Trọng Sinh Thập Niên 70: Bàn Tay Vàng Của Ta Quá Dị - Chương 56: Đánh Lộn

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:19:25
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mấy thằng ranh con, cút hết cho tao!”

 

Đừng thấy bọn trẻ Đội đột kích Mãnh Hổ lớn nhất mới mười một tuổi, nhưng sức lực của mấy thằng nhóc choai choai nhỏ, Ngô Tú Lan vùng , tức giận c.h.ử.i bới ầm ĩ, c.h.ử.i rủa đủ thứ bẩn thỉu.

 

Thiết Đản mặt đầy bi phẫn: “Bà c.h.ử.i thì , nhưng c.h.ử.i chúng , các nhẫn nhịn ? nhẫn nhịn , em, đ.á.n.h bà cho !”

 

Trụ T.ử vung nắm đ.ấ.m lên , Đông T.ử chậm nửa nhịp, vội vàng theo , những khác buông thì khống chế Ngô Tú Lan.

 

“Đau c.h.ế.t tao , lũ chúng mày…”

 

Mặt ăn một đ.ấ.m, đau đến mức Ngô Tú Lan hít khí lạnh, cũng nên lời nữa.

 

Một chọi bảy, cô chỉ nước chịu đòn.

 

Thiết Đản phát hiện đến, vội vàng bảo chỉ đ.á.n.h đ.á.n.h mặt.

 

“Dừng tay, mau dừng tay.”

 

Một đám vốn dĩ xem kịch, ai ngờ vở kịch lớn chuyện, trực tiếp biến thành đ.á.n.h hội đồng, quan trọng hơn là, trong con của họ, thế thì bình tĩnh nữa, vội vàng can ngăn.

 

Tách xong, các bà thím vội vàng che chở con trai ở phía , trừng mắt một cái.

 

Ngô Tú Lan thì mềm nhũn nước, ướt sũng quần áo dính sát , mặt xanh một cục, cả đau nhức, nhếch nhác vô cùng.

 

càng nghĩ càng uất ức, hai chân đạp đạp, hai tay đập nước, gào t.h.ả.m thiết: “Không còn thiên lý nữa , cho sống nữa, một lũ ranh con bắt nạt lớn !”

 

“Đau c.h.ế.t , mặt , còn là vết thương!”

 

căm hận quanh một vòng, nghiến răng nghiến lợi : “Con trai các nông nỗi thể cứ thế mà bỏ qua , đền tiền, nếu báo công an bắt hết các , cho các ăn cơm tù cả đời!”

 

Vừa báo công an, mấy đứa trẻ nhát gan sợ, trốn trong lòng .

 

Thiết Đản sợ, đầy căm phẫn : “Rõ ràng là đàn bà xa đ.á.n.h Tiểu Quang, còn c.h.ử.i chúng , chúng là lũ trẻ c.h.ế.t tiệt ai cần, c.h.ử.i khó lắm thốt nên lời, chúng mới tay!”

 

Người trong thôn c.h.ử.i rủa cũng chỉ ngần bài, c.h.ử.i cái gì gần như đều thể đoán .

 

Đều là c.h.ử.i !

 

Đặc biệt bẩn thỉu, khó mở miệng.

 

Các bà thím vốn dĩ đuối lý thấy lời , lập tức cứng cổ lên, giống như một con hổ cái xù lông, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t Ngô Tú Lan.

 

“Ngô Tú Lan, chúng gì cô, cô dám c.h.ử.i chúng như , cô tiếng đấy ? Con cô mới c.h.ế.t …”

 

Nơi lược bỏ một vạn chữ.

 

Mỗi một bãi nước bọt suýt nữa dìm c.h.ế.t Ngô Tú Lan.

 

Mẹ Thiết Đản tính tình nóng nảy, xông lên tát thẳng mặt Ngô Tú Lan một cái: “Cô dám c.h.ử.i , liền dám đ.á.n.h cô, bọn trẻ , đối phó với loại miệng mồm sạch sẽ thì đ.á.n.h, các con đây là đang bảo vệ , đều là những đứa trẻ hiếu thảo, Ngô Tú Lan, cô báo công an thì cứ báo, sợ , dù cũng là cô gây sự .”

 

Quay đầu với Thiết Đản: “Thiết Đản, gọi thôn trưởng đến đây.”

 

Ngô Tú Lan chặn họng lời nào, giống như ăn phân .

 

Thiết Đản sùng bái , hưng phấn gật đầu thật mạnh, chạy .

 

Đại Nữu thấy chuyện lớn, vội vàng tìm Vân Thiển Nguyệt.

 

Ở góc ai chú ý, Vân Thần Quang vẫn còn đang vật lộn với Vương Tiểu Yến. Sau khi Đại Nữu , Vương Tiểu Yến cảm thấy trận âm phong đó , lập tức chiếm thế thượng phong, lật đè Vân Thần Quang xuống, nhặt một hòn đá cuội đập thẳng đầu bé.

 

Động tác chút do dự, hạ sát tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-ban-tay-vang-cua-ta-qua-di/chuong-56-danh-lon.html.]

 

Đánh xong, mặt còn mang theo nụ , thậm chí còn bồi thêm một nhát.

 

May mà thím Xuân Hoa kịp thời cản , đẩy mạnh cô , lúc mới xảy án mạng.

 

“Mày g.i.ế.c ?” Thím Xuân Hoa kéo Vân Thần Quang lên, Vương Tiểu Yến.

 

Con ranh ác thật, là đập c.h.ế.t !

 

Nghĩ đến biểu cảm mặt cô lúc đập , thím Xuân Hoa rùng .

 

Vương Tiểu Yến đ.á.n.h đỏ cả mắt, còn xông lên đ.á.n.h Vân Thần Quang.

 

Ngô Tú Lan thấy đầu Vân Thần Quang một vũng m.á.u, tâm trạng chợt lên.

 

Tiểu Yến, lắm!

 

Đánh, đ.á.n.h mạnh , nhất là đ.á.n.h c.h.ế.t nó !

 

Không những ngăn cản, thậm chí còn đắc ý dương dương.

 

Thím Xuân Hoa hai con , rơi trầm mặc.

 

là đúc từ một khuôn

 

Ba tuổi nhỏ mười tuổi già, đứa trẻ đời coi như bỏ .

 

“Đội trưởng!”

 

Thấy đầu Vân Thần Quang chảy m.á.u, các thành viên Đội đột kích Mãnh Hổ bình tĩnh nữa, xông lên dạy dỗ Vương Tiểu Yến, nhưng kéo .

 

Mẹ Đông T.ử ở đó, bé trực tiếp lao tới, giây tiếp theo sững sờ dừng .

 

Cảnh tượng tiếp theo, mù mắt .

 

Chỉ thấy Vân Thần Quang đẩy thím Xuân Hoa , đối mặt với Vương Tiểu Yến, giơ hòn đá lớn tay nhắm thẳng trán cô đập xuống.

 

Nhanh chuẩn hiểm.

 

Vương Tiểu Yến kịp né tránh, đập thủng một lỗ m.á.u, cùng vị trí với Vân Thần Quang, điểm khác biệt duy nhất là Vương Tiểu Yến thương nặng hơn một chút.

 

“Á!” Vương Tiểu Yến ôm đầu, gào t.h.ả.m thiết.

 

Vân Thần Quang nước, m.á.u từ vết thương chảy xuống, chảy qua lông mày, gò má bé, ngừng chảy xuống, mà giật , nhưng giống như cảm giác đau, chằm chằm Vương Tiểu Yến, cơ bắp bé đều căng cứng, mím môi ánh mắt bướng bỉnh.

 

“Chị từng , thể đ.á.n.h đ.á.n.h c.h.ử.i c.h.ử.i , chị đ.á.n.h , đ.á.n.h trả, gọi là phòng vệ chính đáng.”

 

Khuôn mặt non nớt vô cùng, vóc dáng thấp bé, mang đến cho một cảm giác tương phản cực lớn.

 

Đám đông vây xem: “!”

 

Thằng nhóc huyết tính!

 

Có tiền đồ!

 

Các thành viên Đội đột kích Mãnh Hổ kinh ngạc rớt cằm, Vân Thần Quang hai mắt sáng rực, đầy vẻ sùng bái: “Đội trưởng, lắm!”

 

Chỉ Ngô Tú Lan hét lên một tiếng, mặt mày dữ tợn: “Thằng ranh con, tao g.i.ế.c mày!”

 

“Bà g.i.ế.c ai?” Một giọng u ám truyền đến.

 

 

Loading...