nhiên tỉnh ngộ, vô cùng may mắn vì lúc Vân gia hạ phóng giậu đổ bìm leo.

 

 

Loading...